Lý Hâm đối với chuyện này lại không sao cả.
Người như Hi Tùng lúc muốn đùa thì cứ đùa một lát. Nếu không muốn chơi nữa, ném sang một bên hoặc trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t cũng không đáng gì.
Nếu bây giờ Tô Ngữ muốn chơi vậy thì cứ để nàng chơi cho đủ.
Tuy nói con thỏ bị dồn ép cũng sẽ c.ắ.n người nhưng với người như Hi Tùng, chỉ cần trong lúc bà ta há miệng, ông ta có thể g.i.ế.c c.h.ế.t cả một đám. Còn sợ cái gì nữa?
Bàn tay gỗ tuy đã dừng lại nhưng mặt của Hi Tùng đã sớm không còn phản ứng, chỉ ngây ngốc nhìn mặt đất trước mắt.
Đến khi Hi Kim và Hi Ngân hai người không tình nguyện đến đỡ, bà ta mới phản ứng lại, hóa ra cuối cùng cũng không cần bị đ.á.n.h nữa.
Lúc vừa bị đ.á.n.h bà ta cũng không hề khóc. Không phải bà ta kiên cường đến mức nào, mà thật sự là vì kinh hãi và không dám tin chiếm phần lớn, làm bà ta quên mất cả việc khóc lóc.
Sau đó chính là c.h.ế.t lặng.
Bây giờ cuối cùng đã dừng lại bà ta lại bi thương từ giữa lòng dâng lên. Nước mắt lập tức theo gương mặt chảy xuống.
Nước mắt nóng hổi tiếp xúc đến gương mặt sưng đỏ lại làm cho bà ta đau đến mức không ngừng hít hà, trong mắt lại một lần nữa tràn ra nước mắt nhưng lại bị bà ta dùng sức ép trở lại.
Không thể khóc!
Thật sự là quá đau!
Hi Kim và Hi Ngân hai người đỡ Hi Tùng, tự nhiên thấy được bộ dạng này của bà ta, trong lòng không khỏi càng thêm chán ghét.
Quả thực chính là đáng đời.
Rõ ràng đã biết khả năng sẽ có hậu quả gì, lại cứ nhất quyết liên tiếp xông lên.
Người như vậy thuần túy là tìm ngược.
Hi Kim lại càng ẩn ẩn có chút thất vọng. Tại sao điện chủ không trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t bà ta?
Như vậy nàng ta và Hi Bạc sau này sẽ không bao giờ phải đi theo bà ta mà mất mặt nữa!
Sau khi phản ứng lại được mình đang nghĩ gì, Hi Kim lại có chút chột dạ cúi đầu.
Hi Tùng đã làm cho nàng ta phải chịu bao nhiêu mất mặt mà nàng ta lại là lần đầu tiên sinh ra loại ý nghĩ này.
Tuy lập tức đã hiểu được nghĩ như vậy là không đúng nhưng nàng ta vẫn không kìm được mà cứ nghĩ, nếu Hi Tùng thật sự đã c.h.ế.t vậy thì điện chủ có thể sẽ vì xem xét đến việc nàng ta và Hi Bạc là hai hài t.ử không có nương mà đối tốt với họ một chút không?
Không cầu gì khác chỉ cầu được giống như trước đây là tốt rồi!
Chỉ tiếc những điều đó nàng ta cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi. Bảo nàng ta thật sự động thủ g.i.ế.c Hi Tùng, nàng ta cũng căn bản không làm được.
Hi Tùng lại không biết rằng lúc này nữ nhi đang đỡ mình trong lòng lại đang nghĩ đến việc muốn g.i.ế.c bà ta. Nếu đã biết, không biết có thể sẽ vì không chống chọi được mà trực tiếp đi đời nhà ma không.
Nhìn bóng dáng ba người biến mất Tô Ngữ mới hứng thú thiếu thiếu thu lại tầm mắt.
“Thật là không chịu nổi chơi a, mới thế đã không chịu được rồi.”
Khương Kỳ nghe vậy đột nhiên thấy bất đắc dĩ.
Hắn xem ra đã hiểu Tô Ngữ từ khi cùng Ninh Khả Nhân kết thúc nhiều hiểu lầm liền trở nên ngày càng xấu xa. Cái tính cách gian xảo này e rằng tất cả đều là giống bà ấy.
Nhưng những lời như vậy hắn không dám nói ra.
Bằng không không chỉ Ninh Khả Nhân mà ngay cả Tô Ngữ và Tô Ngôn cũng sẽ nổi giận với hắn.
Trong lòng thở dài một tiếng, Khương Kỳ dứt khoát nghiêm túc ăn cơm.
Thực ra có một tức phụ như vậy cũng không tồi, phải không? Ít nhất cuộc sống đã trở nên thú vị hơn nhiều.
Mỗi ngày nhìn tức phụ của mình chơi đùa, làm nũng, chỉnh người, quả thực là không có chuyện gì tốt đẹp hơn.
--
Sau khi ăn xong, Ninh Khả Nhân quyết định dẫn nhóm người Tô Ngữ ra ngoài đi dạo.
Con ngươi của Tô Ngữ hơi chuyển động một chút, lập tức liền hiểu ra ý đồ của bà ấy.
Hẳn là nghĩ đi ra ngoài chơi một vòng đây mà?
Tốt nhất là có thể gặp phải Long Huyên, sau đó lấy thực lực nghiền ép nàng ta, nói cho nàng ta biết cái gì gọi là vả mặt trần trụi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy việc này giống như có chút không phúc hậu nhưng Tô Ngữ lại muốn nói - nàng thích.
Nào ngờ mấy người mới vừa hướng về phía cửa đi đến, liền nghe thấy được tiếng động ở cửa phòng. Quay đầu lại nhìn thì thấy thế mà lại là ba người Hi Tùng lại ra tới.
Chẳng qua trên đầu Hi Tùng mang theo một chiếc mũ che mặt, che khuất đi gương mặt sưng như đầu heo của bà ta.
Ninh Khả Nhân thấy vậy nhíu mày nói:
“Các ngươi làm gì vậy?”
Bà ấy nghe ra được sự không vui trong lòng Ninh Khả Nhân, vội vàng cầu xin:
“Ta và hai hài t.ử đều là lần đầu tiên ra ngoài, trong lòng khó tránh khỏi bất an. Muốn thời thời khắc khắc ở bên cạnh điện chủ, như vậy mới có cảm giác an toàn.”
Lời này nói ra vô cùng khẩn thiết, phảng phất như nếu Ninh Khả Nhân không đồng ý chính là đang ngược đãi cấp dưới.
Bà ấy tự nhiên sẽ không ăn bộ này, xua xua tay liền định để họ ở lại.
Nào ngờ Lý Hâm đột nhiên đã mở miệng:
“Nếu đã muốn đi theo thì cứ để họ đi theo. Cũng để cho họ được mở mang tầm mắt, miễn cho bị người ta nói điện chủ ngươi hẹp hòi.”
Nghe vậy, Ninh Khả Nhân hồ nghi nhìn về phía ông ta, không hiểu ông ta đây là đang có ý đồ gì.
Có điều Lý Hâm chỉ chắp tay sau lưng, một bộ dạng tự tin tràn đầy. Ninh Khả Nhân thấy vậy cũng không nói nhiều, dắt tay Tô Ngữ và Tô Ngôn liền đi ra ngoài.
Nếu đã vội vàng tìm ngược, bà ấy cũng sẽ thỏa mãn họ. Bằng không thật ngượng ngùng!
Mấy người trước sau ra khỏi cửa liền theo con đường nhỏ trước cửa đi về phía trước.
Tuy không biết đường nhưng nơi đây cũng chỉ lớn đến vậy.
Người đến tham gia đấu giá hội nhiều như vậy để phòng ngừa mọi người không biết đường, sân viện này lại càng đầy rẫy người hầu.
Dù cho nhóm người Tô Ngữ đi tới đi lui mà không tìm thấy đường cũng sẽ có người hầu dẫn họ trở về.
Tô Ngữ một lần chậm rãi đi tới, một bên nhìn quanh cảnh sắc.
Chỉ là sau khi vòng qua một tòa núi giả, nàng cảm thấy mình lại càng hiểu thêm một câu.
Đó chính là muốn gì được nấy.
Người đang đi tới từ phía đối diện chẳng phải chính là mục đích của chuyến đi này của họ sao?
Từ bên này đến đối diện chỉ có một con đường nhỏ này, tự nhiên họ liền cùng đối phương chạm mặt.
Mà Long Huyên đứng ở đối diện, cũng giống như nhóm người Ninh Khả Nhân, Tô Ngữ đã dự đoán, ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng, gương mặt vốn còn tràn đầy nụ cười của Long Huyên lập tức liền cứng đờ.
Nàng ta nhìn chằm chằm vào y phục trên người Tô Ngữ, chớp mắt, rồi lại nhìn nhìn.
Sau khi xác định mình không có nhìn lầm, nàng ta chỉ cảm thấy khóc không ra nước mắt.
Tại sao nàng ta lại gặp phải Tô Ngữ?
Chỉ cần mỗi lần gặp được Tô Ngữ, nàng ta đều sẽ trở nên chật vật không chịu nổi. Đây là kết luận mà Long Huyên đã rút ra được sau bao nhiêu lần giao phong với nàng.
Cho nên tuy trong lòng nàng ta lúc này cũng vô cùng phức tạp, có ghen ghét, không cam lòng và các cảm xúc khác, nhưng nhiều hơn lại là sự bất đắc dĩ.
Nếu có thể, nàng ta thật sự không muốn gặp phải Tô Ngữ.
Đặc biệt là bây giờ cả hai người đều đang mặc một chiếc váy dài màu đỏ.
Vốn dĩ bộ váy trên người nàng ta là được làm từ Phong Vân Tiên Lũ, sau khi mặc vào ngay cả tông chủ cũng khen nàng, nói là tiên khí phiêu phiêu.
Thế nhưng bây giờ bị Tô Ngữ đối diện so sánh, nàng ta chỉ cảm thấy mình chính là một đồ nhà quê thấp đến bụi bặm.
Trước không nói đến giá trị của y phục ra sao, chỉ riêng gương mặt này và khí chất trên người của Tô Ngữ liền không phải là thứ nàng ta có thể bằng được.
Long Huyên bị giáo huấn nhiều cũng đã thông minh hơn một chút.
Bởi vậy, nàng ta lúc này tuy có ghen ghét nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài.
Lúc này xung quanh họ không có người, nhưng nơi đây lại thoáng đãng, rất dễ bị người khác phát hiện. Nếu làm không ổn sẽ chỉ làm cho người ta càng thêm cười nhạo nàng ta.
--
Hết chương 792.