Tôn Yên thở ra mấy hơi lúc này mới nhìn về phía Tô Ngữ trên mặt tràn đầy vẻ nôn nóng.
“Tô cô nương, nếu không phải vì giúp chúng ta, người cũng sẽ không nghĩ ra phương pháp này, đã kéo người xuống nước rồi, ta trong lòng thật sự là… Ai, bây giờ nói gì cũng không còn tác dụng nữa. Hay là người cứ dứt khoát đi đi?”
Nhược Tà nghe thấy lời này có chút dở khóc dở cười:
“Ngoại tổ mẫu, người nói gì vậy!”
Tôn Yên lại càng thêm kiên định với ý nghĩ của mình:
“Ngoại tổ mẫu nói nghiêm túc đó. Bây giờ mau ch.óng đi đi, các con đều đi hết đi, đến một nơi mà họ không tìm thấy các con. Còn về chuyện của Dược Vương Cốc, ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu và cữu cữu của con sẽ xử lý. Các con trốn đi mấy năm mười mấy năm nói không chừng Trường Sinh Điện sẽ quên mất chuyện này.”
Nghe Tôn Yên nghiêm trang nói hươu nói vượn, Nhược Tà càng cảm thấy cạn lời.
Tuy y biết bà là vì tốt cho họ nhưng không nói đến việc bây giờ chắc chắn không thể đi được mà dù có đi rồi thì có thể trốn đi đâu?
Trước không nói họ có nguyện ý mai danh ẩn tích hay không chỉ riêng việc họ đi rồi, Trường Sinh Điện nhất định sẽ trút giận lên Tôn Yên và mẫu thân, y đã không thể đi được.
Còn về nhóm người Tô Ngữ, Nhược Tà lại càng có thể khẳng định họ tuyệt đối sẽ không đi.
Quả nhiên lúc này nghe thấy Tô Ngữ cười nói:
“Cốc chủ phu nhân thật cũng không cần phải nghĩ như vậy. Chúng ta đâu phải là hài t.ử, trước khi làm những chuyện này tự nhiên cũng đã nghĩ tới kết quả. Hơn nữa ta cũng không phải đến đây rồi mới nói dối mình là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện.”
Tôn Yên nghe vậy hơi sững người, một hồi lâu mới phản ứng lại kỳ quái hỏi:
“Vậy ngươi còn nói với ai nữa?”
Nhược Tà nghe thấy lời này cũng nhớ đến Viêm Như Liệt bèn giải thích một phen cho Tôn Yên.
Tôn Yên nghe xong không khỏi có chút thổn thức nhưng vẫn cảm thán nói:
“Không ngờ tới Viêm Như Liệt thế mà lại trở thành người như vậy. Chỉ là hắn dù có chút hoài nghi, ngươi lại không thừa nhận dù cho cuối cùng chứng minh ngươi không phải thì hắn cũng không thể làm gì ngươi được. Ngươi ở bên này…”
“Bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi. Hơn nữa người xem thái độ của Hi Tùng kia là có thể biết, điện chủ của Trường Sinh Điện hẳn là thật sự có một nữ nhi,cũng có thể thật sự là ta. Nếu là như vậy thì không còn gì phải lo lắng nữa, các người nói có phải không?”
Thấy Tô Ngữ vẫn giữ thái độ lạc quan, Tôn Yên cũng không đành lòng nói thêm gì nữa.
Dù sao Tô Ngữ làm vậy luôn là để giúp bà. Bà bây giờ bất kể nói gì dù là xuất phát từ ý tốt cho Tô Ngữ cũng sẽ khiến người ta cảm thấy bà không thật lòng.
Cũng may nhóm người Tô Ngữ đều là những hài t.ử thành thật, cũng không vì lời nói của bà mà sinh ra bất mãn gì ngược lại còn một mực khuyên giải bà.
Nguyễn Hạo lúc này từ buồng trong đi ra. Hắn cũng đã rũ bỏ đi dáng vẻ suy sút già nua trước đó, cả người sống lưng thẳng tắp đi đường uy vũ sinh phong.
Chỉ cần nhìn thôi đã khiến người ta cảm thấy hắn là một nhân vật rất xuất chúng.
Hắn lập tức đi đến bên cạnh Tôn Yên khom lưng đỡ bà từ trên ghế đứng dậy, nói:
“Mẫu thân, người không cần lo lắng gì cả. Đây không phải đã có phụ thân và con cùng với Tà nhi và mọi người sao. Người nha, bây giờ không có việc gì thì vẫn nên đi hảo hảo bầu bạn với phụ thân đi. Hai phu thê già các người cũng đã mấy chục năm không được nói chuyện t.ử tế, lời muốn nói chắc chắn là cả một sọt. Còn ở đây với đám tiểu bối chúng con lãng phí thời gian làm gì.”
Nghe thấy một tràng lời này của Nguyễn Hạo, Tô Ngữ chỉ cảm thấy buồn cười.
Trước đây có lẽ là đã nhận mệnh có lẽ là sống không còn gì luyến tiếc, từ trên xuống dưới từ Tôn Yên đến Nguyễn Uyển, người nào người nấy đều là một bộ dạng suy sút.
Thế nhưng sau khi Nguyễn Hằng tỉnh lại, từng người họ quả thực chính là phong cách đột chuyển, trở nên…
Ừm quả thực là không thể miêu tả được.
Giống như Nguyễn Hạo vừa mới nói chuyện, cái khí chất trêu ghẹo mẫu thân mình này cũng thật là hết sức.
Chỉ là xem dáng vẻ của Tôn Yên cũng đã quen rồi, căn bản không có một chút tức giận hay bất mãn nào. Lại thật sự đi về phía buồng trong.
Nhìn thân hình Tôn Yên biến mất ở chỗ rẽ, Tô Ngữ lúc này mới thu lại ánh mắt.
Nguyễn Hạo cũng đồng thời thu lại ánh mắt của mình. Khi hắn lại một lần nữa nhìn về phía nhóm người Tô Ngữ thì thần sắc đã trở nên vô cùng tôn kính.
“Các ngươi tuy đều là bằng hữu của Tà nhi, luôn nói chuyện của nó chính là chuyện của các ngươi. Thế nhưng ta cũng đã sống hơn nửa đời người, loại người nào mà chưa từng gặp qua, loại chuyện gì mà chưa từng trải qua, nhưng bằng hữu như các ngươi ta lại chưa từng có một ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lời cảm tạ ta sẽ không nói nhiều nữa, nói nhiều lại có vẻ xa lạ.”
“Sau này bất kể các ngươi ở đâu, cần chúng ta giúp đỡ thế nào chúng ta đều sẽ dốc hết toàn lực, thậm chí không tiếc cả tính mạng này.”
“Không chỉ riêng ta, mà cả thê t.ử và con cái của ta, thậm chí cả phụ mẫu của ta đều là như thế.”
Nghe những lời nói đanh thép của Nguyễn Hạo, Tô Ngữ nói không cảm động đó là giả.
Nàng cũng thấy may mắn vì mình quả nhiên không cứu lầm người.
Có điều…
“Các ngươi nếu thật sự cảm kích ta thì phải quý trọng tính mạng, sống sót thật tốt, bằng khhắn ta chẳng phải là đã bận việc không công một phen sao?”
Tô Ngữ bất đắc dĩ nói.
Nguyễn Hạo nghe vậy cũng nở nụ cười, không nói nữa chỉ là trong lòng lại đã hạ quyết tâm.
Tô Ngữ thấy vậy cũng không hé răng nữa. Chỉ cần nàng tự mình sống tốt thì không cần họ vì nàng mà phải bỏ mạng là tốt rồi.
Nói nhiều không bằng làm tốt.
--
Thời gian nhoáng một cái đã lại trôi qua hai ngày. Hai ngày này Vương Đại Tráng mỗi ngày đều sẽ đến một vòng nhưng lại đều là nói những lời không đâu vào đâu.
Hắn ta tự nhiên cũng đã thấy được Nguyễn Hạo đang sinh long hoạt hổ.
Trong lòng hắn ta nghĩ thế nào Tô Ngữ không biết nhưng từ khóe miệng co giật kia cùng với ánh mắt ác độc không thoải mái khi nhìn về phía Nguyễn Hạo, người này trong lòng rất khó chịu.
Nếu không phải vì chờ đợi câu trả lời của Hi Tùng e rằng hắn ta đã không nhịn được mà động thủ.
Dù cho không thể động thủ, hắn ta cũng không thiếu lần cho Tô Ngữ sắc mặt xem.
Hắn ta bây giờ trong lòng vô cùng hối hận, lúc đó sao lại bị ma quỷ ám ảnh thật sự cho rằng Tô Ngữ là tiểu thư của Trường Sinh Điện.
Nếu không để Tô Ngữ thấy Nguyễn Hạo và Tôn Yên, họ cũng căn bản không phải là bộ dạng này.
Nếu là vì Tô Ngữ mà họ lại một lần nữa tro tàn lại cháy…
Tưởng tượng đến khả năng này, trong lòng Vương Đại Tráng lại càng thêm phiền muộn.
Đến ngày thứ ba hắn ta cuối cùng cũng không chờ được nữa.
Hi Tùng đến lúc này vẫn chưa trở lại nói không chừng là sẽ không trở về nữa?
Hơn nữa hắn ta chỉ là không yên tâm về đám người Tôn Yên thôi. Bằng không cứ bắt đám người Tô Ngữ lại chờ Hi Tùng đến sau đó nhanh ch.óng giải quyết hết người nhà họ Nguyễn.
Chỉ tiếc trên thế giới này thường thường đều là kế hoạch không theo kịp biến hóa.
Bên này hắn ta còn đang chuẩn bị, bên kia Hi Tùng cũng đã trở lại.
Vương Đại Tráng đi theo Hi Tùng cùng nhau hướng về tiểu viện của cốc chủ trong lòng không nói rõ được là tư vị gì.
Sao lại trùng hợp như vậy? Sao hắn ta lại không nghĩ đến việc động thủ ngày hôm qua?
Nhìn thần sắc nhẹ nhõm trên mặt Hi Tùng, hắn ta cũng đã biết sự phát triển tiếp theo của sự việc e rằng đã không còn là điều hắn ta có thể khống chế được nữa.
Đến tiểu viện của cốc chủ, bước chân của Hi Tùng không hề dừng lại lập tức vào thượng phòng.
Đám người Tô Ngữ đã sớm ngồi ở đó chờ. Vốn là chờ Vương Đại Tráng đến động thủ thế nhưng ai ngờ đợi nửa ngày lại là chờ được Hi Tùng tới.
Nhóm người Tô Ngữ nhìn nhau, đồng thời hướng về phía Vương Đại Tráng với ánh mắt thương hại.
--
Hết chương 729.