Ninh Khả Nhân cẩn thận từ trong hũ lấy ra một ít linh trà bỏ vào ấm.
Bà ấy vừa định đem nước sôi mình vừa nấu rót vào để pha trà thì Tô Ngữ lại lên tiếng:
“Khoan đã, hay là cứ dùng thứ này đi.”
Nói rồi nàng lại lấy ra một ống tre lớn đưa cho bà ấy.
Ninh Khả Nhân nhìn ống tre biểu cảm trở nên có chút hoang mang.
Trong đây là cái gì?
Có điều khi bà ấy tiếp nhận ống tre liền sợ ngây người.
Từ trong ống tre đó không ngừng tỏa ra chính là linh khí tinh thuần phải không?
Nơi đây lẽ nào không phải là linh tuyền thủy trong truyền thuyết sao?
Nếu là người khác mà có được một chút linh tuyền thủy, dù cho đã pha loãng chắc chắn cũng sẽ hảo hảo giấu đi.
Thế nhưng nhìn lại Tô Ngữ, linh tuyền thủy ở đây tuy cũng đã pha loãng nhưng lại cứ thế mà dùng một cái ống tre lớn để đựng cả một thùng.
Ống tre này cũng không phải là loại được làm từ một đốt tre thông thường.
Đây là một ống tre có đường kính ước chừng nửa mét, cao khoảng một mét.
“Dùng cái này pha trà hương vị chắc chắn sẽ ngon hơn.”
Tô Ngữ nghiêm túc nói.
Ninh Khả Nhân nghe vậy có chút dở khóc dở cười. Dùng linh tuyền thủy pha trà, hương vị có thể không ngon sao?
Toàn bộ Trường Sinh Điện, không, toàn bộ Đông Linh Vực e rằng đều không tìm thấy được người nào phá của hơn nàng.
Chỉ là người phá của này chính là khuê nữ của bà ấy!
Đột nhiên trong lòng Ninh Khả Nhân liền dâng lên một cảm giác tự hào.
Khuê nữ nhà mình tuy không phải được nuôi dưỡng trong gấm vóc lụa là nhưng phúc khí này không phải người bình thường có thể so sánh.
Dù là từ tiểu thế giới tới nhưng bây giờ e rằng toàn bộ Đông Linh Vực đều không tìm thấy được người nào giàu có hơn nàng.
Trong phút chốc Ninh Khả Nhân chỉ cảm thấy có chung vinh dự.
Tô Ngữ lấy ra mấy thứ này thực chất cũng là muốn thử một chút Ninh Khả Nhân.
Tuy họ là mẫu t.ử nhưng tiền tài động lòng người.
Họ lại không hiểu biết lẫn nhau, nhân cơ hội này thử một chút có lẽ sẽ có được những thu hoạch không ngờ tới.
Phản ứng của Ninh Khả Nhân vừa làm cho Tô Ngữ kinh ngạc lại vừa làm nàng cảm thấy đó là điều đương nhiên.
Có lẽ đây thật sự là một người mẫu thân có thể cho nàng tin tưởng.
Tô Ngữ khẽ lắc đầu, tạm thời vứt bỏ hết những ý nghĩ trong lòng.
Nàng đổ nước trong cái ấm t.ử sa ra đem linh tuyền thủy trong ống tre rót vào.
Không bao lâu nước cũng đã sôi sùng sục.
Nàng cũng mặc kệ ánh mắt đau lòng của Ninh Khả Nhân, trực tiếp nhấc ấm t.ử sa lên đem nước sôi nóng hổi rót vào ấm trà đã có sẵn lá trà.
Linh tuyền thủy vừa mới tiếp xúc đến lá trà, hương thơm đặc trưng của nó lập tức theo hơi nước tỏa ra làm cho bốn người ở đây đều hít một hơi thật sâu.
Cảm giác này quả thực không cần phải nói nhiều.
Chờ Tô Ngữ pha xong trà, đặt trước mặt mỗi người, họ vẫn còn đang trong dáng vẻ say mê.
Biểu cảm của Khương Kỳ và Tô Ngôn một chút cũng không phải là giả vờ.
Tô Ngôn vẫn còn xem như một tiểu hài t.ử cũng không thích phẩm trà.
Mà Tô Ngữ lại càng cảm thấy pha trà gì đó quá phiền phức. Họ vẫn luôn bận rộn đâu có thời gian mà nấu nước, pha trà, phẩm trà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy đồ vật trong tay đã đầy đủ cả nhưng đây cũng là lần đầu tiên nàng dùng mấy thứ này để pha trà.
Chén dùng để uống trà có màu xanh biếc. Tô Ngữ cũng không nhận ra đây là chất liệu gì, chắc hẳn là đặc sản của Đông Linh Vực hoặc là Huyền Minh đại lục.
Có điều nghĩ lại cũng biết có thể được Ninh Khả Nhân cất vào nhẫn không gian rồi lại lấy ra chiêu đãi họ thì chắc chắn là thứ tốt.
Nước trà trong vắt đặt trong chén trà màu xanh biếc đó chỉ làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Chén trà nho nhỏ xinh xắn, nước trà bên trong gần như có thể một ngụm uống cạn.
Nhưng mấy người đều luyến tiếc cứ thế một ngụm mà uống hết.
Họ thật cẩn thận nâng chén trà lên nhấp một ngụm, sợ nước trà bên trong không cẩn thận bị đổ ra ngoài.
Nước trà vào miệng linh khí và hương trà hòa quyện vào nhau, lập tức tràn ngập toàn bộ khoang miệng. Chỉ trong khoảnh khắc đó, người ta gần như đã tiến vào thiên đường, trên thế gian này không còn có thứ gì mỹ diệu hơn nữa.
Bốn người đang nhắm mắt phẩm trà thì lại đột nhiên cảm giác được một trận gió.
Tô Ngữ kinh ngạc mở mắt ra trong lòng còn nghĩ, lẽ nào là biến trời sắp mưa?
Thế nhưng khi nàng mở mắt ra lại thấy một lão nhân gầy gò nhưng rắn rỏi đang vẻ mặt thèm nhỏ dãi nhìn vào ấm trà trên bàn.
Ánh mắt của lão đầu nhìn chằm chằm vào ấm trà giống như đang xem một kiện hi thế trân bảo, trong mắt dường như sắp kích động đến rơi lệ.
Tô Ngữ thấy cảnh này có chút hoang mang.
Nhớ lại năm xưa lúc Hồ lão nhân nhi lần đầu gặp mặt không phải cũng là như vậy sao?
Có điều Hồ lão nhân nhi đâu có văn nhã như vậy. Ông ta là trực tiếp tiến vào rồi uống hết cả rượu.
Lão đầu nhìn chằm chằm vào ấm trà trên bàn một hồi lâu mới lưu luyến thu lại tầm mắt của mình, nhìn về phía Ninh Khả Nhân.
“Tông chủ à, người đây là có chút không phúc hậu. Trong tay khi nào lại có loại nước trà tốt như vậy mà lại không cho ta nếm thử một chút?”
Nghe ngữ khí nói chuyện của lão nhân này, Tô Ngữ suy đoán người này hẳn là một loại trưởng lão của Trường Sinh Điện.
Ninh Khả Nhân sau khi nghe xong lời của lão đầu, chậm rãi mở mắt ra. Bà ấy vốn định nói gì đó, đột nhiên lại nghĩ ra điều gì, động tác nhanh ch.óng đem hũ linh trà và thùng linh tuyền thủy trên bàn toàn bộ đều cất vào nhẫn không gian của mình.
Nhìn bộ dạng thở phào nhẹ nhõm của bà ấy, Tô Ngữ lập tức có chút dở khóc dở cười.
Dù sao cũng là điện chủ của Trường Sinh Điện đệ nhất Đông Linh Vực làm vậy thật sự ổn sao? Thật sự sẽ không làm tổn hại đến hình tượng của người sao?
Lão đầu cũng hoàn toàn không dự đoán được Ninh Khả Nhân thế mà lại có động tác như vậy.
Từ dáng vẻ khẩn trương vừa rồi của bà ấy là có thể đoán được, những thứ bị bà ấy nhanh ch.óng cất vào trong không gian nhất định là thứ tốt. Chỉ tiếc vừa rồi sự chú ý của ông ta tất cả đều ở trong ấm trà kia nên cũng không nhìn rõ.
Ninh Khả Nhân lúc này lại cười nói với lão đầu:
“Hóa ra là Lý trưởng lão. Lý trưởng lão sao lại có thời gian ra ngoài đi dạo?”
Dứt lời, bà ấy cũng không đợi Lý trưởng lão trả lời lại quay đầu giới thiệu với nhóm người Tô Ngữ:
“Đây là nhị trưởng lão của Trường Sinh Điện, Lý Hâm. Ngày thường gần như không bao giờ ra ngoài, vẫn luôn ở trên đỉnh núi của mình chăm sóc những cây trà. Hôm nay không biết thế nào lại ra ngoài thật là hiếm lạ.”
Lý Hâm một chút cũng không thèm để ý đến sự trêu ghẹo của Ninh Khả Nhân. Ông ta nhìn chằm chằm vào ấm trà trên bàn nói:
“Điện chủ à, ta đã đến rồi người ít nhất cũng phải cho ta ngồi xuống uống một ly trà chứ?”
Ninh Khả Nhân nghe vậy lại thật sự cầm một chén trà rót cho ông ta:
“Uống đi, uống xong sớm một chút trở về, đừng quấy rầy chúng ta bồi dưỡng tình cảm.”
Lý Hâm tiếp nhận chén trà, toàn tâm toàn ý đều là ly trà này đâu còn có thể nghe thấy Ninh Khả Nhân rốt cuộc đang nói gì.
Chờ ông ta nhấp một ngụm trà, bộ dạng kinh ngạc đó gần như muốn trừng cả tròng mắt của mình ra ngoài.
Nhóm người Tô Ngữ cứ thế nhìn ông ta từng ngụm từng ngụm mà uống hết ly trà đó.
Động tác của ông ta tuy chậm nhưng chén trà chỉ có một chút, không bao lâu vẫn là đã uống xong.
Chờ ông ta uống xong, ông ta cuối cùng cũng có chút đoán được những thứ mà Ninh Khả Nhân đã cất đi là gì.
--
Hết chương 765.