Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 735: CÔ NƯƠNG TÂM LỚN



 

Rõ ràng mặt đất trước đó còn bằng phẳng sao lại đột nhiên xuất hiện ba cái hố, còn hãm cả ba người họ vào trong?

Mà tại sao họ lại không hề có một chút cảm giác nào? Nếu vừa rồi Tô Ngữ không gọi một tiếng như vậy có phải bây giờ họ đã c.h.ế.t rồi không?

Nghĩ vậy, ba người Hồng Nhạn trên người nổi cả da gà.

Từ lúc xuất phát đến Dược Vương Cốc này họ đã bắt đầu gặp đủ loại xui xẻo.

Còn có hai lần đều là nguy cơ sinh t.ử.

Nghĩ đến những điều này, ba người Hồng Nhạn vô cùng chạnh lòng.

Sớm biết sẽ như vậy họ dù có c.h.ế.t cũng sẽ không theo đến đây.

“Không ngờ tới ngươi lại còn rất bác ái!”

Hi Tùng ngăn cản đòn tấn công của Tô Ngữ, bỗng nhiên cười lạnh nói.

Tô Ngữ liếc nhìn bà ta một cái:

“Bác ái gì đó ta thật sự không biết. Ta chẳng qua là không muốn thấy có kẻ ngu ngốc c.h.ế.t trước mặt mình. Bằng không, gia trưởng của họ tìm ta đòi người thì phải làm sao?”

Dứt lời Tô Ngữ ha hả cười:

“Ngươi nếu cảm thấy tức giận, nếu còn có cơ hội chờ lúc ta không có ở đây lại g.i.ế.c họ chẳng phải tốt hơn sao?”

Hi Tùng bị lời của Tô Ngữ làm cho nghẹn họng.

Bà ta vốn tưởng rằng Tô Ngữ lên tiếng cứu ba người Hồng Nhạn là vì nhân từ nương tay.

Nếu thật sự là như vậy, bà ta có thể làm chút gì đó, nói không chừng còn có thể khiến Tô Ngữ về phe mình như vậy cũng sẽ không sợ việc mang Tô Ngữ và Tô Ngôn trở về.

Thế nhưng bây giờ xem ra vừa rồi bà ta hoàn toàn đã nghĩ sai rồi.

Tô Ngữ tựa hồ đã đoán được bà ta đang nghĩ gì, bèn mở miệng nói trước:

“Ta mà thật sự là người nhân từ nương tay dễ nói chuyện thì ngươi nghĩ hôm nay ngươi còn có thể nhìn thấy ta sao?”

Hi Tùng nghe vậy sững người.

Đích xác, dưỡng phụ của Tô Ngữ cũng không phải là thứ gì tốt.

Nếu Tô Ngữ thật sự không có bản lĩnh lại không tàn nhẫn, hai người họ đã sớm bị gặm đến xương cốt cũng không còn.

Mà điều Hi Tùng không biết chính là những gì bà ta cho là thật ra đều là đúng.

Tô Ngữ trước đây đích xác cũng giống như bà ta đã nghĩ.

Chỉ tiếc Tô Ngữ bây giờ đã không còn là người đó nữa.

Trong lúc hai người nói chuyện, họ đã từ trong phòng đ.á.n.h ra đến ngoài sân.

Tô Ngữ cũng không dùng đến dị năng mộc hệ của mình.

Từ những lần giao thủ vừa rồi, nàng cũng đã cảm nhận được thực lực của Hi Tùng này cũng chẳng ra gì.

Cho nên nàng không muốn trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t bà ta. Nghĩ đã lâu không động thủ, dùng bà ta để luyện tập cũng không tồi, Tô Ngữ liền từ từ cùng bà ta dây dưa.

Đám người Khương Kỳ đương nhiên nhìn ra được ý đồ của Tô Ngữ, bởi vậy cũng là ngồi yên như núi Thái Sơn, không hề có một chút lo lắng.

Lúc ban đầu, Tôn Yên thật sự lo lắng.

Thế nhưng nhìn thần sắc bình tĩnh của đám người Khương Kỳ, cộng thêm lời an ủi nhẹ nhàng của Nhược Tà, bà cũng liền yên tâm.

Mãi cho đến khi nhìn một lúc sau bà mới là thật sự yên tâm.

Hóa ra Tô Ngữ thật đúng là không phải người bình thường.

Nghe tiếng đ.á.n.h nhau không ngớt bên ngoài, Khương Kỳ lại đưa tầm mắt đặt lên người ba người Hồng Nhạn.

Hắn từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ba người một lượt, qua một hồi lâu mới thản nhiên mở miệng.

“Mạng của các ngươi cũng thật lớn.”

Giọng hắn tuy nhàn nhạt nhưng lọt vào tai ba người Hồng Nhạn lại là tràn đầy châm chọc.

Hồng Nhạn khinh bỉ liếc nhìn Khương Kỳ một cái, khóe miệng hiện lên một độ cong khinh thường:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi xem mình là cái thứ gì? Chẳng qua chỉ là ỷ vào da mặt mình trông không tồi mà làm tiểu bạch kiểm thôi. Loại người như ngươi trên Huyền Minh đại lục này có rất nhiều. Chờ Tô Ngữ trở về Trường Sinh Điện, gặp được nhiều mỹ nhân hơn còn sẽ nhớ đến ngươi sao?”

Tuy miệng nói như vậy nhưng trong lòng Hồng Nhạn lại đang ghen tị với Khương Kỳ.

Hắn ta suy nghĩ chính là hắn ta trông cũng không tồi, tại sao Tô Ngữ không coi trọng hắn mà lại coi trọng tên tiểu bạch kiểm Khương Kỳ này.

Chờ Khương Kỳ đi theo Tô Ngữ cùng nhau trở về Trường Sinh Điện nếu Tô Ngữ đến lúc đó còn sủng ái hắn, vậy thân phận của hắn chẳng phải là sẽ thăng tiến vùn vụt.

Nói không chừng lần sau gặp mặt, hắn ta sẽ phải hành lễ, lấy lòng hắn.

Cho nên hắn ta muốn nhân lúc này mà hung hăng dẫm đạp Khương Kỳ.

Thế nhưng ai ngờ lời nói của hắn ta cũng không đạt được hiệu quả như hắn ta tưởng tượng.

Khương Kỳ chỉ lạnh lùng liếc nhìn hắn ta một cái rồi không thèm nhìn nữa.

Hồng Nhạn thấy vậy, lập tức hô hấp trở nên nặng nề, ngay cả mặt và cổ cũng trở nên đỏ bừng.

Trên đời này chính là có một loại người như vậy. Rõ ràng là hắn ta trước bắt đầu khiêu khích người khác, người khác mà đối đầu với hắn ta thì chính là không biết sống c.h.ế.t. Thế nhưng nếu không phản ứng lại mà làm lơ hắn ta thì hắn ta lại càng không thể chấp nhận được, cảm thấy là người khác coi khinh mình.

Mà Hồng Nhạn trùng hợp lại là loại người như vậy.

Rõ ràng chính mình không có bản lĩnh gì, nhân phẩm cực kém lại có lòng tự trọng cực mạnh.

Người như vậy chỉ biết từng bước một đưa mình đến gần vực sâu vạn trượng.

Có điều Khương Kỳ dù cho có biết cũng không chuẩn bị nói gì.

Hắn rất hiểu rằng, dù cho hắn có hảo tâm mở miệng thì cũng sẽ làm Hồng Nhạn cảm thấy mình đang trào phúng.

Cho nên dứt khoát cứ làm lơ là tốt nhất.

Trước đây Tô Ngữ đã nói với hắn, khi có kẻ nào giống như một con ch.ó cứ sủa loạn khắp nơi thì không cần để ý đến hắn là được rồi.

Không thể nào ch.ó c.ắ.n ngươi một miếng, ngươi lại quay lại c.ắ.n nó.

Khương Kỳ không hé răng, không có nghĩa là người khác cũng không hé răng.

Long Huyên lúc này đã tiến lên một bước đứng đối diện với Hồng Nhạn, hất cằm hung tợn nhìn hắn ta.

“Ngươi nói hươu nói vượn cái gì vậy? Khương Kỳ đâu phải là người như vậy. Hơn nữa Tô Ngữ kia xem mình là cái thứ gì? Thật sự cho rằng chim sẻ có thể bay lên cành cao biến thành phượng hoàng à? Trước không nói nàng có thể đến Trường Sinh Điện hay không, dù có đi thì Trường Sinh Điện đều là những người thế nào sẽ coi nàng ta là chủ t.ử sao? Nằm mơ đi thôi.”

“Hơn nữa Khương Kỳ ca ca của ta đâu có hiếm lạ gì nàng ta. Khương Kỳ ca ca có ta là đủ rồi. Ta sẽ toàn tâm toàn ý thích Khương Kỳ ca ca, hơn nữa cả đời đều đối tốt với huynh ấy.”

Dứt lời, gương mặt Long Huyên ửng đỏ, ngượng ngùng liếc nhìn Khương Kỳ một cái rồi lại nhanh ch.óng quay đầu sang một bên.

Góc nghiêng của nàng ta vừa lúc đối diện với Khương Kỳ, từ góc độ này còn có thể thấy được vành tai nhỏ nhắn phiếm hồng của nàng ta.

Nàng ta chính là đã luyện tập trước gương rất nhiều lần. Bất kể ai thấy nàng ta như thế này đều sẽ không nhịn được mà động lòng.

Mọi người trong phòng lại là sau khi lời nói của nàng ta vừa dứt liền đồng thời ngây người.

Ngay cả Khương Kỳ cũng không thể tin được mà liếc nhìn Long Huyên một cái.

Cô nương này là lại ăn nhầm t.h.u.ố.c gì sao?

Nàng ta chẳng lẽ đã quên trước đây Tô Ngữ đã dạy dỗ mình thế nào sao?

Thế mà còn dám mơ tưởng đến Khương Kỳ.

Nhóm người Nhược Tà, Lục Du Kỳ, Khanh Yên liếc nhìn nhau, trong lòng đều vì Long Huyên mà giơ ngón tay cái lên.

Quả không hổ là nữ nhi của đại trưởng lão Thiên Viêm Tông, cái tâm này đúng là lớn thật!

Mới có mấy ngày công phu mà đã quên mất chuyện mình vừa đi một vòng trên bờ sinh t.ử.

Mà Hồng Nhạn lại trợn mắt há hốc mồm nhìn góc nghiêng thẹn thùng của Long Huyên, hồi lâu sau mới hỏi:

“Ngươi không phải là uống nhầm t.h.u.ố.c đấy chứ? Ngươi không biết mình đang đứng về phía nào à?”

Nếu là trước kia, với con người của Hồng Nhạn thì căn bản không thể nào nói chuyện với Long Huyên như vậy.

Bây giờ sở dĩ sẽ nói cũng là vì bị nàng ta làm cho tức giận.

Long Hạo lại càng cúi đầu thật thấp, nỗ lực hạ thấp sự tồn tại của mình.

--

Hết chương 735.