Chỉ là khi Lý Hâm trả lời, Viêm Như Liệt vừa yên tâm lại vừa âm thầm quyết định rằng nhất định phải làm cho ông ta đồng ý nhường lại cây Tục Mệnh Thảo này cho mình.
Viêm Như Liệt hít sâu một hơi lại một lần nữa mở miệng. Lần này trong giọng nói đã có thêm một chút tự tin.
Suy cho cùng ông ta cảm thấy đã nắm chắc.
Những lời vừa rồi của Lý Hâm, cũng bị ông ta lý giải thành ông ta chỉ là muốn có thêm lợi thế mà thôi.
Người như vậy, mấy năm nay ông ta không biết đã thấy bao nhiêu.
“Xin bằng hữu hãy xem xét đến mặt mũi của Viêm mỗ mà nhượng bộ một bước. Tục Mệnh Thảo này đối với Viêm mỗ mà nói thật sự rất quan trọng. Chỉ cần bằng hữu chịu nhượng bộ, sau này nếu có yêu cầu gì, cứ trực tiếp mở miệng. Chỉ cần là chuyện mà Viêm mỗ có thể làm được tuyệt đối sẽ không có bất kỳ sự chậm trễ nào.”
Một tràng lời này của ông ta tình ý chân thành. Nếu là đổi lại là người khác, nói không chừng thật sự đã bị ông ta thuyết phục.
Thế nhưng Lý Hâm sau khi nghe xong những lời đó lại chỉ trả lời hai chữ:
“Ngu ngốc.”
Viêm Như Liệt: !!!
Mọi người: Làm đẹp lắm!
Mà lúc này Tương Phi đang đứng trên đài bán đấu giá, ánh mắt nhìn về phía phòng chữ Thiên số một trở nên ôn nhu chưa từng có.
Vốn tưởng rằng phòng chữ Thiên số tám là một tài chủ, thế nhưng không ngờ tới lại là tông chủ của Thiên Viêm Tông, Viêm Như Liệt. Điều đó thì cũng thôi đi, thân phận cũng không thấp.
Nhưng điều làm nàng ta không ngờ tới chính là, Viêm Như Liệt này cũng dám lợi dụng thân phận của mình, dùng lời lẽ uy h.i.ế.p lợi dụ người khác để họ nhường lại cây Tục Mệnh Thảo này cho ông ta.
Hành vi như vậy của ông ta đã gây ra tổn thất không thể nào đ.á.n.h giá được cho Thịnh Vũ phòng đấu giá.
Mất công trước đây nàng ta còn cảm thấy Viêm Như Liệt là một nhân vật, bây giờ mới phát hiện ra ông ta thế mà lại là một người như vậy.
Chờ hôm nay bán đấu giá kết thúc, nàng ta nhất định phải hảo hảo nói chuyện này với người trên.
Có điều nàng ta vẫn rất thưởng thức người trong phòng chữ Thiên số một.
Tuy giọng nói nghe có vẻ già nua một chút nhưng cốt khí này lại không phải cứng rắn bình thường.
Viêm Như Liệt đều đã nói đến mức này rồi mà người ta lại không hề tiếp chiêu.
Dù cho không nhìn thấy nhưng Tương Phi vẫn có thể tưởng tượng được sắc mặt của Viêm Như Liệt bây giờ nhất định là xấu không thể nào xấu hơn.
Vừa nghĩ đến đây, nàng ta liền không nhịn được mà muốn cười.
Quả thực chính là đáng đời. Thật sự cho rằng mình một tông chủ của Thiên Viêm Tông liền là một nhân vật sao?
Còn tưởng rằng ở Đông Linh Vực này ông ta chính là thiên hạ vô địch?
Quả thực là không biết tự lượng sức mình!
Trên thực tế Viêm Như Liệt cũng quả thực giống như Tương Phi đã nghĩ, bây giờ sắc mặt quả thực là xấu đến cực điểm.
Ông ta vốn tưởng rằng, vừa rồi ông ta đều đã nói như vậy, bất kể đối phương là ai cũng nên cho ông ta một chút mặt mũi.
Thế nhưng lại bị người ta mắng là ngu ngốc!
Lời như vậy ông ta đã bao nhiêu năm chưa từng nghe qua?
Viêm Như Liệt hít sâu một hơi, lại hít sâu một hơi nữa thế nhưng vẫn không thể nào đè nén được lửa giận trong lòng.
Thật sự là khinh người quá đáng.
“Không biết bằng hữu là ai, có dám cho biết tên không? Chờ sau khi đấu giá hội kết thúc, Viêm mỗ còn muốn mời bằng hữu uống một ly trà ôn lại chuyện cũ.”
Lời này một tia lại rõ ràng không thể rõ ràng hơn. Ngươi không cho ta, Viêm Như Liệt, mặt mũi, vậy thì chờ sau khi đấu giá hội kết thúc đừng có trách ta tàn nhẫn độc ác.
Tuy mọi người đều trong lòng phỉ nhổ cách làm của ông ta, nhưng cũng có thể lý giải.
Trước mặt nhiều người như vậy mà bị mất mặt lớn đến thế, nếu ông ta thật sự có thể cười mà cho qua thì mới thật sự làm cho người ta không thể tin được.
Chỉ có có thù tất báo mới có thể làm cho người ta yên tâm.
Bằng không, chẳng phải là tâm tư quá mức sâu thẳm, làm cho người ta khó lòng phòng bị sao?
Trong phòng chữ Thiên số một, Lý Hâm nhìn nhìn Ninh Khả Nhân dò hỏi bà ấy nên trả lời thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ấy nhấp một ngụm trà:
“Cứ ăn ngay nói thật thôi. Hắn nói muốn mời ngươi uống trà, ngươi liền hỏi hắn pha lá trà gì, dùng nước gì.”
“Còn cả dùng trà cụ gì nữa.”
Tô Ngữ ở một bên nói tiếp.
Nghe thấy nàng tiếp những lời này, Ninh Khả Nhân có chút cười khổ không được mà nhìn nàng một cái. Đứa nữ nhi này đôi khi rất trưởng thành, đôi khi lại như một hài t.ử.
Còn dùng trà cụ gì đơn giản chính là kim ngọc chi khí, còn có thể là gì được chứ?
Ngay cả bà, bộ trà cụ đang dùng bây giờ, chất liệu cũng chẳng qua là hiếm có một chút, nhưng chỉ cần nguyện ý dụng tâm và thời gian, vẫn có thể kiếm được.
Trong tay Viêm Như Liệt dù không có tốt như vậy e rằng cũng sẽ không kém đi bao nhiêu!
Tô Ngữ xem bộ dạng bất đắc dĩ lắc đầu của bà ấy, đột nhiên lộ ra một nụ cười giảo hoạt.
Tay phải vung lên, trên bàn liền xuất hiện một bộ trà cụ.
Khoảnh khắc bộ trà cụ xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người trong nhà đều dừng lại trên đó.
Ngay cả Lý Hâm định há miệng nói chuyện, lời nói cũng nghẹn lại trong cổ họng.
Qua một hồi lâu, Ninh Khả Nhân mới ngậm lại đôi môi đỏ hơi hé của mình kinh ngạc nói:
“Tiểu Ngữ, cái này từ đâu ra vậy?”
Bộ trà cụ này thế mà lại được làm từ linh tinh.
Cảm nhận được linh lực không ngừng tỏa ra từ trên đó, bà ấy chỉ cảm thấy tim mình đang nhỏ m.á.u.
Khuê nữ nhà mình tại sao lại phá của như vậy? Đột nhiên tay ngứa muốn đ.á.n.h người, phải làm sao bây giờ?
Tô Ngữ không sao cả mà nhún vai:
“Có cần phải khoa trương như vậy không? Chẳng qua chỉ là mấy cái chén vỡ mà thôi. Người mà thích thì ta ở đây có rất nhiều.”
Lời này của nàng nói ra thật sự là nhẹ nhàng không thể nào nhẹ nhàng hơn.
Sự chú ý của Lý Hâm lại lập tức đặt ở trên câu nói “ta ở đây có rất nhiều” của nàng.
Trong mắt ông ta, lời này hẳn là không phải tùy tiện nói. Nếu đã vậy, vậy thì sau này ông ta hẳn là nên hảo hảo đến bái phỏng Tô Ngữ một chút.
Chỉ riêng vì một bộ trà cụ này cũng nhất định phải đi chuyến này!
Cũng may Ninh Khả Nhân tuy kinh ngạc với thứ tốt như vậy, nhưng khả năng tự chủ vẫn có.
Bà ấy chậm rãi thu lại tầm mắt của mình hắng giọng kéo lại sự chú ý của Lý Hâm, lúc này mới nói:
“Mau mở miệng đi.”
Không nghe thấy Tương Phi bên ngoài đã đang hỏi lần cuối cùng còn có ai ra giá không sao?
Lúc họ vừa rồi ngây người không trả lời câu hỏi của Viêm Như Liệt, ông ta gần như đã cảm thấy Lý Hâm đã sợ hãi nên đã ngậm miệng lại.
Lúc này mới nhanh ch.óng nâng giá lên thêm một vạn lam tinh tệ cho nên bây giờ giá cả là bốn trăm năm mươi hai vạn.
Tương Phi lúc này trong lòng vô cùng vội vàng. Nếu có thể, nàng ta thật sự muốn cho thời gian tạm dừng một chút, không tiếp tục đi xuống nữa. Chỉ tiếc đó là không có khả năng.
“Cuối cùng hỏi một lần, giá của Tục Mệnh Thảo là… bốn trăm năm mươi hai vạn tinh tệ, còn có ai…”
“Bốn trăm năm mươi ba vạn!”
Cũng may vào thời điểm cuối cùng, Lý Hâm vẫn nói ra giá cả.
Sau khi lời của ông ta vừa dứt, tất cả mọi người tham gia đấu giá đều kích động đứng dậy.
Nếu vừa rồi ông ta vẫn là nghiêm túc ở đấu giá, vậy thì bây giờ, ngay cả kẻ ngốc nhất cũng đã biết, ông ta này thuần túy chính là cố ý.
Ông ta chính là cố ý làm cho Viêm Như Liệt khó xử.
Làm cho ông ta trong lúc đang mừng như điên, đột nhiên từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
--
Hết chương 783.