Tô Ngữ thấy vậy không khỏi tấm tắc ngợi khen.
Ninh Khả Nhân này thích ứng với vai trò làm nương thật đúng là nhanh.
Lúc ban đầu tuy tay nghề nấu nướng không ra gì nhưng vẫn còn biết giúp đỡ.
Bây giờ cũng đã có thể thanh thản ổn định ngồi ở đây chờ ăn.
Hơn nữa còn mỹ danh rằng không muốn gây thêm phiền phức.
Có điều Tô Ngữ cũng không có gì phản cảm. Dù sao những việc này ba người họ đều đã làm quen rồi.
Họ đến tìm bà ấy cũng không phải là để bà ấy nấu cho họ một bữa cơm.
--
Mấy người cùng nhau dùng xong bữa sáng, Ninh Khả Nhân lại không hề nói đến việc muốn dẫn họ ra ngoài đi dạo.
“Hôm nay buổi tối chúng ta cùng nhau ra ngoài đi.”
Tô Ngữ nghe vậy kỳ quái nhìn về phía bà ấy:
“Đi đâu? Mà nói này, điện chủ người cứ chạy khắp nơi như vậy thật sự không có vấn đề gì sao?”
Nàng lại nhớ tới vấn đề đã lóe lên trong đầu trước khi ngủ ngày hôm qua. Bà ấy thật sự không cần phải xử lý chuyện gì của Trường Sinh Điện sao?
Ninh Khả Nhân bị nàng hỏi vậy hai má lập tức đỏ bừng.
Bị chính nữ nhi của mình hoài nghi không làm việc đàng hoàng, thật sự không tốt cho lắm.
Có điều Ninh Khả Nhân là ai chứ. Bà ấy hít sâu một hơi màu đỏ trên mặt đã hoàn toàn rút đi.
“Đêm nay chúng ta đến Thịnh Vũ phòng đấu giá tham gia một buổi đấu giá. Chuyện đại sự này cần phải có ta tự mình đi, thuận tiện mang các con đi mở mang tầm mắt.”
Bà ấy nói rất nghiêm trang nhưng ba người Tô Ngữ vẫn hồ nghi nhìn bà.
Nói đường hoàng như vậy, lẽ nào thật sự không phải là dùng cái này làm cớ để đem hết mọi việc vặt đều ném cho người khác làm sao?
Ninh Khả Nhân bị ba người nhìn có chút chột dạ, nhưng vẫn ưỡn thẳng eo, ép mình trấn tĩnh nhìn họ.
Đồng thời bà ấy trong lòng cũng đang lẩm bẩm. Ba hài t.ử này thật là không hiểu chuyện, thế mà lại không biết vì mặt mũi của người làm nương này mà suy nghĩ một chút. Cứ trần trụi vạch trần bà ấy như vậy thật sự ổn sao?
Mặc kệ trong lòng bốn người nghĩ thế nào, đến buổi chiều họ vẫn cùng nhau xuất phát.
Đi cùng còn có Lâm Hâm và Phật Di Lặc hai người.
Tô Ngữ nhìn hai người đang cười tặc hề hề, chỉ cảm thấy khó hiểu.
Chẳng qua chỉ là đi tham gia một lần đấu giá thôi mà? Có đến mức phải kích động và hưng phấn như vậy không?
Tô Ngữ không biết chính là vì lần tham gia đấu giá này có cả nàng đi cùng, cho nên một đám trưởng lão của họ chính là đã hảo hảo tranh giành một phen, hai người họ mới có thể thành công đến tham gia buổi đấu giá này.
Ninh Khả Nhân liếc nhìn hai người đang cười ngây ngô, cũng không nói nhiều, lại đem linh thuyền của mình ra, sau đó mấy người liền chuẩn bị bước lên.
Ngay lúc này Hi Tùng lại dẫn theo Hi Kim, Hi Bạc chạy tới.
Hi Tùng vẻ mặt thật cẩn thận muốn nói lại thôi nhìn Ninh Khả Nhân.
Bà ta vốn tưởng rằng với bộ dạng này của mình, Ninh Khả Nhân ít nhất sẽ hỏi một câu, như vậy bà ta có thể theo đó mà nói chuyện.
Thế nhưng ai ngờ Ninh Khả Nhân lại đến một cái liếc mắt cũng không thèm cho bà ta.
Hai vị trưởng lão Lâm Hâm và Phật Di Lặc tuy có nhìn bà ta một cái nhưng cũng chỉ là một cái liếc mắt mà thôi.
Ánh mắt lạnh nhạt đó lướt qua trên người ba người họ giống như đang thấy một thân cây gỗ, không có bất kỳ thay đổi nào.
Điều này làm cho trong lòng Hi Tùng sinh ra một luồng khí tức giận.
Dựa vào cái gì mà nhìn bà ta như vậy?
Họ dựa vào cái gì mà xem thường bà ta như thế?
Hi Kim lại đuổi ở trước Hi Tùng mà mở miệng.
Nàng ta có thể so với nương của mình thanh tỉnh hơn nhiều. Ở trước mặt những người này, tôn nghiêm gì đó căn bản là không đáng một đồng.
Muốn thật sự để ý đến tôn nghiêm của mình thì đã không nên mặt dày mày dạn theo kịp.
Nếu đã có mục đích, có việc cầu người thì phải đem cái tôn nghiêm buồn cười của mình ném sang một bên đi.
“Điện chủ, ta và Hi Bạc cũng muốn đi theo đến buổi đấu giá. Chúng ta sẽ không gây phiền phức cho người và mọi người đâu, chúng ta chỉ là muốn mở rộng tầm mắt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc Hi Kim nói những lời này, biểu cảm vô cùng thành khẩn.
Ninh Khả Nhân nghe vậy cũng chậm rãi quay đầu nhìn về phía nàng ta:
“Đệ t.ử của Trường Sinh Điện có ngàn vạn người đều muốn đi mở mang tầm mắt, lẽ nào bản điện chủ cũng phải đều mang theo hết sao?”
Hi Kim bị lời của bà ấy làm cho nghẹn họng không biết trả lời thế nào.
Nàng ta muốn nói mình và Hi Bạc không giống nhau, nhưng những lời như vậy nếu vừa nói ra thì sẽ đắc tội với toàn bộ người của Trường Sinh Điện.
Thế nhưng cứ thế mà để họ từ bỏ, nàng ta tuyệt đối không cam lòng.
Hi Kim c.ắ.n c.ắ.n môi, ánh mắt dừng lại trên người Tô Ngữ.
Tô Ngữ hôm nay cũng không mặc một thân hồng y như thường ngày mà là một bộ váy áo màu xanh nhạt. Một đầu tóc đen nhánh đơn giản b.úi lên, trên đó buộc một dải lụa màu xanh lục.
Tuy trang điểm rất đơn giản nhưng lại làm cho khuôn mặt kiều mị của nàng mang thêm một tia thanh nhã.
Liếc mắt nhìn lại càng làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Một Tô Ngữ như vậy thiếu đi khí chất lạnh lẽo ngày thường mà thế mà lại càng thêm giống với Ninh Khả Nhân.
Dù cho là người không biết mà nhìn thấy cũng có thể ngay cái nhìn đầu tiên liền nhận ra, hai người này chính là mẫu t.ử.
Lại xem một bên Tô Ngôn, khuôn mặt vốn có chút trẻ con của nó, dưới sự phụ trợ của một thân huyền y lại có vẻ thành thục không ít.
Còn có Khương Kỳ mặc quần áo cùng màu với Tô Ngữ, trên mặt cũng không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt nhìn về phía nàng lại vô cùng ôn nhu như nước.
Hi Kim gắt gao c.ắ.n đầu lưỡi mình, cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại.
Dựa vào cái gì.
Dựa vào cái gì mà Tô Ngữ mọi thứ đều tốt như vậy?
Có một người nương tốt, đệ đệ tốt, tướng công tốt, còn có một bộ tướng mạo tốt.
Trời cao liền trìu mến nàng như vậy sao?
Tại sao lại không thể phân ra cho nàng ta một chút?
Hi Kim không biết mình đã dùng bao lớn sức lực mới làm cho mình trấn tĩnh lại được.
Nhưng sau khi trấn tĩnh lại, ánh mắt nhìn về phía Ninh Khả Nhân trở nên càng thêm kiên định.
“Điện chủ, dù sao cũng xem như ta và Hi Bạc đã ở bên cạnh người nhiều năm. Xin hãy mang chúng ta đi ra ngoài một lần đi. Ta và nó từ khi đến Trường Sinh Điện chưa từng được ra ngoài bao giờ. Lần này cơ hội khó được như vậy chúng ta cũng muốn đi theo để mở mang tầm mắt.”
Nghe lời của Hi Kim, Ninh Khả Nhân không tự giác liền nhíu mày.
Sao trước đây bà ấy không phát hiện ra cái miệng của Hi Kim này lại biết nói như vậy?
Bà ấy đang nghĩ cách từ chối để nhanh ch.óng đi thì lại nghe thấy Tô Ngữ đã mở miệng.
“Nếu muốn đi thì cứ lên đi. Vừa vặn mang theo cả nương của các ngươi nữa, đỡ bị người ta nói các ngươi không có hiếu tâm.”
Tô Ngữ dứt lời liền kéo Ninh Khả Nhân lên linh thuyền.
Linh thuyền rất lớn chỉ riêng boong tàu trên đó đã có hai tầng.
Nhóm người Tô Ngữ đi thẳng lên tầng thứ hai.
Hi Kim tuy tức giận vì Tô Ngữ đã làm chủ giữ họ lại, nhưng vẫn động tác nhanh nhẹn kéo Hi Bạc lên linh thuyền.
Còn về Hi Tùng, không cần hé răng bà ta cũng đã nhanh ch.óng theo lên.
Ninh Khả Nhân tùy tay bố trí một kết giới xung quanh mấy người, lúc này mới kỳ quái hỏi: “Tiểu Ngữ, con tại sao lại muốn để ba người họ theo kịp? Ba người này mới thành thật được nửa tháng, hôm nay đột nhiên nhất quyết phải theo kịp chắc chắn là có vấn đề.”
“Ta biết!”
Tô Ngữ ngữ khí nhẹ nhàng trả lời.
Nếu nàng lại không nhìn ra được ba người này có vấn đề thì nàng mới là đã sống uổng phí mấy đời.
“Vậy con tại sao lại còn muốn mang theo họ?”
Ninh Khả Nhân khó hiểu.
Tô Ngữ nghịch ngợm chớp chớp mắt:
“Bởi vì nhàm chán. Có họ ở đó sẽ thú vị hơn nhiều!”
--
Hết chương 770.