Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 758: DIỄN THẬT NHIỀU!



 

Thấy Ninh Khả Nhân sắp đi, Hi Tùng liền sốt ruột.

Cũng không còn hơi sức đâu mà để ý đến sự sỉ nhục của bà ta đối với mình, Hi Tùng cao giọng khẩn cầu:

“Tông chủ, hai hài t.ử này rất nhớ người nhất quyết phải đến gặp người. Ta làm sao cũng không ngăn được. Người xem xét đến tấm lòng hiếu thảo của hài t.ử, liền…”

“Liền thế nào?”

Ninh Khả Nhân lạnh lùng hỏi.

Hi Tùng thấy bà ấy dừng lại quay người, vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa tiếp tục nói:

“Chỉ là cùng chúng trò chuyện một chút cũng được!”

Nói rồi bà ta tràn đầy đau lòng liếc nhìn một nam một nữ kia.

Tô Ngữ theo ánh mắt của bà ta nhìn lại cuối cùng cũng đã thấy rõ bộ dạng của hai người này.

Tuổi tác của hai người nàng trước đây cũng đã nghe nói qua, xấp xỉ với nàng và Tô Ngôn.

Dung mạo cả hai đều rất giống Hi Tùng, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra là hài t.ử của bà ta.

Nữ nhân thì cũng thôi đi nhiều nhất cũng chỉ giống như một đóa tiểu bạch hoa.

Chỉ là nam hài t.ử này lại có chút một lời khó nói hết.

Thử nghĩ xem, một nam hài t.ử có dung mạo kiều diễm yếu đuối còn đang chực khóc mà nhìn ngươi.

Tô Ngữ cả người rùng mình chỉ cảm thấy một trận ác hàn.

Tỷ đệ hai người tựa hồ cũng cảm nhận được ánh mắt của Tô Ngữ bèn nhìn về phía nàng.

Nữ nhân kia chỉ lạnh lùng nhìn nàng không hé răng. Còn nam hài t.ử e rằng là do tuổi còn nhỏ nên đã lập tức chạy về phía nàng.

“Đều là tại ngươi, tiện nhân này! Nếu không phải các ngươi, điện chủ sao lại không gặp chúng ta?”

Nghe lời lên án của nó, Tô Ngữ quả thực là muốn cười.

Người này thật là mê sảng!

Nàng và Tô Ngôn đến tìm thân sinh mẫu thân của mình mà lại làm sai sao?

Lẽ nào tỷ đệ hai người họ còn phải nhường chỗ cho hai kẻ giả mạo này?

Đây thật sự không phải là con khỉ phái đến để làm trò cười sao?

Tô Ngữ nhìn nam hài nhi, quả thực là lười đến phàn nàn.

Ninh Khả Nhân lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía nó ánh mắt sắc bén như đao:

“Hi Bạc, ngươi có dám lặp lại lần nữa không?”

Hi Bạc chưa từng nhìn thấy một Ninh Khả Nhân như thế này lập tức rụt cổ lại, còn cầu cứu quay đầu nhìn về phía tỷ tỷ của mình.

Ninh Khả Nhân cũng theo ánh mắt của nó nhìn lại lãnh đạm nói:

“Hi Kim, lời này là ngươi dạy?”

Tô Ngữ nghe vậy “phụt” một tiếng bật cười.

Tô Ngôn lại trực tiếp cười nhạo:

“Đã lớn đến thế này rồi mà nói năng còn phải để người khác dạy? Lẽ nào là đầu óc không tốt sao?”

Hi Bạc nghe vậy lập tức nổi điên trừng một đôi mắt to nhìn Tô Ngôn:

“Tiểu tạp chủng nhà ngươi nói hươu nói vượn cái gì, ai đầu óc không tốt?”

Nghe thấy lời của Hi Bạc, Hi Tùng liền lập tức thầm kêu không tốt định tiến lên kéo nó lại. Thế nhưng ai ngờ vẫn là chậm một bước.

Chỉ nghe “bốp” một tiếng vang lên, trên mặt Hi Bạc đã ăn một cái tát vang dội.

Chỉ cần nhìn quai hàm lập tức sưng lên của nó liền biết, lực đạo của cái tát này tuyệt đối sẽ không nhỏ.

Hi Bạc cả người đã bị đ.á.n.h choáng váng.

Hồi lâu sau, nó mới che lại nửa bên mặt bị đ.á.n.h của mình, không dám tin quay đầu nhìn về phía Tô Ngôn.

“Hay lắm, con hoang nhà ngươi cũng dám đ.á.n.h ta ai cho ngươi lá gan đó?”

Nó chỉ vào Tô Ngôn mắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mắng xong, nó lại quay đầu nhìn về phía Ninh Khả Nhân trong hai mắt tràn đầy nước mắt lên án:

“Điện chủ, người cũng đã thấy rồi. Tên con hoang không có giáo dưỡng này, hắn cũng dám đ.á.n.h ta. Ta chính là do người giáo dưỡng lớn lên, hắn đ.á.n.h ta chính là hoàn toàn không coi người ra gì!”

Tô Ngữ nhìn màn diễn xuất xuất sắc của nó chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười.

Chưa đợi nàng nói gì liền cảm giác được Khương Kỳ ghé vào tai mình.

Chỉ nghe hắn nhẹ giọng nói:

“Nàng có phải cảm thấy hắn diễn thật nhiều không?”

Tô Ngữ nghe vậy kinh ngạc nhìn về phía hắn. Thiếu niên, không ngờ tới nha, ngươi thế mà lại hiểu ra chân tướng rồi!

Tô Ngữ trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác tự hào.

Không ngờ tới nàng thế mà lại có thể dạy dỗ Khương Kỳ thành công như vậy.

Nhìn xem lời nói lưu loát thế này, không biết còn tưởng rằng hắn cũng là người xuyên không đến.

Có điều Tô Ngữ vẫn trả lời đúng trọng tâm câu hỏi của Khương Kỳ:

“Hắn không chỉ diễn nhiều mà còn não tàn.”

Không phải nàng bôi nhọ Hi Bạc mà thật sự là đứa trẻ này quá mức não tàn.

Chỉ bằng thái độ của Ninh Khả Nhân đối với Hi Tùng vừa rồi là có thể biết, bà ấy vô cùng không thích Hi Tùng. Hi Bạc và Hi Kim là hài t.ử của Hi Tùng cũng không được ưa thích.

Thế nhưng Hi Bạc không những không nghĩ được điểm này mà còn dám đi cáo trạng với Ninh Khả Nhân cáo trạng Tô Ngôn.

Nó cứ một tiếng “con hoang”, một tiếng “tiện loại”, nó thật sự không sợ Ninh Khả Nhân dưới cơn giận dữ sẽ một tát đ.á.n.h c.h.ế.t nó sao?

Có điều nghĩ đến trình độ não tàn của đứa trẻ Hi Bạc này, Tô Ngữ cũng bình thường trở lại.

Với cái đầu óc như vậy mà còn có thể trông chờ nó nghĩ được những điều đó thật sự là có chút cưỡng cầu.

Hi Tùng ở một bên lại không dám chậm trễ một chút nào, nhanh ch.óng chạy đến bên cạnh Hi Bạc, một phen kéo nó ra sau lưng mình, có chút phòng bị nhìn Ninh Khả Nhân nhưng lời nói ra vẫn là cung kính cẩn thận.

“Điện chủ, Hi Bạc tuổi tác còn nhỏ chưa hiểu chuyện. Lại vẫn luôn coi điện chủ người vô cùng quan trọng. Bây giờ người không cần hắn nữa, hắn quá thương tâm nên mới nói năng không lựa lời. Xin điện chủ đại nhân không nhớ tiểu nhân quá, không cần so đo với hắn. Ta trở về nhất định sẽ hảo hảo giáo d.ụ.c hắn.”

Nói rồi bà ta còn biểu cảm nghiêm túc xoay người nhìn Hi Bạc phía sau lạnh giọng quát lớn:

“Đứa nhỏ này, dù cho ngươi có nhớ điện chủ, dù cho ngươi có muốn thân cận với bà ấy thì cũng không thể vì sợ hãi mà lung tung nói chuyện được. Điện chủ trước kia là sủng ngươi nhưng hài t.ử của bà ấy đến rồi, ngươi tự nhiên là phải xếp ở phía sau. Ngươi đã ở bên cạnh điện chủ bao lâu rồi còn phải tranh giành nhất thời sao?”

Nghe từng câu của Hi Tùng, Ninh Khả Nhân đều không nhịn được mà cười.

Lời này nói ra là đang mách lẻo sao?

Ở trước mặt tỷ đệ Tô Ngữ mà mách lẻo về bà, lại ở trước mặt bà mà mách lẻo về tỷ đệ Tô Ngữ.

Sao bà ta lại có thể chắc chắn rằng mình nhất định sẽ có phản ứng như bà ta dự đoán chứ?

Có điều trong lòng Ninh Khả Nhân cũng có chút bực bội. Bà ấy có chút hối hận, trước kia có phải là không nên cái gì cũng mặc kệ không.

Bằng không mẫu t.ử ba người Hi Tùng bây giờ cũng sẽ không lớn mật như vậy.

Nghĩ đến đây bà ấy lại cười khổ một tiếng. Bà ấy không ngờ tới trên thế giới này thật sự lại có nhiều người như vậy thật sự sẽ được voi đòi tiên.

Ngươi đối với hành động của nàng ta ngoảnh mặt làm ngơ, nàng ta liền cảm thấy ngươi là đang sủng ái nàng ta lại càng thêm vô pháp vô thiên.

Hi Tùng đợi một lúc lâu lại cũng không nghe thấy giọng của Ninh Khả Nhân, điều này không khỏi làm bà ta càng thêm kỳ quái.

Nghĩ nghĩ, bà ta vẫn quyết định lén nhìn phản ứng của Ninh Khả Nhân bèn hơi hơi ngẩng đầu lên.

Ngay lúc bà ta nâng mí mắt nhìn về phía Ninh Khả Nhân liền thấy trên mặt bà ấy có một tia cười khổ.

“Điện chủ…”

Chậm chạp không đợi được câu trả lời của bà ấy, Hi Tùng đành phải lên tiếng nhắc nhở.

Ninh Khả Nhân nghe vậy lạnh lùng nhìn về phía bà ta:

“Đây là hài t.ử của ngươi, hay là hài t.ử của ta?”

Hi Tùng không biết bà ấy đây là có ý gì, nhưng vẫn thành thật đáp:

“Đây là hài t.ử của ta. Chỉ là vì vẫn luôn ở bên cạnh điện chủ người, thân cận với người một ít cũng là bình thường.”

--

Hết chương 758.