Nhìn nụ cười trào phúng trên mặt Tô Ngữ, Hi Tùng quả thực muốn tức đến hộc m.á.u.
Tô Ngữ này quả thực là được voi đòi tiên. Lẽ nào bà ta lùi một bước nói mình là hạ nhân thì Tô Ngữ lại thật sự muốn bà ta quỳ xuống hành lễ sao?
Cũng không nhìn xem nàng có xứng hay không!
Ngay cả Ninh Khả Nhân, bà ta cũng không biết đã bao lâu rồi không phải hành đại lễ như vậy.
Tô Ngữ lại ung dung nhìn Hi Tùng, thần sắc trên mặt không có bất kỳ thay đổi nào tựa như đang chờ đợi bà ta hành lễ.
Hi Tùng tự nhiên là không muốn.
Bà ta thấy Tô Ngữ cũng không nói rõ ra, bèn dứt khoát giả ngu.
Chỉ là bà ta không ngờ tới chính là bà ta nói đông nói tây một hồi lâu nhóm người Tô Ngữ lại không hề có bất kỳ phản ứng nào, tựa như bà ta không phải đang nói chuyện với họ vậy.
Hi Tùng âm thầm nghiến răng nghiến lợi. Tô Ngữ này tuyệt đối là cố ý.
Nàng chính là nếu không phản ứng lại mình thì phải thuận theo nàng.
Vừa mới gặp mặt đã cho bà ta một trận ra oai phủ đầu như vậy, Hi Tùng quả thực muốn xông lên g.i.ế.c c.h.ế.t Tô Ngữ ngay bây giờ.
Thế nhưng bà ta không thể!
Nếu chuyện này Ninh Khả Nhân không biết bà ta hoàn toàn có thể lén lút cho người đến g.i.ế.c Tô Ngữ.
Đến lúc đó cứ đẩy bốn năm sáu, c.h.ế.t cũng không thừa nhận, Ninh Khả Nhân cũng sẽ không làm gì được bà ta.
Suy cho cùng vốn dĩ là hài t.ử không hề chung sống, không có tình cảm gì.
Chỉ là bà ta không ngờ tới, bà ta vừa mới nhận được thư của Vương Đại Tráng, chuẩn bị hủy thi diệt tích thì Ninh Khả Nhân lại hưng phấn đến tìm bà nói với bà rằng Viêm Như Liệt đã báo tin cho bà ấy nói đã tìm được con cái của bà ấy.
Hi Tùng lúc đó thiếu chút nữa đã nổi điên.
Bà ta ngàn phòng vạn phòng nhiều năm như vậy, không ngờ tới cuối cùng vẫn không phòng được.
Nếu Ninh Khả Nhân đã biết, vậy thì bà ta không thể hủy đi thư của Vương Đại Tráng được nữa.
Bằng không sau này nếu có đối chất, người chịu thiệt vẫn là chính bà ta.
Tâm niệm nhanh ch.óng xoay chuyển, chỉ trong chốc lát trên mặt bà ta đã hiện ra nụ cười kích động, trong mắt cũng nổi lên bọt nước.
Bà ta đưa thư của Vương Đại Tráng cho Ninh Khả Nhân xem, lại nói với bà ấy rằng mình sẽ đến Dược Vương Cốc để tự mình nghênh đón thiếu gia và tiểu thư trở về.
Ninh Khả Nhân lúc đầu là không muốn, nhất quyết đòi đi cùng.
Cuối cùng vẫn là bà ta nói nhiều năm như vậy không gặp, bà ấy nên thu dọn một phen thật tốt lại nghĩ xem lúc gặp nhi nữ nên nói những lời gì.
Quan trọng hơn một chút chính là, bà ấy dù sao cũng là một mẫu thân.
Nhiều năm như vậy không gặp hài t.ử của mình, không làm được một chút chuyện gì cho chúng.
Bây giờ nếu muốn nhận lại, vẫn là nên tự mình chỉnh lý phòng ốc đồ đạc cho tốt, như vậy mới có thể làm cho tỷ đệ Tô Ngữ cảm nhận được sự tôn trọng, như vậy mới có thể cùng bà ấy không còn khúc mắc.
Lý do này rất tuyệt, Ninh Khả Nhân đã tin.
Cho nên bà ấy đã để Hi Tùng đến.
Hi Tùng cũng nguyện ý đến. Dĩ nhiên không phải vì Ninh Khả Nhân nói gì mà coi trọng Tô Ngữ và Tô Ngôn mà chỉ là để đến xem sau đó tiện bề động thủ mà thôi.
Chỉ tiếc, đến đây rồi bà ta mới phát hiện ra, chuyện ở đây căn bản không chịu sự khống chế của mình.
Bây giờ sự việc đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của bà ta, bà ta còn bị Tô Ngữ hết lần này đến lần khác đ.á.n.h vào mặt.
Nếu Tô Ngữ biết được ý nghĩ của bà ta lúc này chắc chắn sẽ bình tĩnh giải thích.
Tô Ngữ thầm nghĩ: Ngươi đã hiểu sai rồi, nàng còn chưa bắt đầu đâu vả mặt! Trước đó đều chỉ là khởi động, thuận tiện mà thôi.
Hi Tùng cuối cùng vẫn không thắng nổi sự nhẫn nại của Tô Ngữ. Bà ta ngồi trên ghế chỉ cảm thấy như đứng đống lửa như ngồi đống than.
Nếu lúc này bà ta còn không đứng dậy, bà ta đều cảm thấy mình sẽ c.h.ế.t trên chiếc ghế này.
Vương Đại Tráng trừng lớn một đôi mắt nhỏ, không thể tin được nhìn Hi Tùng đang từ từ ngồi xổm xuống hành lễ với Tô Ngữ.
Điều này đã đủ làm cho người trong nhà này kinh ngạc thế nhưng ai ngờ hồi lâu cũng không thấy Tô Ngữ hé răng.
Vương Đại Tráng biết địa vị của Hi Tùng, thật sự không muốn ở địa phương của mình mà để bà ta phải chịu uất ức lớn như vậy.
Nếu ông ta không thấy thì cũng thôi đi, bây giờ ông ta đang nhìn, nếu để Hi Tùng cứ thế ngồi xổm thì ông ta cảm thấy mình sẽ bị bà ta g.i.ế.c c.h.ế.t.
Vương Đại Tráng ho khan vài tiếng, thấy thật sự không thể kéo dài thêm được nữa mới bất đắc dĩ mở miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tô cô nương, chuyện này… sao người không để Hi Tùng cô cô đứng dậy?”
Tô Ngữ nhướng mày:
“Bà ta không phải đang đứng đó sao?”
Vương Đại Tráng nghe vậy sững người:
“Là đang đứng, nhưng mà…”
Nhưng mà còn đang khuỵu chân hành lễ.
Tô Ngữ lại lạnh lùng cười:
“Bà ta quỳ còn chưa quỳ, còn cần ta bảo bà ta đứng dậy sao?”
Giọng nói bình thản, phảng phất như đang nói một chuyện lại bình thường không thể bình thường hơn.
Hoàn toàn không để vào mắt sắc mặt ngày càng khó coi của Vương Đại Tráng cùng với ánh mắt âm trầm của Hi Tùng.
Tô Ngữ thật sự không coi họ ra gì.
Dù cho trong lòng có hận nàng đến đâu thì đã sao?
Chẳng phải cũng giống như một con chim cút, động cũng không dám động, thở mạnh cũng không dám thở sao?
Tô Ngữ vẫn bình tĩnh ngồi ở đó, Vương Đại Tráng lại không dám nói thêm nữa.
Lời nói của Tô Ngữ vừa rồi cùng với thái độ của nàng đã làm ông ta nghĩ đến một chuyện.
Tuy thân phận của Hi Tùng tương đối cao, Ninh Khả Nhân cũng tương đối coi trọng bà ta.
Nhưng điều đó có thể so được với hài t.ử ruột thịt của mình sao?
Trước kia là vì Tô Ngữ và Tô Ngôn chưa xuất hiện. Bây giờ họ đã trở về rồi, Ninh Khả Nhân còn sẽ sủng ái hài t.ử của Hi Tùng và Hi Tùng sao?
Nghĩ thông suốt điểm này, Vương Đại Tráng lão thần thảnh thơi dựa vào lưng ghế rõ ràng là không muốn nhúng tay vào nữa.
Hi Tùng còn đang chờ Vương Đại Tráng tiếp tục cùng Tô Ngữ gọi nhịp, nào ngờ đợi một hồi lâu lại vẫn không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào.
Đây là chuyện gì?
Hi Tùng hơi nghiêng đầu, thấy bộ dạng của Vương Đại Tráng liền ngây người.
Chỉ là bà ta cũng không phải kẻ ngốc, rất nhanh đã hiểu ra Vương Đại Tráng trong lòng đang nghĩ gì.
Tuy trước kia đã biết Vương Đại Tráng là kẻ tham sống sợ c.h.ế.t, không thể dựa vào được nhưng bây giờ người bị đối xử như vậy chính là bà ta, sao bà ta có thể nhịn được?
Bà ta lập tức đứng thẳng người, trào phúng nhìn Vương Đại Tráng.
“Ngươi cho rằng ngươi bây giờ nghe lời nàng ta thì nàng ta sẽ đối với ngươi lau mắt mà nhìn sao? Ngươi cũng không nghĩ xem, tại sao nhà họ Nguyễn ở dưới trướng ngươi hơn trăm năm mà không hề có chút động tĩnh nào, bây giờ nàng ta vừa mới đến người nhà họ Nguyễn liền có biến hóa lớn như vậy?”
Lời của Hi Tùng đã thành công làm cho sắc mặt của Vương Đại Tráng âm trầm xuống.
Sao ông ta có thể quên chuyện này được?
Chỉ là chuyện này thật sự có liên quan đến Tô Ngữ sao?
Nàng ta lại tại sao lại muốn làm như vậy?
Vương Đại Tráng trong lòng không nghĩ ra, nhưng Hi Tùng lại hiểu rất rõ.
“Ta cho gọi ba người vào đây, ngươi sẽ biết.”
Hi Tùng nói rồi thế mà lại phất tay áo đi đến ghế trên.
Tô Ngữ nhìn bà ta chậm rãi ngồi xuống, lại có chút trợn mắt há hốc mồm.
Hi Tùng này quả nhiên là một nhân vật co được dãn được như vậy.
Còn về ba người mà bà ta vừa nói, Tô Ngữ nghĩ nàng đã biết là ai rồi.
Quả nhiên, khi nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ cửa, nàng quay đầu đi xem thì liền thấy ba người Hồng Nhạn đi vào.
Ba người ăn mặc tuy trông quý khí bức người nhưng làn da nứt nẻ trên mặt thật khiến người ta không thể bỏ qua.
Tô Ngữ lại không hề bị dọa sợ, nàng chỉ thấy kỳ quái.
Rõ ràng ba người này đều là người tu luyện, đều có linh khí hộ thể sao có thể lại bị nứt da được chứ?
--
Hết chương 733.