Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 768: TRỞ LẠI TỪ CÕI CHẾT



 

Chỉ là điều làm Tô Ngữ không ngờ tới chính là sau khi những người này rời khỏi, Ninh Khả Nhân lại cười vô cùng xán lạn.

Bà ấy giơ ngón cái lên với Tô Ngữ:

“Tiểu Ngữ giỏi quá, hôm nay thật đã làm cho mẫu thân được nở mặt.”

Tô Ngữ có chút kỳ quái. Vừa rồi Ninh Khả Nhân còn mang một bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc sao bây giờ lại trở nên hưng phấn như vậy?

Nào ngờ Ninh Khả Nhân lại hưng phấn sáp lại gần nhỏ giọng nói:

“Ta nếu muốn quang minh chính đại nhận lại các con cũng cần phải có sự đồng ý của các vị trưởng lão này. Đừng nhìn họ đều có một bộ dạng lão ngoan đồng, thực chất từng người đều tinh hơn cả khỉ. Hi Kim và Hi Bạc mấy năm nay không phải đều là đang cố gắng lấy lòng ta, họ cũng biết rằng muốn nâng cao thân phận của mình lên cũng cần có sự ủng hộ của các vị trưởng lão này. Chỉ tiếc những vị trưởng lão này người nào mà chưa từng tiếp xúc qua, thứ gì mà chưa từng gặp qua? Họ dù cho có làm nhiều đến đâu cũng đều là vô ích.”

“Có điều Tiểu Ngữ con thật quá lợi hại. Tùy tiện ra ngoài dạo một chút đã có thể thu phục bọn họ ngoan ngoãn.”

“Họ không phải sẽ tùy tiện nhận đồ của người khác đâu. Nếu bây giờ đã nhận đồ của con, vậy chứng tỏ họ đã chấp nhận thân phận của các con rồi.”

“Hơn nữa họ đã sống một đống tuổi tác như vậy, những thứ họ thích thật sự là ngày càng ít. Nhưng một khi họ đã thích thứ gì đó thì sẽ không dễ dàng buông tha. Con cứ chờ xem, không bao lâu nữa họ chắc chắn sẽ lại đến tìm con.”

Tô Ngữ nghe vậy kỳ quái:

“Còn đến tìm ta làm gì? Một bình lá trà đó có thể uống được rất lâu mà.”

Ninh Khả Nhân bất đắc dĩ liếc nhìn Tô Ngữ một cái:

“Đương nhiên là để xem con còn có thứ tốt nào khác không!”

“Vậy à!”

Tô Ngữ bừng tỉnh.

Ngay sau đó nàng thật đúng là đã nhớ ra một thứ.

Đó chính là linh t.ửu mà nàng đã ủ từ linh quả.

Thứ mà Hồ lão nhân nhi còn mê uống như vậy, nàng không tin các vị trưởng lão này sẽ không thích.

Trước không nói nàng có nguyện ý thừa nhận thân phận của Ninh Khả Nhân hay không, nhưng nàng cũng không muốn để bất kỳ ai vin vào chuyện này.

Nếu bà ấy nói những lão đầu này quan trọng như vậy, vậy thì nàng vẫn là nên một lần thu phục hết họ thì tốt hơn.

Ninh Khả Nhân nhìn nụ cười đột nhiên hiện ra trên mặt Tô Ngữ, lập tức cảm thấy không tốt.

Nàng không phải là đã nói nhiều, gây ra phản tác dụng gì đó chứ?

Vừa rồi nàng đã cảm thấy đứa con gái này thật sự quá hoang phí. Nếu Tô Ngữ nghĩ muốn trực tiếp thu phục các vị trưởng lão kia ngoan ngoãn, vậy chẳng phải là phải lấy ra càng nhiều thứ tốt hơn sao?

Những thứ đó đều là của khuê nữ nhà bà, tại sao lại phải lấy ra cho họ chứ?

Ninh Khả Nhân nghĩ vậy liền chuẩn bị cùng Tô Ngữ hảo hảo nói chuyện.

Chỉ là chung quy vẫn là chậm một bước. Tô Ngữ đã lấy ra một vò linh t.ửu, lấy nút trên đó xuống, lại lấy ra chén rượu rồi rót vào.

Nàng bưng một chén rượu đưa cho Ninh Khả Nhân:

“Trà chưa phẩm xong, hay là uống một ly rượu đi. Ta ở đây còn có đồ nhắm rượu ngon nhất.”

Tô Ngữ nói rồi liền để cho Ninh Khả Nhân thu dọn trà cụ và những thứ khác trên bàn.

Bà ấy bây giờ đã bị hương rượu quyến rũ đến thèm thuồng, đã sớm quên mất mình trước đó định nói gì.

Lập tức lưu loát thu dọn sạch sẽ trà cụ và những thứ khác.

Tô Ngữ từ trong không gian lấy ra những món nhắm rượu đã làm từ trước, trực tiếp bày ra trên bàn, lại lấy ra mấy đôi đũa và những thứ khác, cuối cùng rót rượu cho Khương Kỳ và Tô Ngôn, mình cũng nâng chén rượu lên.

“Tới đây, chúng ta cạn một ly trước đã.”

Nói rồi nàng nâng tay uống một hơi cạn sạch.

Ninh Khả Nhân thấy Tô Ngữ uống nhanh như vậy không khỏi oán trách:

“Lại không có ai giành với con, con uống nhanh như vậy làm gì?”

Tô Ngữ cười nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sao người biết không có ai giành? Nói không chừng lát nữa sẽ có, người vẫn là nên mau uống đi.”

Lời Tô Ngữ vừa dứt Ninh Khả Nhân cũng nghĩ đến điều gì đó.

Nghĩ đến những điều đó, bà ấy không khỏi càng thêm oán trách.

“Con không thể trở về rồi hẵng lấy ra những thứ tốt này sao? Những lão già đó từng người một đều có mũi ch.ó, nói không chừng lát nữa là sẽ đến đây.”

Bà ấy nói xong cũng không chậm trễ thời gian, trực tiếp đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch.

Rượu vào miệng, không có vị cay nồng kích thích mà là hương rượu vô tận.

Điều này làm cho bà ấy nhíu mắt lại. Đã bao lâu rồi không được uống loại rượu tốt như vậy?

Bà ấy dường như nhớ rõ, trước đây cũng có ai đó đã cho bà ấy uống loại rượu tốt như vậy chỉ là người đó rốt cuộc là ai?

Bà ấy cau mày suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra được là ai.

Ngược lại lúc bà ấy đang ngây người, Lý Hâm đã lại một lần nữa vào đình.

Đỉnh núi của ông ta cách nơi đây gần nhất, cho nên rất dễ dàng ông ta đã cảm nhận được khí vị không giống ở đây.

Khi vào đình ngửi được hương rượu, ông ta liền dứt khoát ngồi xuống bên bàn, tự mình rót một chén rượu rồi uống lên.

Uống xong một ly, Lý Hâm thỏa mãn thở dài một tiếng.

Chưa đợi ông ta uống ly thứ hai, những lão đầu vừa mới rời đi không lâu lại đều đi đến.

Phật Di Lặc mới vừa vào liền hít một hơi thật sâu. Thấy Lý Hâm đang ngồi ở đó rót rượu, ông ta đi lên liền cướp lấy ly rượu trong tay đem rượu bên trong uống một hơi cạn sạch.

“Ta nói này Lý Hâm, ngươi đây là không phúc hậu. Sao ngày thường ngươi đều là đại môn không ra, nhị môn không mại, làm cho mình giống như một đại khuê nữ mà đã có thứ gì tốt ngươi lại là người chạy nhanh nhất?”

Lời này của Phật Di Lặc đã nói ra nghi hoặc trong lòng các vị trưởng lão ở đây, người nào người nấy đều nhìn chằm chằm Lý Hâm chờ ông ta đưa ra câu trả lời.

Lý Hâm lại trợn trắng mắt với Phật Di Lặc đưa tay định cướp lại vò rượu trong tay ông ta.

Phật Di Lặc sớm đã có phòng bị, sao có thể để ông ta cướp đi được chứ?

Chỉ thấy ông ta một cái xoay người nhanh ch.óng, người cũng đã chạy đến sau lưng Ninh Khả Nhân.

Vò rượu trong tay ông ta ở không trung xoay một vòng mà lại không có một giọt rượu nào bị đổ ra.

“Lý Hâm, ngươi vừa rồi chắc chắn đã uống không ít rồi, những thứ này nên để cho các huynh đệ chúng ta chia nhau.”

Phật Di Lặc nói rồi liền gọi các lão đầu khác đến chỗ ông ta uống rượu.

Lý Hâm thấy vậy tức đến mức chỉ vào ông ta mà mắng:

“Ngươi cái đồ không biết xấu hổ, ta mới vừa vào đây, mới uống được một ly rượu đã bị ngươi cướp đi rồi. Cái gì mà ta đã uống rất nhiều?”

Phật Di Lặc lại nhấp một ngụm rượu, nghe vậy vẫn cười ha hả:

“Dù sao chúng ta cũng không thấy, mặc cho ngươi tùy tiện nói.”

Tô Ngữ nhìn họ vì một vò linh t.ửu mà ở đó tranh tới tranh đi, trong mắt lóe lên một tia ý cười, dứt khoát lại từ trong không gian lấy ra một vò linh t.ửu.

Nút trên bình được lấy xuống, hương rượu lập tức tỏa ra.

Vò vừa rồi là rượu hoa quế, còn vò này lại là rượu hoa cúc.

Mọi người ngửi thấy mùi hương không giống lập tức liền quay đầu nhìn về phía Tô Ngữ.

Còn về tại sao lại không nghi ngờ là do Ninh Khả Nhân lấy ra, đám người Lý Hâm tỏ vẻ, một vị điện chủ keo kiệt như vậy sẽ trước mặt họ mà lấy ra thứ tốt như thế sao?

Đối với chuyện này Ninh Khả Nhân cũng cảm thấy trong lòng rất mệt mỏi.

Cái chức điện chủ này của bà ấy có dễ dàng không?

Bà ấy không hiểu, rốt cuộc bà ấy keo kiệt ở chỗ nào?

--

Hết chương 768.