Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 694: CÓ NÊN XIN THUỐC HAY KHÔNG?



 

Nghe thấy lời bảo đảm của Tô Ngôn, Tô Ngữ trong lòng xem như thở phào nhẹ nhõm.

Những lời nàng nói vừa rồi đều là cố ý. Mục đích của nàng chính là để Tô Ngôn nói ra những lời ban nãy.

Bất kể Ninh Khả Nhân rốt cuộc là vì lý do gì nhưng có thể cứ thế bỏ mặc tỷ đệ họ suốt mười mấy năm, không hề hỏi han thật sự khiến Tô Ngữ không có chút hảo cảm nào.

Bản thân nàng thì không sao cả, suy cho cùng nàng không phải là nguyên chủ sẽ không đối với phụ mẫu của nguyên chủ có tình cảm sâu đậm gì. Đặc biệt là những bậc phụ mẫu như vậy.

Nhưng Tô Ngôn thì khác, nó là một người trọng tình cảm. Nàng thật sự sợ hãi, Tô Ngôn sẽ vì vài câu nói tùy tiện của Ninh Khả Nhân mà chạy theo bà ta.

Đây không phải là nàng ghen tuông gì, chủ yếu là vì nàng sợ hãi sẽ có kẻ lợi dụng điểm này để đối phó với nàng và Tô Ngôn. Hoặc là lợi dụng hai người họ để đối phó với Ninh Khả Nhân.

Viêm Như Liệt trước mắt chẳng phải là như vậy sao? Nếu đã cùng Tô Ngôn đạt được nhất trí, Tô Ngữ liền tạm thời gác lại chuyện này. Nàng quay người nhìn về phía Nhược Văn Uyên:

“Nhược trưởng lão, về chuyện của Dược Vương Cốc có thể nói một chút được không?”

Nhược Văn Uyên khẽ gật đầu:

“Chuyện này có gì mà không thể nói.”

“Lan nhi nàng là tiểu nữ nhi của cốc chủ Dược Vương Cốc nhưng lại từ nhỏ không thích những thứ đó. Bởi vậy sớm đã từ trong nhà lén lút trốn ra, bái nhập vào môn hạ của Thiên Viêm Tông.”

“Chuyện này vốn dĩ cũng không có gì, nhưng sau này các đệ t.ử trong tông môn đột nhiên trúng độc. Các y giả trong tông cũng đều bó tay không có cách nào, Lan nhi liền xin ra trận trở về Dược Vương Cốc tìm thầy trị bệnh xin t.h.u.ố.c.”

“Chờ Lan nhi đến Dược Vương Cốc, cốc chủ của Dược Vương Cốc cũng chính là phụ thân của Lan nhi lại nói đây là chuyện của tông môn khác, ông ta không tiện ra tay bởi vậy không muốn cứu giúp.”

“Vẫn là Lan nhi cuối cùng lấy cái c.h.ế.t ra để uy h.i.ế.p, phụ thân của nàng mới miễn cưỡng đồng ý cứu người. Nhưng vì chuyện này, Dược Vương Cốc cũng đã phải chịu một đả kích không nhỏ.”

“Phụ thân của Lan nhi tuy là cốc chủ Dược Vương Cốc nhưng Dược Vương Cốc còn có một đám trưởng lão. Dược Vương Cốc vô cớ gặp phải tai họa như vậy bọn họ đều nói là vì Lan nhi. Bởi vậy họ đưa ra yêu cầu bắt cốc chủ phải đoạn tuyệt quan hệ với Lan nhi, bằng không sẽ phải bầu chọn cốc chủ khác, đem cả nhà Lan nhi trục xuất khỏi Dược Vương Cốc.”

“Lan nhi không muốn làm người nhà bị mình liên lụy bởi vậy đã lựa chọn đoạn tuyệt quan hệ với Dược Vương Cốc.”

“Từ đó đến bây giờ thời gian đã có hơn bảy trăm năm.”

Tô Ngữ ngạc nhiên. Thế mà lại là chuyện của hơn bảy trăm năm trước. Vậy nói cách khác đó là chuyện lúc Nhược Tà còn nhỏ.

“Vậy lần này Viêm Như Liệt đột nhiên đề nghị đến Dược Vương Cốc tìm thầy trị bệnh, là có gì không ổn sao?”

Tô Ngữ hỏi tiếp.

Nhược Văn Uyên gật đầu:

“Lúc trước, người đề nghị để Lan nhi trở về Dược Vương Cốc xin t.h.u.ố.c chính là Viêm Như Liệt.”

Thế mà lại là ông ta? Điều này không chỉ Tô Ngữ phát giác ra điều không đúng, mà tất cả mọi người trong phòng cũng đều phát giác ra.

Thời gian trước sau cách nhau hơn bảy trăm năm nhưng nguyên nhân sự việc lại giống nhau, người tham gia thế mà cũng giống nhau.

Nếu nói không có âm mưu gì đây là điều mà không ai có thể tin được.

Tô Ngữ quay đầu nhìn về phía Nhược Tà:

“Trách không được vừa rồi huynh tức giận đến thế.”

Nhược Tà nghĩ đến bộ dạng thất thố vừa rồi của mình ngượng ngùng cười cười.

Nguyễn Lan tuy không biết Nhược Tà vừa rồi rốt cuộc ra sao nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm của y là có thể đoán ra được một vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bởi vậy Nguyễn Lan cười nói:

“Tiểu Ngữ à, chuyện này thật sự không thể trách Tà nhi xúc động. Nó lúc đó nhìn ta chịu khổ mà người đề nghị chuyện này là Viêm Như Liệt lại nhận được đủ mọi lợi ích, nó tự nhiên là tức giận. Bởi vậy ngần ấy năm qua, Tà nhi đối với Viêm Như Liệt chưa từng có sắc mặt tốt. Viêm Như Liệt không biết là muốn làm cho người khác xem hay là thật sự có một chút áy náy nhưng lại chưa từng vì thế mà làm khó Tà nhi.”

Nghe Nguyễn Lan giải thích, Tô Ngữ hiểu ra.

Trách không được ở đại điện, thái độ của Nhược Tà lại như vậy mà Viêm Như Liệt vẫn có thể cười hì hì.

Hóa ra không phải vì lý do khác, chỉ là vì giữ thể diện.

Nếu hỏi Tô Ngữ tại sao không cảm thấy Viêm Như Liệt là vì áy náy, điều này rất đơn giản. Nếu Viêm Như Liệt thật sự có một chút áy náy lúc trước đã không chỉ thu hoạch danh tiếng tốt.

Ít nhất cũng phải đi theo Nguyễn Lan cùng đến Dược Vương Cốc tạ tội. Nhưng nghe Nhược Văn Uyên và Nguyễn Lan nói, hiển nhiên Viêm Như Liệt căn bản không làm vậy.

Từ đó cũng có thể nhìn ra Viêm Như Liệt này tuyệt đối chính là một con hổ mặt cười. Mặc kệ trên mặt có giả vờ tốt đến đâu, chung quy vẫn là một con sói đội lốt cừu. Chỉ không biết là, con sói này ngủ đông mấy trăm năm lần này lại một lần nữa ra tay, rốt cuộc là vì cái gì.

Nói chuyện một hồi lâu, thấy thần sắc Nguyễn Lan hiện ra vẻ mệt mỏi nhóm người Tô Ngữ cũng cáo từ rời đi.

Trở lại sân viện của Nhược Tà, mọi người ngồi đối diện nhau sắc mặt người nào người nấy đều có vẻ vô cùng nặng nề.

Nhược Tà nhìn nhìn mọi người, có chút áy náy nói:

“Vốn định dẫn các ngươi trở về hảo hảo chơi đùa một phen, ai ngờ vừa trở về đã có liên tiếp những chuyện này, thật là xin lỗi.”

Nghe xong lời này của Nhược Tà, Khương Kỳ lại cười:

“Huynh nói lời này có ý gì, lẽ nào huynh cho rằng chúng ta đều là những kẻ sợ phiền phức sao? Hơn nữa những ngày tháng bình lặng trôi qua đã lâu, luôn phải tìm chút chuyện để làm mới không nhàm chán như vậy, huynh nói có phải không?”

Tuy biết đây là lời an ủi của Khương Kỳ, nhưng Nhược Tà nghe xong vẫn nở một nụ cười.

Mấy người nói đùa vài câu Khương Kỳ nghiêm mặt lại:

“Huynh cảm thấy có nên đi Dược Vương Cốc một chuyến không? Ta cảm thấy, nếu Viêm Như Liệt đã đề nghị cho huynh đến Dược Vương Cốc tìm thầy trị bệnh, khoan hãy nói đến mục đích của ông ta là gì, ta cảm thấy chỉ cần huynh đi cổ độc trên người mẫu thân huynh nhất định có thể giải.”

Nhược Tà nghe vậy thở dài một hơi:

“Ngươi nói ta làm sao không biết. Chỉ là không nói đến mẫu thân ta, mà ngay cả ta cũng không muốn đi Dược Vương Cốc. Không phải không bỏ xuống được mặt mũi của mình chỉ là vì không muốn lại liên lụy đến người nhà của cốc chủ.”

Nghe xong lời của Nhược Tà, Khương Kỳ cũng thở dài một hơi thật mạnh.

Hắn hiểu Nhược Tà. Nếu có thể, hắn cũng không muốn liên lụy đến người thân của mình. Huống chi trong đó còn có những bí mật không ai biết. Nhưng nếu không đi, chẳng lẽ cứ phải chờ Nguyễn Lan từ từ đi đến cái c.h.ế.t sao?

Tuy trong lòng suy nghĩ rất nhiều nhưng Khương Kỳ cũng không nói thêm gì nữa. Đây dù sao cũng là chuyện nhà của Nhược Tà vẫn là cần chính y tự quyết định.

--

Tô Ngữ và Khương Kỳ trở về phòng. Sau khi đóng cửa lại nàng lập tức vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Khương Kỳ.

Trước mặt người khác, nàng kiên cường. Bất luận là cảm xúc hay biểu cảm, đều không thể chê vào đâu được. Nhưng bây giờ chỉ có hai người họ, nàng không muốn tiếp tục kiên cường nữa.

Không biết tại sao, đôi mắt nàng vẫn có chút chua xót, cảm xúc cũng có chút sa sút.Tuy biết khi đến Huyền Minh đại lục sẽ có khả năng gặp được người thân của mình. Nhưng Tô Ngữ vẫn không ngờ tới, người đầu tiên gặp được hay nghe nói đến lại chính là Ninh Khả Nhân.

Người mẫu thân mà nàng đã thề nhất định phải tìm được thế mà lại đột ngột xuất hiện như vậy.

Mà thân phận của bà ấy lại còn không hề bình thường.

--

Hết chương 694.