Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 798: MỘT BỤNG Ý NGHĨ XẤU



 

Viêm Như Liệt nghe vậy hai mắt giận dữ mở to, trừng mắt nhìn Lý Hâm một hồi lâu nhưng lại không nói được gì.

Không phải hắn ta bắt nạt kẻ yếu mà thật sự là sự chênh lệch giữa hai người quá lớn. Hắn ta không thể nào rõ ràng biết đ.á.n.h không lại mà còn cố chấp xông lên chịu c.h.ế.t.

Lý Hâm thấy hắn ta không hé răng liền khinh thường bĩu môi. Bàn tay ông ta vung lên, Long Sân vừa mới còn bị đóng đinh giữa không trung đã được thả xuống.

Long Sân không có bất kỳ phòng bị nào bỗng nhiên bị buông ra, thân hình trong tình huống không chịu sự khống chế thế mà lại trực tiếp té ngã xuống đất.

Cảm giác như cả người mình đã tan thành từng mảnh, hắn ta lập tức đau đến nhe răng trợn mắt, hồi lâu không nhúc nhích.

Long Huyên thấy vậy, mới vội vàng chạy lên phía trước đỡ hắn ta dậy. Có điều nàng ta vẫn không quên quay sang nói lời cảm tạ với Tô Ngữ.

Nàng ta rất hiểu rằng, nếu không phải có lời nói của Tô Ngữ trước đó, Lý Hâm căn bản sẽ không buông tha Long Sân.

Nghe thấy tiếng xin lỗi của nàng ta, Tô Ngữ chỉ cảm thấy kinh ngạc.

Long Huyên này lẽ nào đã thật sự hiểu chuyện rồi sao?

Thế mà lại biết xin lỗi. Hơn nữa đối tượng xin lỗi vẫn là nàng. Giữa họ không nói là sinh t.ử thù địch thì cũng không khác mấy!

Tô Ngữ nhìn chằm chằm Long Huyên một lúc lâu, vẫn xem không rõ tại sao nàng ta lại như vậy, cuối cùng dứt khoát không nghĩ nữa.

Quản nàng ta là vì cái gì, vốn dĩ mình cũng lười nhìn nàng ta. Nàng ta sau này nếu không còn đến gần mình nữa thì mình thật sự cầu còn không được sự thanh tịnh.

Quay đầu, nàng nhìn về phía nhóm người Nhược Tà.

Nhìn sắc mặt mệt mỏi của mấy người kia, nàng vẫn là quyết định đi về trước.

Nghĩ vậy, nàng liền ghé vào tai Ninh Khả Nhân nói nhỏ một chút.

Bà ấy sau khi nghe xong tự nhiên là không có ý kiến gì, dắt tay Tô Ngữ và Tô Ngôn liền đi về lối cũ cũng mặc kệ người phía sau có thể theo kịp hay không.

Khương Kỳ lúc này lại tụt lại một bước cùng Nhược Tà vai kề vai đi trước.

Nhược Tà nghi hoặc nhìn bóng dáng của ba người họ, lúc này mới truyền âm cho hắn:

“Đây là có chuyện gì?”

Không phải vừa mới tương nhận sao?

Tình cảm này sao lại tốt đến vậy?

Tình cảm giữa Tô Ngữ và Khương Kỳ ra sao, không ai rõ ràng hơn y.

Hai người không nói là như hình với bóng nhưng cũng không khác mấy.

Lúc này Tô Ngữ thế mà lại bỏ lại hắn, tự mình đi theo Ninh Khả Nhân, thật sự làm cho y không hiểu được là vì sao.

Khương Kỳ nghe thấy y dò hỏi cũng không khỏi cười khổ.

Một khoảng thời gian này của hắn có dễ dàng không?

Tức phụ của mình thế mà lại mỗi ngày muốn ở cùng một người khác. Tuy người đó là một nữ nhân lại còn là thân mẫu của nàng, nhưng cứ thế mà bỏ hắn, người làm trượng phu sang một bên, thật sự tốt sao?

Chỉ tiếc hắn còn không thể nói gì, sự nghẹn khuất trong lòng có thể tưởng tượng được.

Càng bất đắc dĩ chính là, thế mà lại không có ai cảm thấy chuyện này có vấn đề gì. Ngay cả Tô Ngôn, tuy thời gian thông thường lời nói không nhiều nhưng cũng đều đi theo bên cạnh hai người họ.

Khó khăn lắm bây giờ mới gặp được y, y còn vừa lên đã quan tâm đến hắn, điều này sao có thể không làm cho hắn cảm động!

Chỉ là chưa đợi hắn cảm động xong, đem những gì mình đã trải qua trong khoảng thời gian này ra nói, liền nghe y lại truyền âm:

“Trước kia các ngươi còn lo lắng cái này lo lắng cái kia, bây giờ xem ra tất cả đều là lo lắng vô ích. Xem Ninh điện chủ đối với Tô Ngữ và Tô Ngôn tốt biết bao. Một người mẫu thân như vậy quả thực là hiếm có trên đời. Vừa ôn nhu săn sóc lại vừa ngoan ngoãn phục tùng, nếu đây là nương của ta thì tốt biết bao!”

Khương Kỳ nghe vậy lập tức dưới chân một cái lảo đảo. Đây đều là người nào vậy!

Mất công vừa rồi hắn còn tưởng rằng Nhược Tà thật sự đang quan tâm mình. Hóa ra hoàn toàn là hắn tự mình đa tình!

Lạnh lùng liếc nhìn y một cái, Khương Kỳ quyết định tạm thời không thèm để ý đến y nữa. Cùng một người không có mắt nhìn như vậy nói chuyện thật sự quá mệt mỏi.

Nghĩ vậy, hắn liền lại thả chậm bước chân, lần này là đi song song với Lục Du Kỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Từ khi ra khỏi Thiên Viêm Tông đến nay thế nào rồi?”

Hắn nhìn gương mặt tràn đầy mệt mỏi của Lục Du Kỳ hỏi. Vì không phải là chuyện gì riêng tư nên cũng không có dùng truyền âm.

Có điều dù cho Lục Du Kỳ không trả lời, hắn cũng có thể đủ tưởng tượng được rằng chắc chắn sống không tốt. Bằng không cũng sẽ không ra bộ dạng này.

Lục Du Kỳ nghe vậy lập tức cười khổ:

“Còn có thể thế nào được. Sợ bị người của Viêm Như Liệt tìm thấy, chúng ta không nói là trốn đông trốn tây nhưng cũng là mai danh ẩn tích, màn trời chiếu đất. Khương đại ca, người nhìn xem mặt ta liền có thể tưởng tượng được ta đã sống những ngày tháng thế nào.”

Nghe hắn nói vậy, Khương Kỳ lại thật sự nghiêm túc nhìn trên mặt hắn một lúc cuối cùng cực kỳ thành khẩn nói:

“Chẳng qua chỉ là không ngủ ngon thôi!”

Lục Du Kỳ: !!!!

Lời an ủi đâu rồi?

Có ai làm đại ca như thế này không?

Khương Kỳ tự nhiên thấy được ánh mắt giận dữ của hắn, không nhịn được mà thấp giọng bật cười.

Thấy vậy Lục Du Kỳ còn có gì không hiểu. Hóa ra vừa rồi tất cả đều là đang lấy hắn ra tìm niềm vui.

Không ngờ tới, chẳng qua chỉ một tháng không gặp mà Khương đại ca đã có được sự nhàn hạ thoải mái như vậy, xem ra quả nhiên là sinh hoạt không tồi.

Nếu hắn mà biết được mình chẳng qua chỉ là nhất thời hứng khởi trêu đùa hắn vài câu mà đã bị hắn cho rằng là vì sinh hoạt quá an nhàn, chắc chắn sẽ hối hận vì đã làm như vậy.

Trời mới biết một tháng này của hắn đã gian nan đến mức nào.

Dĩ nhiên lời như vậy hắn tuyệt đối không thể nói ra.

Vạn nhất bị Ninh Khả Nhân nghe thấy được, không chừng sẽ ở trước mặt nàng mà cho hắn đi giày nhỏ.

--

Không bao lâu mọi người liền trở về nơi ở của nhóm người Ninh Khả Nhân.

Mấy người từng người một ngồi xuống, Tô Ngữ mới phát hiện ra ba người mẫu t.ử Hi Tùng cũng không có trở về cùng.

Nàng nghi hoặc nhìn về phía Lý Hâm:

“Lý trưởng lão, ba người Hi Tùng cũng không có trở về, có thể sẽ có vấn đề gì không?”

Ông ta nghe vậy ha hả cười:

“Yên tâm đi, chỉ là ba người họ thôi, còn không thể gây ra được sóng gió gì đâu.”

Nghe ông ta chắc chắn như vậy, nàng cũng thật sự yên tâm không ít.

Đem ba người Hi Tùng tạm thời vứt ra sau đầu, Tô Ngữ nhìn về phía Nguyễn Hằng và Nhược Văn Uyên.

“Nguyễn cốc chủ, Nhược thúc thúc, các người từ khi ra khỏi Thiên Viêm Tông đến nay đều đã đi đâu?”

Nghe thấy nàng dò hỏi, sắc mặt của Nguyễn Hằng lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Chỉ nghe ông ấy oán giận nói:

“Viêm Như Liệt, cái tên tiểu nhân ti tiện đó, ta không cho hắn Minh Bách Thảo, hắn liền muốn mạng của ta. Cũng may chúng ta phúc lớn mạng lớn cuối cùng cũng đã an toàn trốn thoát. Sau khi ra ngoài, chúng ta vốn định trở về Dược Vương Cốc nhưng ở nửa đường lại nghe nói đến chuyện của Thịnh Vũ phòng đấu giá. Vì thế Tà nhi liền nghĩ ra cái biện pháp chỉnh người đó, chúng ta liền đến đây.”

Tô Ngữ nghe vậy gật đầu, đây thật sự là chuyện mà chỉ có Nhược Tà mới có thể làm ra.

Nguyễn Hằng là người có tính tình nóng nảy, Nhược Văn Uyên làm người lại có chút cứng nhắc, cho nên hai người đều không phải là người có thể nghĩ ra chuyện như vậy.

Nghĩ tới nghĩ lui có thể ra được chủ ý như vậy cũng chỉ có Nhược Tà!

Nếu y mà biết được ý nghĩ của nàng, chắc chắn sẽ hô to oan uổng. Tại sao lại không nghi ngờ Lục Du Kỳ? Rõ ràng tên đó cũng là một bụng ý nghĩ xấu!

--

Hết chương 798.