Dứt lời, Tô Ngữ hướng về phía Hi Tùng nghịch ngợm chớp chớp mắt, lúc này mới kéo Khương Kỳ đi ra ngoài.
Lúc đi qua bên cạnh Long Hạo, hai người lại vô cùng ăn ý đều không thèm liếc nhìn hắn ta một cái.
Hi Tùng lại không chú ý tới hai người Tô Ngữ đã rời đi từ lúc nào. Bà ta bây giờ trong đầu chỉ toàn là câu nói vừa rồi của nàng.
Trước đó bà ta vẫn luôn nghĩ đến những chuyện khác thế mà lại quên mất chuyện này.
Nếu thật sự mang theo Long Hạo trở về Trường Sinh Điện, nhi nữ của bà ta sẽ nghĩ thế nào, sẽ đối đãi với bà ta ra sao?
Mấy năm nay, bà ta vẫn luôn giữ mình trong sạch, không chỉ vì một thanh danh tốt mà nhiều hơn là vì nhi nữ!
Tưởng tượng đến việc Long Hạo có khả năng sẽ mang đến những lời đồn không hay cho nhi nữ, Hi Tùng liền không nhịn được mà hoảng thần.
Nếu có thể bà ta hận không thể bây giờ liền g.i.ế.c c.h.ế.t Long Hạo, để tránh tình hình tiếp theo lại càng không chịu sự khống chế.
Chỉ là bà ta vừa định động thủ, rồi lại không chống đỡ nổi thân thể của mình trực tiếp ngã oặt xuống đất.
Khóe miệng hiện lên một tia cười khổ, Hi Tùng có chút bất đắc dĩ.
Đầu óc này của bà ta thật là không được rồi thế mà lại quên mất mình bây giờ là một người thường không có bất kỳ lực lượng nào.
Nghĩ đến đây, bà ta không khỏi hung tợn nhìn về phía sau lưng Long Hạo.
Đều là người này, không biết đã cho bà ta dùng thứ gì mà bà ta lại trở nên giống như người thường, không thể sử dụng bất kỳ pháp thuật nào.
Nếu không phải vì vậy, vừa rồi Tôn Yên sao có thể dễ như trở bàn tay mà đ.á.n.h bay bà ta được?
Đúng lúc này, Long Hạo người vừa rồi còn luôn quay lưng về phía bà ta lại đột nhiên quay người lại.
Hi Tùng thấy vậy kinh ngạc vô cùng. Sự chán ghét và căm hận trong đáy mắt còn chưa kịp thu lại đã đều bị Long Hạo xem ở trong mắt.
Long Hạo từng bước một đi về phía bà ta, làm cho bà ta từ tận đáy lòng cảm thấy có chút sợ hãi.
Đặc biệt là ánh mắt mang theo vẻ điên cuồng của hắn ta lại càng làm cho bà ta không rét mà run.
Bà ta ẩn ẩn có chút hối hận, vừa rồi bà ta làm Long Hạo mất mặt hình như là đã làm sai.
Chỉ là Hi Tùng đã quen cao cao tại thượng. Dù cho lúc này bà ta ý thức được chỗ không đúng của mình cũng có thể sửa lại chỉ cần bà ta nguyện ý buông bỏ tư thái.
Chỉ là Hi Tùng người đã quen ra lệnh cho người khác, căn bản là một người không biết xin lỗi.
Đặc biệt là người trước mắt này vẫn là kẻ mà bà ta căn bản xem thường.
Long Hạo đối với chuyện này không hề để tâm.
Lời xin lỗi gì đó, trước đây hắn ta không biết đã tiếp nhận bao nhiêu.
Cho nên Hi Tùng rốt cuộc có nói hay không, hắn ta căn bản không thèm để ý.
Điều hắn ta để ý bây giờ chính là làm sao có thể trút được một ngụm ác khí vừa rồi.
Tuy hắn ta tạm thời còn chưa nghĩ ra được cách nào, nhưng rồi cũng sẽ có phải không?
Long Hạo nghĩ vậy liền cong lưng ôm Hi Tùng vào lòng.
Khoảnh khắc thân thể Hi Tùng rời khỏi mặt đất, bà ta theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy thân mình Long Hạo.
Long Hạo đối với chuyện này lại khinh thường cười cười.
Nói một bộ lại một bộ, chẳng phải cũng chỉ là một nữ nhân tham sống sợ c.h.ế.t sao?
Cứ như vậy mà còn cảm thấy mình cao hơn người khác một bậc. Long Hạo quả thực không nghĩ ra, cảm giác ưu việt của bà ta đều là từ đâu tới.
Không bao lâu Long Hạo cũng đã ôm Hi Tùng vào thượng phòng.
Trong thượng phòng đầu tiên là truyền ra một tiếng kêu rên của một nữ t.ử, tiếp theo cả sân viện liền im ắng không còn nghe thấy gì cả.
--
Tô Ngữ và Khương Kỳ đứng ở bên ngoài sân cách đó không xa nhìn nơi đây, khóe miệng đồng thời hiện lên một tia ý cười.
“Quả nhiên giống như ta đã nghĩ, Long Hạo này là cố ý. Ta đã nói mà, hai người họ đều có tu vi, bày ra một cái kết giới lẽ nào lại không đơn giản. Bây giờ xem ra đây không phải là không biết, chỉ là không muốn mà thôi.”
Khương Kỳ nghe vậy tán đồng gật đầu.
Còn về tại sao lại không muốn, không cần phải nói nhiều hai người họ cũng đều hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có điều họ cũng sẽ không đi đồng tình với Hi Tùng.
Hi Tùng dù sao cũng đã sống nhiều năm như vậy. Dù cho có bị thương không phải là đối thủ của Long Hạo nhưng muốn giữ được trong sạch mà liều c.h.ế.t một phen vẫn là có thể.
Nếu chính bà ta đều không biết cố gắng thì không cần trông chờ người khác sẽ giúp đỡ hay đồng tình.
--
Ngày hôm sau Nguyễn Hằng lấy chuyện này làm cớ, nói Dược Vương Cốc những năm gần đây nhân tâm rời rạc, không hề có kỷ luật phải hảo hảo sửa trị một phen.
Cuối cùng thành công đem những kẻ trung thành thuộc về Vương Đại Tráng đều nhổ sạch không còn một ai.
Đã không có những át chủ bài này, Vương Đại Tráng giống như một con hổ đã không còn nanh vuốt.
Vốn dĩ ông ta còn định ngủ đông một thời gian thế nhưng bây giờ dù có muốn phản kháng cũng đã muộn.
Bởi vì những người thuộc về ông ta, trong lúc đang chờ đợi ông ta cứu viện lại nghe được tin ông ta muốn dẫn họ đi ám sát Nguyễn Hằng.
Họ tuy đi theo Vương Đại Tráng nhưng lại chưa từng nghĩ tới việc đi g.i.ế.c Nguyễn Hằng.
Nếu thật sự làm như vậy chẳng phải đã trở thành kẻ vong ân bội nghĩa sao?
Họ không muốn phải gánh lấy cái tiếng xấu muôn đời đó.
Hơn nữa dù cho Vương Đại Tráng có làm cốc chủ thì đã sao?
Dược Vương Cốc cũng chỉ lớn đến vậy lại không tham dự vào phân chia thế lực khác. Bất kể ai làm cốc chủ, ngày tháng của họ cũng đều trôi qua như nhau.
Cho nên từ tận đáy lòng họ lại càng có khuynh hướng để Nguyễn Hằng làm cốc chủ.
Còn về nguyên nhân cũng rất đơn giản. Nguyễn Hằng tuy tính tình tùy tiện nhưng tấm lòng của ông ấy đối với họ, họ cũng đều biết.
Mà Vương Đại Tráng tuy mỗi ngày cũng cười tủm tỉm hứa hẹn cũng rất tốt.
Thế nhưng có thể lên kế hoạch muốn g.i.ế.c c.h.ế.t huynh đệ đã cùng nhau lớn lên từ nhỏ của mình là có thể nhìn ra được, người này tàn nhẫn độc ác đến mức nào là một kẻ khẩu phật tâm xà.
Cuối cùng Vương Đại Tráng thi triển đại pháp lừa gạt nửa ngày, vẫn không có người nào nguyện ý phản ứng lại. Ông ta một mình cũng không thể làm nên chuyện liền từ bỏ.
Ông ta quỳ gối trước mặt Nguyễn Hằng và Tôn Yên cầu xin hai người có thể tha cho ông ta một con đường sống. Ông ta nguyện ý rời khỏi Dược Vương Cốc và vĩnh viễn không bao giờ trở về.
Tính toán quả thật rất hay. Nếu trong tình huống bình thường, Tôn Yên và Nguyễn Hằng có lẽ đã đáp ứng rồi.
Thế nhưng sau khi Tô Ngữ đã kể cho họ vô số câu chuyện về việc thả hổ về rừng rồi cuối cùng bị hổ ăn thịt, họ sao có thể nguyện ý thả Vương Đại Tráng đi chứ?
Nguyễn Hằng thẳng thắn nghĩ ra một biện pháp mà ông ấy tự cho là rất tốt.
Ông ấy từ trong nhẫn không gian lấy ra một chiếc bình sứ, nói với Vương Đại Tráng:
“Trong đây là đan d.ư.ợ.c mà Dược Vương Cốc chúng ta cố ý dùng để xử trí những kẻ phản bội và những người phạm phải đại sai. Vương trưởng lão còn nhớ đây là cái gì không?”
Vương Đại Tráng nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía ông ta, mặt đầy vẻ không thể tin được.
“Ngươi, ngươi, ngươi… ngươi đây là muốn bức t.ử ta?”
Tôn Yên nghe vậy trợn trắng mắt:
“Lúc ngươi tính kế cả nhà chúng ta đi tìm cái c.h.ế.t, sao không nghĩ đó cũng là đang ép c.h.ế.t chúng ta?”
Vương Đại Tráng nghe vậy im lặng, trong lòng lại nghĩ, đầu óc của Tôn Yên từ khi nào lại chuyển nhanh như vậy?
Lúc này chỉ nghe Nguyễn Hằng lại nói:
“Đây là Vong Ưu Đan, tác dụng không phải là quên đi ưu sầu nhưng cũng không khác mấy. Ngươi dùng nó xong là có thể ra khỏi cốc.”
Nghe thấy lời của Nguyễn Hằng, Vương Đại Tráng lại văng tục.
“Chó má chứ Vong Ưu Đan. Cái gì quên mà ưu sầu, ngươi đây rõ ràng là muốn làm ta quên đi ký ức quá khứ. Ta mà quên hết tất cả, một đống tuổi ra khỏi cốc, ngươi là muốn ta đi ăn xin sao?”
Nghe đến đây, Tô Ngữ cảm thấy mình đã biết Vong Ưu Đan này rốt cuộc là thứ gì rồi.
Thực chất chính là làm cho người ta quên đi những chuyện trước đây, tất cả mọi chuyện.
Những chuyện đã trải qua còn có cả những bản lĩnh đã học được.
--
Hết chương 749.