“Mẫu thân, vừa rồi tông chủ còn nói, người cứ mãi không tỉnh bảo con đến Dược Vương Cốc tìm thầy trị bệnh.”
Nhược Tà nói.
Nguyễn Lan nghe vậy biến sắc:
“Tông chủ bảo con đi Dược Vương Cốc?”
Nhược Tà nghiêm túc gật đầu sau đó hỏi:
“Người có đoán được dụng ý của tông chủ là gì không?”
Trong Thiên Viêm Tông, đại bộ phận người cơ bản không biết lai lịch bối cảnh của Nguyễn Lan. Những người có biết cũng chưa chắc đã biết được quan hệ hiện tại của nàng với Dược Vương Cốc.
Nhưng là Viêm Như Liệt, người đã từng là sư huynh của Nguyễn Lan hiện tại là chưởng môn của Thiên Viêm Tông, căn bản không thể nào không biết.
Cho nên khi biết rõ Nguyễn Lan đã trở mặt với Dược Vương Cốc mà vẫn đưa ra đề nghị như vậy, chắc chắn là có mục đích không thể cho ai biết được.
Nhóm người Tô Ngữ tuy không biết rõ ngọn ngành câu chuyện nhưng bây giờ từ cuộc đối thoại và biểu cảm của Nhược Tà cùng Nguyễn Lan cũng có thể đoán được một vài phần.
Nếu đã vậy cổ độc trên người Nguyễn Lan lẽ nào là do Viêm Như Liệt gieo?
Tô Ngữ có thể nghĩ đến điểm này những người khác ở đây cũng đều đã nghĩ tới.
Nhược Văn Uyên lại nói thẳng:
“Hẳn là không phải tông chủ gieo cổ độc nhưng cũng không thoát khỏi liên quan đến ông ta.”
Nguyễn Lan cũng tán đồng gật đầu:
“Ông ta hẳn là đã đạt được thỏa thuận gì đó với kẻ gieo cổ độc.”
Nhược Văn Uyên và Nguyễn Lan đối với Viêm Như Liệt hiểu biết chắc chắn là hơn hẳn tất cả mọi người ở đây. Hai người họ đã nói như vậy sự thật hẳn là cũng không khác mấy so với suy đoán này.
Nếu đã vậy kẻ hạ cổ độc kia là ai?
Lẽ nào là Long Sân? Hoặc là là Hồng Nhạn?
Nhược Văn Uyên thấy nhóm người Tô Ngữ đang ở đó suy đoán, cười nói:
“Không cần đoán nữa, bọn chúng rồi sẽ không nhịn được mà lộ ra sơ hở thôi. Bây giờ còn có một chuyện quan trọng hơn cần phải nói cho các ngươi biết, đặc biệt là cô nương.”
Câu cuối cùng tự nhiên là đang nói Tô Ngữ.
Tô Ngữ chỉ vào ch.óp mũi mình nghi hoặc nói:
“Ta sao vậy?”
Nàng mới đến Huyền Minh đại lục không bao lâu, dù có kẻ thù cũng chỉ có mỗi Long Huyên thôi.
Dù cho Long Huyên là nữ nhi của Long Sân cũng không cần phải nghiêm trọng đến thế chứ?
Có lẽ đã nhìn ra suy nghĩ trong lòng Tô Ngữ, Nhược Văn Uyên lắc đầu nói:
“Long Huyên và Long Sân đều không đáng nhắc tới. Điều ta muốn nói là, ngươi có biết tại sao hôm nay thái độ của Viêm Như Liệt đối với ngươi lại kỳ quái như vậy không?”
Nghe thấy Nhược Văn Uyên nhắc tới chuyện này Tô Ngữ cũng nghiêm túc hẳn lên.
Vừa rồi họ còn đang nói về chuyện này lại bị Viêm Như Liệt đột nhiên đến làm gián đoạn.
Bây giờ nghe thấy Nhược Văn Uyên lại một lần nữa nhắc tới, còn trịnh trọng như vậy, Tô Ngữ cũng không khỏi căng thẳng.
“Rốt cuộc là nguyên nhân gì, phụ thân người mau nói đi.”
Nhược Tà cũng ở một bên sốt ruột không thôi.
Tô Ngữ không chỉ cứu y, bây giờ lại cứu mẫu thân y, y tuyệt đối không thể nhìn Tô Ngữ xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, dù chỉ là một mối uy h.i.ế.p tiềm tàng cũng không được.
Nguyễn Lan nghe có chút nghi hoặc bèn nhìn về phía gương mặt Tô Ngữ.
Vốn dĩ thần sắc vẫn bình thường nhưng không bao lâu sau thế mà lại giống như Nhược Văn Uyên trước đó, trở nên vô cùng kỳ quái.
Thấy một màn như vậy, Tô Ngữ đã xác định gương mặt của nàng tuyệt đối là trông rất giống một người. Hơn nữa người này còn không phải là người bình thường.
Quả nhiên sau một hồi lâu trầm mặc Nhược Văn Uyên lúc này đã mở miệng:
“Tà nhi hẳn đã nói cho các ngươi biết, chúng ta đang ở Đông Linh Vực mà Đông Linh Vực lại chia làm một điện, nhị cung, tam tông, tứ tộc. Thiên Viêm Tông trong đó cũng không được xem là quá xuất sắc. Thế nhưng người nên quen biết, chuyện nên biết vẫn là biết một ít. Mà Tiểu Ngữ ngươi lại cố tình trông rất giống một người không nên giống nhất.”
“Giống ai?”
Tô Ngữ vội vàng hỏi.
Nàng bây giờ thật sự ngày càng tò mò, rốt cuộc là trông giống ai mà lại khiến cho từng người trong họ đều kinh ngạc đến vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhược Văn Uyên hít một hơi thật sâu lúc này mới nói:
“Giống điện chủ của Trường Sinh Điện.”
“Trường Sinh Điện chính là ‘một điện’ kia sao?”
Khương Kỳ truy vấn.
Nhược Văn Uyuen nghe vậy gật đầu:
“Không sai, Trường Sinh Điện chính là ‘một điện’ đó. Mà điện chủ của Trường Sinh Điện là một nữ nhân dung mạo khí chất có thể nói là tuyệt thế vô song. Oái oăm thay, Tiểu Ngữ ngươi và nàng ta trông có thể nói là giống nhau như đúc.”
Nghe vậy, Tô Ngữ và Khương Kỳ liếc nhìn nhau rồi sau đó Tô Ngữ hỏi:
“Vậy nữ nhân này tên là gì?”
“Ninh Khả Nhân.”
Ninh Khả Nhân!
Thế mà lại thật sự là Ninh Khả Nhân!
Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên này, Tô Ngữ chỉ cảm thấy trong đầu “ầm” một tiếng, giống như có thứ gì đó đột nhiên sụp đổ lại như có thứ gì đó đột nhiên xuất hiện.
Nếu Ninh Khả Nhân này thật sự là mẫu thân Ninh Khả Nhân của nàng, vậy thì tại sao bà lại không đi tìm nàng và Tô Ngôn?
Là có chuyện gì ràng buộc sao? Hay là bà căn bản không muốn nhận lại hai đứa hài t.ử này?
Trong phút chốc, trong đầu Tô Ngữ vô số ý niệm liên tiếp hiện lên, đầu óc cũng bắt đầu căng ra.
Dáng vẻ của Tô Ngữ lọt vào mắt Nhược Văn Uyên khiến ông càng thêm nghi hoặc.
“Sao thế, lẽ nào ngươi quen biết nàng?”
Tô Ngữ tuy nghe thấy câu hỏi của Nhược Văn Uyên nhưng bây giờ nàng lại không có tâm tư để trả lời vấn đề này.
Vẫn là Nhược Tà phản ứng lại đầu tiên giải thích:
“Mẫu thân của Tô Ngữ tên là Ninh Khả Nhân.”
“Cái gì?”
Nhược Văn Uyên nghe vậy chấn động.
Đây… đây…
Nhược Tà thấy sắc mặt Nhược Văn Uyên không đúng, trong lòng kỳ quái vội vàng hỏi:
“Phụ thân, có chỗ nào không đúng sao?”
Nhược Văn Uyên chỉ lẩm bẩm một mình, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần nghiêm túc hỏi:
“Ngươi có chắc chắn, mẫu thân của Tiểu Ngữ tên là Ninh Khả Nhân không?”
Nghe Nhược Văn Uyên hỏi vậy, Nhược Tà dứt khoát đem chuyện phụ mẫu của Tô Ngữ kể lại một cách ngắn gọn rồi sau đó hỏi:
“Phụ thân, chúng ta nghe nói t.h.i t.h.ể của Ninh Khả Nhân đã biến mất liền cảm thấy có thể bà ấy không c.h.ế.t. Chỉ là không ngờ tới thế mà lại trở về Huyền Minh đại lục. Vậy tại sao bà ấy lại không đi đón tỷ đệ Tô Ngữ?”
Nhược Văn Uyên hít một hơi thật sâu, lúc này mới ổn định lại thân hình hơi chao đảo của mình.
Thật không thể trách ông kinh ngạc mà là vì tin tức này thật sự quá mức chấn động.
Nhiều năm trước Ninh Khả Nhân đột nhiên biến mất không thấy, mấy năm sau lại một mình trở về.
Chỉ là sau khi trở về lại tính tình đại biến, bây giờ toàn bộ Đông Linh Vực không một ai dám trêu chọc bà ấy.
Mọi người thường nói, nữ nhân không thể dễ dàng trêu chọc. Mà nữ nhân như Ninh Khả Nhân lại càng không thể trêu chọc. Bằng không, một chút không cẩn thận là sẽ mất mạng.
Vốn dĩ mọi người đều đang suy đoán, mấy năm Ninh Khả Nhân rời đi rốt cuộc đã đi đâu. Thế nhưng sau này vì thủ đoạn lôi đình của bà ấy, tất cả những kẻ sau lưng bàn tán đều bị vô tình g.i.ế.c c.h.ế.t, liền không còn ai dám nói thêm một lời nào nữa.
Bất kể là trước mặt người khác hay là sau lưng, đều không có ai dám nói nhiều về Ninh Khả Nhân một câu.
“Vậy, tại sao Viêm Như Liệt thấy ta lại trở nên cổ quái như vậy?”
Tô Ngữ đột nhiên lên tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người.
Đúng vậy dù cho Tô Ngữ là nữ nhi của Ninh Khả Nhân nhưng chuyện này có liên quan gì đến Viêm Như Liệt?
Ông ta lại tại sao phải vì Tô Ngữ mà đi răn dạy người trong tông môn của mình chứ?
--
Hết chương 692.