Đám người Vương Đại Tráng nghe vậy chỉ cảm thấy vẻ mặt mờ mịt.
Đây là tình huống gì?
Họ vừa rồi cũng ở trong phòng nhưng chính ngươi cũng ở trong phòng cơ mà?
Ngươi không biết là nguyên nhân gì mà lại đi tìm họ đòi lời giải thích, như vậy thật sự ổn sao?
Hay là ngươi cho rằng, một kẻ tư sinh t.ử không được thừa nhận thân phận như ngươi có bao nhiêu phong cảnh?
Ngươi cho rằng ngươi là quý công t.ử lưu lạc bên ngoài sao?
Tất cả những uất nghẹn trong lòng Vương Đại Tráng trong khoảng thời gian này lập tức bùng phát. Ông ta lạnh lùng nhìn Long Hạo:
“Ngươi cho rằng ngươi là ai, ngươi vừa rồi là đang nói chuyện với ai vậy?”
Long Hạo bị ánh mắt như nhìn người c.h.ế.t của Vương Đại Tráng làm cho hoảng sợ, lúc này mới phản ứng lại mình vừa mới làm gì.
Sau khi phản ứng lại, hắn ta chỉ cảm thấy cả người toát ra một tầng mồ hôi lạnh, làm cho quần áo trên người đều ướt đẫm.
Thực lực của Vương Đại Tráng không cao, nhưng thân phận của ông ta lại ở đó.
Quan trọng hơn là, y độc không phân gia là đạo lý muôn thuở. Tuy bên ngoài vẫn luôn truyền tụng y thuật và đan d.ư.ợ.c của Dược Vương Cốc lợi hại đến mức nào, gần như có thể khởi t.ử hồi sinh.
Thế nhưng Long Hạo lại biết, một nơi như Dược Vương Cốc, mặt tối của nó một chút cũng sẽ không yếu thế hơn so với mặt sáng sủa lộng lẫy.
Nói không chừng còn mạnh mẽ hơn.
Bằng không, Dược Vương Cốc lại dựa vào cái gì mà tồn tại vững vàng nhiều năm như vậy?
Tuy Dược Vương Cốc không nằm trong bảng xếp hạng một điện, nhị cung, tam tông, tứ tộc, nhưng điều này không có nghĩa là nó xếp hạng thấp hơn. Bởi vì nó thuộc về một địa vị siêu nhiên.
Nó không tranh không đoạt, nhưng bất kể là Trường Sinh Điện hay là Thiên Viêm Tông đều phải đến lấy lòng họ để cầu hợp tác.
Dưới tình huống như vậy, hắn ta lại đắc tội với Vương Đại Tráng, đó không phải là đang tìm c.h.ế.t thì là gì?
Dù cho hắn ta có bản lĩnh trốn thoát khỏi Dược Vương Cốc, vậy sau này Thiên Viêm Tông còn sẽ muốn hắn ta sao?
Người phụ thân bạc bẽo kia của hắn ta, e rằng chỉ biết nghĩ cách làm sao để bắt được hắn, bắt hắn phải xin lỗi Vương Đại Tráng, mặc cho ông ta tùy ý xử trí?
Nghĩ thông suốt những điều đó, Long Hạo lại có chút sống không còn gì luyến tiếc.
Chỉ là hắn ta vẫn cố gắng gượng dậy tinh thần, hướng về phía Vương Đại Tráng khom người hành lễ giải thích:
“Vương trưởng lão đừng nóng giận, ta vừa rồi đầu óc không tỉnh táo lắm nên mới nói sai lời. Xin Vương trưởng lão đừng chấp nhặt với ta.”
Lúc này Long Hạo đã hoàn toàn quên mất mình đang ở nơi nào, xung quanh có những người thế nào.
Hắn ta chỉ muốn làm cho Vương Đại Tráng không ghi hận mình.
Vương Đại Tráng tựa hồ rất thích được người khác đối với mình khom lưng uốn gối như vậy. Ông ta hừ hừ không thèm nhìn Long Hạo nhưng cũng không tiếp tục làm khó hắn ta nữa.
Long Hạo lúc này mới thở phào nhẹ nhõm đứng thẳng người.
Nhưng khi hắn ta quay đầu lại, thấy ánh mắt đ.á.n.h giá của mọi người, hắn ta mới bỗng nhiên nhớ ra mình đang ở nơi nào.
Tô Ngữ chỉ lạnh lùng liếc nhìn Long Hạo một cái rồi thu lại ánh mắt của mình.
Vốn còn tưởng là một người không ngừng vươn lên, dù sao trước đây đều biểu hiện mạnh mẽ như vậy.
Thế nhưng hoàn toàn không ngờ tới, đó là vì trong mắt Long Hạo họ trước nay đều không phải là mối uy h.i.ế.p gì lớn.
Bây giờ gặp phải uy h.i.ế.p đến mình, hắn ta có thể lập tức khom lưng uốn gối để được tha thứ.
Người như vậy nói dễ nghe một chút là thức thời, nói khó nghe một chút chính là bắt nạt kẻ yếu.
Nàng mà có nhìn thêm Long Hạo một cái nữa cũng đều cảm thấy vô cùng ch.ói mắt.
Long Hạo hiển nhiên cũng đã tiếp nhận được sự khinh bỉ của mọi người. Hắn ta cũng hối hận tại sao vừa rồi không chú ý một chút đến thái độ của mình.
Chỉ là khi nghĩ đến Vương Đại Tráng, một tia hối hận này cũng biến mất không còn tăm hơi.
Tuy thân phận của Tô Ngữ sắp thay đổi nhưng dù cho có là nữ nhi của Ninh Khả Nhân, nàng cũng không nắm giữ thực quyền. Vẫn là nên giải quyết chuyện của Vương Đại Tráng trước thì quan trọng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi trải qua chuyện này Long Hạo dứt khoát lùi lại mấy bước cũng mặc kệ Long Huyên vẫn còn đang nổi điên ở đó.
Dù sao cũng không có quan hệ gì với hắn ta là Long Huyên tự mình không biết xấu hổ muốn cướp nam nhân, Long Sân đến lúc đó cũng không thể trách được hắn ta.
Chỉ tiếc tưởng tượng là tốt đẹp hiện thực lại tàn khốc.
Chưa đợi hắn ta đứng vững Hồng Nhạn cũng đã hung tợn nhìn về phía hắn ta.
“Ngươi mà không đem bà điên này đi cho ta, ta sẽ g.i.ế.c nàng.”
Long Hạo nghe vậy sững người, ngay sau đó cười lạnh:
“Ngươi muốn g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c, có quan hệ gì đến ta.”
Hắn ta ước gì Long Huyên bây giờ liền đi c.h.ế.t cho rồi, như vậy hắn ta chính là hài t.ử duy nhất của Long Sân.
Chỉ là Hồng Nhạn lại âm trầm nhìn hắn ta một cái, nói:
“Ta trở về sẽ nói với đại trưởng lão là ngươi đã g.i.ế.c nàng.”
“Ngươi!”
Long Hạo không ngờ tới Hồng Nhạn sẽ nói như vậy.
Hít sâu một hơi, hắn ta nói:
“Ngươi nói thì đại trưởng lão sẽ tin tưởng ngươi sao? Ngươi cho rằng mình là thứ gì?”
Lời này là Vương Đại Tráng vừa mới nói với hắn ta, lúc nghe chỉ cảm thấy ch.ói tai vô cùng.
Thế nhưng sau khi tự mình nói ra lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Quả nhiên quyền thế là một thứ tốt, có thể cho người ta nói thỏa thích mà không cần phải nhìn sắc mặt mọi người không cần phải e dè hậu quả gì.
Chưa đợi hắn ta cảm khái xong, liền nghe Hồng Nhạn nói:
“Ngươi lại cho rằng mình là thứ gì? Cả ngày ra vẻ cao cao tại thượng, thân phận của chính mình ngươi không biết sao? Ngươi cho rằng đại trưởng lão không biết trong lòng ngươi đang nghĩ gì? Ta chính là đã nghe được đại trưởng lão chính miệng nói, ông ta sở dĩ để ngươi thời thời khắc khắc đi theo bên cạnh Long Huyên chính là để ngươi bảo vệ an nguy cho nàng ta. Long Huyên mà c.h.ế.t, ngươi cũng phải c.h.ế.t theo. Ngươi đừng có vọng tưởng rằng Long Huyên c.h.ế.t đi, ngươi có thể thay thế nàng tồn tại.”
Một tràng lời này của Hồng Nhạn giống như sét đ.á.n.h giữa trời quang nổ vang bên tai Long Hạo.
Hắn ta vốn không phải là kẻ ngốc, những chuyện này trong lòng cũng đã ẩn ẩn có suy đoán.
Thế nhưng bây giờ nghe thấy một ngoại nhân cũng có thể thề thốt cam đoan nói ra như vậy, chứng tỏ điều này nhất định là sự thật sao có thể không làm hắn ta chua xót được?
Tuy hắn ta vẫn luôn tự nhủ rằng, nam nhân đã không cần hắn, không quan tâm hắn, thì hắn cũng không hiếm lạ.
Thế nhưng đó dù sao cũng là phụ thân của hắn ta!
Vạn loại cảm xúc lập tức tràn ngập trong lòng Long Hạo làm cho thần sắc trên mặt hắn ta biến đổi liên tục.
Chỉ tiếc, cảm xúc này đến nhanh đi cũng nhanh.
Không bao lâu hắn ta cũng đã khôi phục lại bình thường.
Lần này cũng không cần Hồng Nhạn nói thêm gì nữa, hắn ta bước đến bên cạnh Long Huyên còn đang phát điên, trực tiếp đ.á.n.h ngất nàng ta sau đó kéo nàng ta đang ngất xỉu đi đến một bên, đặt lên ghế.
Nhìn những động tác liên tiếp của hắn ta, mọi người đều cảm thấy một luồng hàn ý ập vào mặt.
Cảm xúc bi thương thậm chí tuyệt vọng trước đó của Long Hạo, họ đều đã thấy rõ.
Thế nhưng mới bao lâu chứ mà hắn ta đã điều chỉnh tốt tâm thái của mình, biết mình muốn gì, không cần gì.
Người như vậy nếu cứ để hắn ta trưởng thành, nhất định có thể trở thành một tồn tại rất lợi hại.
Nhưng lòng trả thù của hắn ta cũng cực mạnh. Nếu thật sự để hắn ta trưởng thành lên, nói không chừng hắn ta sẽ lấy những người có mặt ở đây ra để khai đao.
Suy cho cùng họ đều đã thấy bộ dạng chật vật của hắn ta.
Tô Ngữ không khỏi thở dài. Từ sau khi đến Huyền Minh đại lục những người mà nàng gặp thật là ngày càng có ý tứ.
--
Hết chương 737.