Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 781: CÓ CHUNG VINH DỰ



 

Tục Mệnh Thảo là một thứ quý trọng như vậy mà Ninh Khả Nhân lại muốn đem nó đấu giá về rồi đưa cho Tô Ngữ và Tô Ngôn.

Điều này sao có thể không làm cho ba người Hi Tùng kinh ngạc?

Hi Tùng bây giờ lại càng cảm thấy nhất định là Tô Ngữ đã cho Ninh Khả Nhân dùng thứ mê hồn d.ư.ợ.c gì đó. Bằng không mới ở chung với nàng ít thời gian như vậy, sao có thể đối với nàng tốt đến thế?

Thực ra Hi Tùng lại hoàn toàn quên mất rằng, tấm lòng của một nữ nhân đối với nhi nữ của mình căn bản không thể dùng thời gian để tính toán.

Bởi vì Tô Ngữ và Tô Ngôn là hài t.ử của Ninh Khả Nhân. Mặc dù họ mấy năm nay không có ở bên cạnh bà ấy, vừa mới trở về không lâu.

Thế nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng đến tấm lòng của bà ấy đối với hài t.ử của mình. Bà ấy chỉ biết rằng vì mấy năm nay không thể hảo hảo đối tốt với hài t.ử của mình mà lại càng muốn đi trả giá, muốn đối tốt với Tô Ngữ và Tô Ngôn.

Dĩ nhiên, trên thế giới này cũng không ngoại trừ có một loại người, họ sẽ vì con cái không lớn lên bên cạnh mà đối với chúng liền có một cảm giác xa lạ.

Họ sẽ đi suy tính xem đứa hài t.ử đã nhiều năm không ở bên cạnh mình này rốt cuộc có đáng giá để mình trả giá hay không.

Mà Hi Tùng liền là loại người như vậy.

Chính bà ta còn không tự biết, cho rằng mọi người đều giống như mình.

Đây cũng là chỗ đáng buồn của Hi Tùng.

Tô Ngữ tuy cảm nhận được ánh mắt kỳ quái của Hi Tùng, nhưng trong phút chốc thế mà lại không thể cảm nhận ra được rốt cuộc có ý gì. Bởi vậy nghĩ nghĩ liền tạm thời đặt sang một bên.

Thấy Ninh Khả Nhân chuẩn bị để Lâm Hâm ra giá, Tô Ngữ vội vàng đứng dậy ghé vào tai bà ấy nhẹ giọng nói mấy chữ:

“Đừng mua, ta có.”

Miệng của Lâm Hâm đều đã mở ra nhưng trước khi phát ra âm thanh lại bị bà ấy ngắt lời.

Biến cố bất ngờ làm cho ông ta theo bản năng ngậm miệng lại, thiếu chút nữa đã c.ắ.n phải đầu lưỡi của mình.

Ninh Khả Nhân lại không có thời gian để tiếp nhận ánh mắt tràn đầy oán niệm của ông ta.

Bởi vì bà ấy bây giờ đang vì lời truyền âm bất ngờ của Tô Ngữ mà thật sự đầu óc choáng váng.

Tô Ngữ vừa rồi thế mà lại truyền âm nói cho bà ấy biết, thứ như Tục Mệnh Thảo này nàng có rất nhiều, căn bản không cần phải đấu giá.

Đứa con gái này không phải là bị thứ cao sang như Tục Mệnh Thảo kích thích đến xuất hiện ảo giác đấy chứ?

Thứ trước nay vẫn luôn lưu truyền ở Đông Linh Vực mà chưa từng xuất hiện qua như Tục Mệnh Thảo, nàng thế mà lại nói mình có rất nhiều?

Nàng cho rằng đây là cỏ đỏ bình thường sao?

Tuy lời của Tô Ngữ thật sự là quá làm bà ấy chấn động, nhưng bà ấy vẫn không lên tiếng trách cứ, cũng không lên tiếng cảnh cáo nàng đừng nói hươu nói vượn.

Trong mắt bà ấy thể diện của khuê nữ chính là quan trọng hơn nhiều so với Tục Mệnh Thảo này.

Không thấy khuê nữ đều là truyền âm cho bà ấy sao? Chắc chắn cũng là không muốn để cho người khác biết để tránh mất mặt.

Nếu Tô Ngữ mà biết được việc mình vì phòng ngừa người khác nghe thấy mà dùng truyền âm, thế mà lại bị bà ấy hiểu lầm thành bộ dạng này, chắc chắn sẽ phải quỳ xuống trước bà ấy.

Não bổ đế gì đó quả nhiên không phải chỉ tồn tại trong tưởng tượng.

Tô Ngữ sống hai đời, từ biểu cảm của người khác mà phỏng đoán hoạt động tâm lý của họ, đối với nàng mà nói quả thực là một bữa ăn sáng.

Bởi vì sau khi nhìn thấy biểu cảm phức tạp của Ninh Khả Nhân, nàng tuy không biết bà ấy cụ thể đang nghĩ gì, nhưng điều duy nhất có thể xác định chính là bà ấy bây giờ căn bản không tin nàng.

Nhưng Tô Ngữ cũng không cảm thấy có gì lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Suy cho cùng lời này đích xác có chút giống như lời nói điên cuồng của một người bị kích thích quá độ.

Nhưng nàng thật sự không có cách nào trơ mắt nhìn Ninh Khả Nhân đi tiêu phí một khoản tiền lớn để mua về một gốc thảo d.ư.ợ.c mà nàng có rất nhiều.

Bởi vậy, Tô Ngữ cân nhắc luôn mãi, vẫn để cho Phì Phì hái một gốc Tục Mệnh Thảo, một gốc mọc vô cùng khả quan.

Cũng không tìm chậu hoa gì, chỉ để Phì Phì tùy ý tìm một hộp ngọc bỏ vào, sau đó liền đem hộp ngọc lấy ra.

Khi Ninh Khả Nhân cầm trong tay hộp ngọc mà Tô Ngữ đưa cho, biểu cảm vẫn tương đương phức tạp.

Hộp ngọc này bà ấy vừa nhìn liền biết, tuy là dùng để phong ấn d.ư.ợ.c liệu nhưng chất lượng lại… Khuê nữ mấy năm nay sống quá khổ, đồ vật đựng d.ư.ợ.c liệu thế mà lại đơn sơ như vậy. Lát nữa bà ấy nhất định phải đấu giá thêm nhiều đồ vật cho khuê nữ để bồi thường cho nàng một chút.

Ninh Khả Nhân lại quên mất rằng, những rau linh, linh quả, linh trà, linh t.ửu, linh tuyền thủy mà Tô Ngữ trước đó dễ dàng lấy ra, những thứ này bất kể là món nào đem ra bán đấu giá, nàng đều sẽ không nghèo.

Chỉ là người làm nương chính là như vậy, luôn cảm thấy hài t.ử của mình sống không tốt, muốn cho nàng tốt hơn.

Tô Ngữ xem Ninh Khả Nhân nhìn chằm chằm vào hộp ngọc mà ngẩn người, trong mắt tràn đầy thương tiếc chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Nàng tuy không biết mẫu thân của mình rốt cuộc lại lệch đi đâu rồi nhưng khẳng định chính là bà ấy nhất định còn chưa xem xét thứ gì trong hộp ngọc này.

Lập tức, nàng cũng không trì hoãn thêm thời gian nói với bà ấy:

“Người mở ra xem liền biết ta có lừa người không.”

Ninh Khả Nhân bị giọng nói của nàng ngắt ngang suy nghĩ không khỏi nghiêm túc nhìn về phía hộp ngọc trong tay.

Thế mà đến bây giờ còn thúc giục bà ấy xem đồ vật bên trong. Lẽ nào nàng thật sự không phải bị vọng tưởng chứng mà là sự thật?

Bà ấy trong lòng ôm thái độ hoài nghi, dùng tay mở ra chiếc hộp ngọc mà trong mắt bà ấy không mấy bắt mắt này.

Thế nhưng khi hộp ngọc được mở ra, Tục Mệnh Thảo tươi rói vô cùng bên trong ánh vào mi mắt bà ấy, phản ứng của bà ấy đã không thể chỉ dùng kinh ngạc để đối đãi.

Nàng nhìn xem cây Tục Mệnh Thảo trong tay lại nhìn xem cây Tục Mệnh Thảo đang lơ lửng trước mặt Tương Phi, được trồng trong một chậu hoa vô cùng lộng lẫy, trông có vẻ nửa sống nửa c.h.ế.t, khóe miệng bà ấy co giật lại không biết mình nên nói gì.

Mất công vừa rồi bà ấy còn đang miên man suy nghĩ còn đang nghĩ nếu khuê nữ thật sự bị vọng tưởng chứng, bà ấy nên chữa trị cho nàng thế nào.

Mới bao lâu chứ mà mặt của chính bà ấy đã bị khuê nữ đ.á.n.h cho chan chát.

Nhưng Ninh Khả Nhân một chút cũng không tức giận, bà ấy bây giờ rất hưng phấn.

Khuê nữ của mình thật quá có bản lĩnh, thế mà đến cả thứ như Tục Mệnh Thảo cũng có.

Hơn nữa cây Tục Mệnh Thảo này trông rất tươi mới, trên đó còn dính một tia hơi thở của bùn đất, rõ ràng là mới hái xuống không lâu.

Xem ra nàng chắc chắn là đã ở một nơi bí mật nào đó phát hiện ra Tục Mệnh Thảo, sau đó hái được một ít cất đi.

Dù cho vừa rồi nàng nói mình có rất nhiều Tục Mệnh Thảo không cho mình đấu giá.

Chỉ cần từ phẩm chất mà xem, cây trong tay này so với cây bên ngoài không biết tốt hơn bao nhiêu.

Dưới tình huống như vậy nếu còn tham gia đấu giá thì đích xác có chút giống như một tên ngốc.

Ninh Khả Nhân còn đang ngây người ở đây, Lâm Hâm và Phật Di Lặc lại đang sốt ruột xoay quanh. Bên ngoài, Tương Phi đã báo giá, mọi người đều đã bắt đầu đấu giá. Nghe giá cả cứ thế mà tăng vọt mà điện chủ lại còn đang ngẩn người. Họ thật sự sợ hãi một chút không cẩn thận, Tục Mệnh Thảo kia liền trở thành của người khác.

Cũng may thời gian ngây người của bà ấy không tính là quá dài. Chờ bà ấy rốt cuộc tiêu hóa xong sự thật này, lúc nhìn về phía Tô Ngữ biểu cảm liền trở nên có chung vinh dự.

Có được một khuê nữ như vậy thật là phúc phận của bà ấy.

--

Hết chương 781.