Tô Ngữ lúc này cũng phản ứng lại, vội vàng hô:
“Lý trưởng lão!”
Lý Hâm ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng của nàng cũng đã lao về phía Long Huyên.
Dĩ nhiên ông ta đến trước mặt Long Huyên là để giúp nàng ta chặn lại Viêm Như Liệt đã ở trong gang tấc.
Rõ ràng Viêm Như Liệt và Lý Hâm giao thủ chỉ là trong một cái chớp mắt nhưng Tô Ngữ vẫn cảm nhận được sát khí nồng đậm.
Nếu không phải Ninh Khả Nhân lên tiếng gọi ông ta, Tô Ngữ e rằng ông ta thật sự sẽ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t Viêm Như Liệt cũng không chừng.
Tuy nàng cũng rất muốn trực tiếp g.i.ế.c ông ta nhưng trước đó nàng vẫn phải hảo hảo hỏi một câu, Nhược Tà rốt cuộc sao rồi.
Trước đây lúc họ đi, Nguyễn Lan đã khỏe lại. E rằng lâu như vậy đã sớm khôi phục lại bình thường. Sao nghe ý của Long Huyên, Nhược Tà lại là đã xảy ra chuyện?
Ánh mắt Tô Ngữ sáng rực nhìn chằm chằm Long Huyên:
“Nói đi, đem những gì ngươi biết đều nói ra. Như vậy ta sẽ để cho điện chủ tha cho phụ thân ngươi.”
Nhận được sự bảo đảm của nàng, trên mặt Long Huyên lập tức lộ ra nụ cười. Có điều nàng ta vẫn nhìn về phía Ninh Khả Nhân.
Thấy vậy, Tô Ngữ cũng hiểu ra. Đây là sợ nàng nói chuyện không có tác dụng muốn nhận được lời hứa của bà ấy.
Ninh Khả Nhân gật đầu với Long Huyên:
“Nói đi, chỉ là đừng nói dối.”
Long Huyên nghe vậy vui mừng khôn xiết. Mạng của phụ thân nàng ta cuối cùng cũng đã giữ được.
Viêm Như Liệt gắt gao nhìn chằm chằm nàng ta, ánh mắt đó hận không thể có thể đem nàng ta băm thây vạn đoạn. Chỉ là Lý Hâm hiện tại đang che trước mặt nàng ta, ông ta dù có muốn động thủ cũng không có cách nào.
Mà lúc này Long Sân, người đang bị treo lơ lửng trên không trung không thể nhúc nhích, lại không nói nên lời cảm giác trong lòng mình là gì.
Cả đời này ông ta vẫn luôn tranh giành với Nhược Văn Uyên, cái gì cũng tranh. Khó khăn lắm cả nhà Nhược Văn Uyên chật vật rời khỏi Thiên Viêm Tông, ông ta đã thắng. Thế nhưng bây giờ lại vì nhi t.ử của ông ấy mà mới giữ được một mạng.
Cho nên ông trời là đang nói cho ông ta biết, ông ta thực chất trước nay đều không có thắng, phải không?
Long Sân càng nghĩ càng thấy uể oải, nhưng lại không mở miệng ngăn cản Long Huyên.
Bởi vì so với thắng thua, ông ta càng để ý hơn là mình có thể hảo hảo sống sót hay không.
Sống sót mới là quan trọng nhất.
Đợi một lúc Long Huyên mới cuối cùng áp chế được sự kích động trong lòng, cũng sắp xếp lại suy nghĩ, lúc này mới từ từ kể lại sự việc.
Hóa ra sau khi nhóm người Tô Ngữ rời khỏi, thân thể của Nguyễn Lan cũng bắt đầu từng ngày hồi phục. Có Nguyễn Hằng, vị cốc chủ của Dược Vương Cốc, ở đây thân thể của bà ấy lại càng hồi phục nhanh hơn. Chẳng qua mười ngày công phu đã cùng một người bình thường giống nhau.
Không chỉ vậy tu vi của bà ấy còn tăng lên một mảng lớn.
Trong khoảng thời gian Nguyễn Hằng điều dưỡng thân thể cho bà ấy, Viêm Như Liệt mỗi ngày đều đến chính là để muốn từ chỗ của ông ấy mà có được Tục Mệnh Thảo.
Ông ta cho người điều tra qua, Tục Mệnh Thảo liền ở trong cấm địa của Dược Vương Cốc. Tuy Dược Vương Cốc có quy định, đệ t.ử của cốc không được vào cấm địa nhưng ông ta không tin, có sự cám dỗ đó ở phía trước, Nguyễn Hằng thật sự có thể nhịn được.
Hơn nữa toàn bộ Đông Linh Vực này ai còn có thể hiểu rõ cấm địa của Dược Vương Cốc hơn ông ấy?
Ông ta đầu tiên là dùng lời lẽ ám chỉ thăm dò thế nhưng ai ngờ Nguyễn Hằng lại giả ngu sung lăng.
Sau đó ông ta phát hiện ám chỉ vô dụng, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề trực tiếp dò hỏi.
Thế nhưng câu trả lời của ông ấy lại càng dứt khoát hơn: trong tay ông ta không có Tục Mệnh Thảo, cũng chưa từng vào cấm địa của Dược Vương Cốc.
Viêm Như Liệt lại không tin. Tình trạng trước đây của ông ấy ông ta rất rõ ràng. Bây giờ ông ấy lại biến thành thế này cùng với hiệu quả của Tục Mệnh Đan được ghi chép lại giống nhau như đúc.
Mà Tục Mệnh Đan chính là được luyện chế từ Tục Mệnh Thảo.
Bây giờ thế mà lại nói mình chưa từng gặp qua Tục Mệnh Thảo, lời như vậy ai sẽ tin tưởng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiếp theo bất kể ông ta có ép hỏi thế nào, Nguyễn Hằng đều là một câu “chưa từng thấy, không biết”.
Cuối cùng khi Nguyễn Lan hồi phục như thường, ông ấy và Tôn Yên chuẩn bị cáo từ rời đi, ông ta đã phát động công kích.
Ông ta là ám toán. Vào nửa đêm, ông ta cho tất cả các trưởng lão và đệ t.ử cao giai của Thiên Viêm Tông cùng đi vây công tiểu viện của Nhược Văn Uyên.
Mà Long Sân, người đã tranh đấu với ông ấy cả đời chỉ muốn xem kết cục thê t.h.ả.m của ông ấy, cho nên chỉ đứng một bên quan chiến.
Trận chiến đó giằng co một ngày một đêm. Cuối cùng Tây Môn Tiên Nhi mang theo Hoàng Oánh và Lục Du Kỳ cũng đến tham chiến. Chỉ là nhân số của họ dù sao cũng ít hơn. Cuối cùng tuy đã thành công rời khỏi Thiên Viêm Tông nhưng người nào người nấy đều bị trọng thương.
Viêm Như Liệt vì để bắt được họ đã cố ý phái Hồng Nhạn dẫn người canh giữ trên con đường đi đến Dược Vương Cốc. Chỉ cần họ vừa xuất hiện là nhất định sẽ bắt được.
Có điều vẫn luôn canh giữ đến bây giờ cũng không thấy người nào, không biết có phải là họ đã đoán trước được ông ta sẽ làm như vậy mà đã đi đến nơi khác.
Nghe xong lời kể của Long Huyên, Tô Ngữ không nói rõ được tư vị trong lòng mình là gì.
Không ngờ tới nàng chẳng qua chỉ mới rời đi hơn một tháng mà thế mà lại đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Không biết Nhược Tà và mọi người bây giờ có ổn không!
Đang nghĩ như vậy, đột nhiên liền nghe thấy được một tiếng cười sang sảng. Tiếng cười này không phải của ai khác chính là của Nhược Tà.
Nhóm người Tô Ngữ lập tức quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy trong đám người đã nhường ra một con đường. Từ con đường đó chậm rãi đi tới chính là đoàn người của Nhược Tà.
Thấy từng người họ trên mặt tuy có chút mệt mỏi nhưng tinh thần lại vẫn ổn liền biết họ hẳn là bình yên vô sự.
Viêm Như Liệt thấy người đến cũng là chấn động.
Không ngờ tới, ông ta vẫn luôn cho người canh giữ ở gần Dược Vương Cốc, lại chưa từng nghĩ đến nhóm người Nhược Tà lại đến Thịnh Vũ thành.
Cũng đúng, dưới tình huống như vậy ai sẽ nghĩ đến họ thế mà lại trở về Thịnh Vũ thành?
Đáng giận chính là thế mà lại để cho họ ở đây gặp được Tô Ngữ. Sau này muốn động thủ e rằng không dễ làm.
Viêm Như Liệt đang trong lòng buồn rầu thì lại nghe thấy Nguyễn Hằng cười nói:
“Viêm tông chủ, không biết món quà mà bản cốc chủ đã tặng cho ngài, ngài còn thích không?”
Quà?
“Quà gì?”
Viêm Như Liệt nhíu mày hỏi. Ông ta vào đây cũng không có nhận được món quà gì!
Nguyễn Hằng nghe vậy cười ha hả:
“Viêm tông chủ thật đúng là quý nhân hay quên sự. Ngài tâm tâm niệm niệm muốn có một gốc Tục Mệnh Thảo, ta đã cố ý đưa đến Thịnh Vũ phòng đấu giá một gốc chính là để họ chuyển giao cho ngài. Sao ngài bây giờ đã thu vào túi rồi lại không thừa nhận?”
Tô Ngữ kinh hãi nhìn ông ấy. Hóa ra cây Tục Mệnh Thảo đó là do họ đưa tới.
Trách không được, nàng đã nói rồi mà sao lại có chuyện có thể có được Tục Mệnh Thảo.
Chỉ là lúc đó nàng đưa cho Nhược Tà Tục Mệnh Thảo đều là hái xuống rồi bỏ vào hộp ngọc. Lẽ nào?
Tô Ngữ nghĩ vậy liền nhìn về phía Nhược Tà, quả nhiên thấy y hướng về phía nàng chớp mắt vài cái.
Điều này làm cho nàng còn có gì không hiểu. Quả nhiên là Nhược Tà vì để chỉnh Viêm Như Liệt đã đem Tục Mệnh Thảo trong hộp ngọc trồng vào trong chậu hoa, sau đó cho nó tưới nước linh tuyền.
Có nước linh tuyền, Tục Mệnh Thảo liền sẽ hiện ra sinh cơ, giống như thật sự còn sống vậy.
Chỉ là nếu tiếp theo không có linh tuyền thủy theo kịp, vậy thì Tục Mệnh Thảo sẽ rất nhanh c.h.ế.t đi cuối cùng trực tiếp tiêu tán.
Nàng nghĩ vậy đột nhiên liền muốn biết Nhược Tà rốt cuộc đã cho nó tưới bao nhiêu linh tuyền thủy, cây Tục Mệnh Thảo đó khi nào mới có thể tiêu tán.
--
Hết chương 796.