Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 789: TAY ÁO RỘNG LƯU TIÊN VÁY



 

Tô Ngữ khẽ mỉm cười:

“Theo ta làm gì chứ, còn có thể cướp của ai được? Ta đang nghĩ người nào đó tối nay xuất huyết nhiều, có thể sẽ nhất thời nghĩ quẩn mà đi cướp bóc gì đó. Suy cho cùng người so người sẽ tức c.h.ế.t phải không?”

Không cần nàng nói nhiều, Khương Kỳ cũng lập tức hiểu ra nàng đang nói ai.

Nghĩ nghĩ, hắn vẫn đưa ra một kiến nghị đúng trọng tâm:

“Ta cảm thấy, người nào đó dù có cái tâm đó cũng không có cái gan đó. Suy cho cùng người bị nội thương vẫn là nên trở về hảo hảo điều trị một phen.”

Nghe xong lời của hắn Tô Ngữ cuối cùng cũng không nhịn được “phụt” một tiếng liền bật cười.

Lời này của Khương Kỳ nói thật sự quá khôi hài.

Có điều nghĩ lại cũng phải. Đêm nay Viêm Như Liệt chắc chắn là đã tức đến hộc m.á.u.

Hừ, đây xem như cho ông ta một bài học nho nhỏ, để ông ta lúc trước cũng dám đ.á.n.h chủ ý lên đầu nàng và Tô Ngôn.

Nếu ông ta mà biết được sở dĩ đêm nay mình xui xẻo như vậy hoàn toàn là vì ý xấu trước đây của mình, không biết có thể sẽ tức đến phun ra một chậu m.á.u không.

--

Sau khi trở về chỗ ở nhóm người Tô Ngữ từng người một trở về phòng.

Có điều, có ba cái b.o.m hẹn giờ là Hi Tùng ở đây nàng không yên tâm để Tô Ngôn ngủ một mình.

Tuy không để ba người họ vào mắt nhưng vẫn không thể để xảy ra bất kỳ một chút sai sót nào.

Lúc ở Đại Tần vì nàng ít chú ý đến Tô Ngôn nên nó mới có thể một mình bỏ trốn, cuối cùng gặp phải chuyện như vậy.

Bây giờ, nàng nhất định phải trông chừng nó thật kỹ không thể để nguy hiểm đến gần nó một phân một hào.

Cho nên cuối cùng Khương Kỳ và Tô Ngôn cùng nhau ngủ, Phật Di Lặc và Lâm Hâm cùng nhau ngủ Tô Ngữ và Ninh Khả Nhân cùng nhau ngủ.

Còn về ba người Hi Tùng sẽ không có ai thèm để ý đến họ một cái.

Họ nhìn phòng khách trong nháy mắt đã trở nên trống vắng, tức đến thẳng trợn trắng mắt.

Chỗ ở này vốn dĩ đã không lớn, phòng ngủ lại càng không có mấy gian. Bây giờ cũng đã bị chiếm đi ba gian chỉ còn lại lầu một có một phòng ngủ.

Cũng may Hi Bạc còn tương đối hiểu chuyện. Chính nó từ trong nhẫn không gian lấy ra một chiếc giường đặt ở phòng khách, sau đó lại lấy ra đệm chăn vừa trải vừa nói:

“Các ngươi vào trong phòng ngủ đi, ta ở đây là có thể tạm bợ một đêm rồi.”

Thực ra họ là người tu luyện dù không ngủ được cũng không có gì.

Chỉ là dù sao cũng đã là thói quen được nuôi dưỡng bao nhiêu năm vẫn không dễ dàng mà vứt bỏ.

Dù cho có không ngủ được nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi một lát cũng rất không tồi.

Ước chừng là vì hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, Tô Ngữ nằm trên giường liền cảm thấy đầu óc mơ mơ màng màng. Quay đầu liếc nhìn Ninh Khả Nhân đã nhắm mắt lại bên cạnh nàng cũng nhắm mắt lại.

Ước chừng nửa canh giờ sau tiếng hít thở của nàng đã trở nên dài và đều đặn, Ninh Khả Nhân lúc này mới mở mắt.

Bà ấy nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của Tô Ngữ hồi lâu mới không tiếng động nói:

“Bất kể Tiểu Ngữ của nương có bí mật gì, nương đều sẽ hảo hảo bảo vệ con. Nếu ai dám đối với con bất lợi, nương sẽ đưa hắn lên trời.”

Tuy không phát ra một tia âm thanh nào nhưng lời này vẫn nói ra khí thế bàng bạc.

Tô Ngữ dù cho không nghe thấy cũng cảm nhận được khí tràng bất đồng bên cạnh.

Chỉ là chờ nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra lại chỉ nhìn thấy gương mặt đang ngủ yên bình của Ninh Khả Nhân.

Nhìn xem thân hình không hề động đậy của bà ấy, lại ngẫm lại bộ dạng lăn qua lăn lại trên giường sau khi mình ngủ, Tô Ngữ liền muốn che mặt.

Cùng là mẫu t.ử, những chỗ khác đều giống như vậy, sao chỉ có điểm này lại không giống nhau?

Tô Ngữ trong lòng nghi hoặc, không bao lâu liền đã ngủ thiếp đi.

Phảng phất như vừa mới nhắm mắt lại đã mở ra lúc nàng rời giường chỉ cảm thấy tinh thần no đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Biết mình một đêm không mộng ngủ ngon, tâm trạng nàng cũng rất tốt.

Nàng đang ngồi trên giường duỗi người lại thấy Ninh Khả Nhân bưng chậu nước đi vào.

Thấy nàng đang ngồi trên giường, trên mặt còn có chút ủ rũ, bà ấy cười nói:

“Tỉnh rồi thì qua đây rửa mặt đi, A Kỳ đều đã ở dưới lầu làm bữa sáng rồi.”

Tô Ngữ nghe vậy cũng không ngây người nữa, mặc xong y phục liền rời khỏi giường.

Rửa mặt một phen, thu dọn bản thân xong xuôi, nàng định đi ra ngoài thì lại bị Ninh Khả Nhân ngăn lại.

“Đừng vội đi, mẫu thân ở đây có thứ phải cho con.”

Tô Ngữ nghe vậy kinh ngạc quay đầu lại. Đây là phải cho nàng thứ gì?

Nghi hoặc nhìn về phía Ninh Khả Nhân, lại thấy trong tay bà ấy bạch quang lóe lên. Lại chờ nàng cẩn thận đi xem thì đã thấy trong tay bà ấy là một chồng vải trắng.

Nàng nhướng mày:

“Đây là cái gì?”

Ninh Khả Nhân cười vô cùng rạng rỡ. Ngươi mở ra xem sẽ biết.

Nghe vậy Tô Ngữ cũng không nói nhiều nữa, đưa tay nhận lấy chồng vải rồi trực tiếp mở ra.

Chỉ là sau khi xốc lên tấm vải trắng bên trên mới phát hiện bên trong thế mà lại là một bộ váy áo màu đỏ rực.

Đây là màu đỏ rực chính tông, so với Phong Vân Tiên Lũ tối qua cũng có sự khác biệt rất lớn.

Phong Vân Tiên Lũ tuy liếc mắt nhìn qua cũng là màu đỏ nhưng màu đỏ đó lại có chút tối, làm người ta cảm thấy có chút áp lực.

Mà tấm vải trong tay hiện tại lại không giống, đây là màu đỏ chính tông.

Không quá tối đến mức làm người ta cảm thấy áp lực cũng không quá tươi sáng đến mức làm người ta cảm thấy tùy tiện.

Tô Ngữ khi nhìn thấy bộ y phục này, kinh hỉ rối tinh rối mù.

Nàng chỉ thật sự rất thích.

Giũ y phục ra, nàng mới phát hiện đây thế mà lại là một bộ váy tay áo rộng lưu tiên.

Ninh Khả Nhân đương nhiên không bỏ qua niềm vui trong mắt nàng. Thấy nàng thích, bà ấy vội vàng thúc giục:

“Thích thì đi thử một chút, xem có hợp không.”

Tô Ngữ nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía bà ấy. Thấy bà ấy ánh mắt tràn đầy mong đợi, liền biết đây chắc chắn là đồ vật mà bà ấy đã thức cả đêm chuẩn bị cho nàng. Nếu nàng không mặc, bà ấy hẳn sẽ rất thương tâm?

Nghĩ vậy nàng liền cầm váy đi vòng ra sau bình phong.

Chẳng bao lâu sau nàng liền từ sau bình phong đi ra.

Bộ váy tay áo rộng lưu tiên này ở phần eo bụng được thiết kế thu eo. Sau khi mặc vào lại càng làm cho vòng eo thon gọn như có thể một tay ôm hết.

Phần dưới thân có chút tương tự với những chiếc váy dài ở kiếp trước, nhưng khoảng cách nếp gấp lại rộng hơn một chút. Hơn nữa vì chất liệu vải của chiếc váy này đặc thù, những nếp gấp đó cũng không phải thật sự là nếp gấp mà chỉ là do phần trên thu lại làm cho nó chồng chất mà thôi.

Tô Ngữ nhìn tà váy này, gần như có thể tưởng tượng được, nếu có gió tà váy này bị gió nhẹ nhàng thổi bay, quả thực giống như những đám mây trên trời quấn quanh chân nàng, không khỏi làm người ta không mở nổi mắt.

Hơn nữa thiết kế khuy cài ở thân trên và thiết kế tay áo rộng lại càng làm cho người mặc váy có vẻ tiên khí phiêu phiêu.

Nàng ngượng ngùng sờ sờ tay áo trong lòng vui sướng rõ ràng.

Đây là lần đầu tiên có người tặng nàng một chiếc váy đẹp như vậy.

“Cái này, có phải là rất quý không?”

Nàng có chút chần chừ hỏi.

Tuy không biết là chất liệu gì nhưng từ bề ngoài mà xem đã tốt hơn cái Phong Vân Tiên Lũ trước đó rất nhiều.

--

Hết chương 789.