Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 801: THĂNG CẤP VÌ NGOẠI TỔ MẪU



 

Tuy cảm thấy lời của Phì Phì rất đúng nhưng Tô Ngữ nhất thời vẫn chưa thể đưa ra quyết định.

Hơn nữa nàng cũng không phải là không nỡ để ba đứa trẻ Kiều Kiều rời khỏi không gian, chỉ là muốn chúng chờ thêm một hai năm nữa mà thôi.

Thế nhưng khi nhìn lại ánh mắt mong đợi của chúng, những lời định nói của nàng lại có chút không thể thốt ra.

Đang lúc nàng do dự Kiều Kiều lại một lần nữa nói:

“Mẫu thân, chúng con biết người là vì tốt cho chúng con. Thế nhưng trong mắt người, chúng con vĩnh viễn đều là tiểu hài t.ử. Cho nên bất kể là bây giờ hay là tương lai, đối với người mà nói đều là giống nhau.”

Bỗng nhiên nghe vậy, Tô Ngữ chỉ cảm thấy như được khai sáng.

Trước nay nàng đều là đem những gì mình cho là tốt trao cho bọn trẻ thế nhưng lại quên mất ý kiến của chính chúng.

Đặc biệt là chúng đã ở trong không gian lâu như vậy, chỉ số thông minh đã sớm không còn giống những hài t.ử cùng tuổi này.

Dưới tình huống như vậy, nàng lại một mực giữ chúng lại trong không gian có phải là thật sự đã sai rồi không?

Tự hỏi hồi lâu nàng cuối cùng cũng quyết định tôn trọng ý kiến của bọn trẻ, để cho chúng ra ngoài.

Tuy về phương diện an toàn bên ngoài không thể được đảm bảo đầy đủ nhưng như vậy lại vừa vặn có thể thúc đẩy việc tu luyện của chúng.

Trong khoảng thời gian này, vì tâm lý cảm thấy không cần thiết chúng đã rất lâu rồi không tu luyện.

Ba người Kiều Kiều ra ngoài, dù cho chỉ là để hảo hảo bảo vệ Kiều Kiều, chúng cũng sẽ phải nghiêm túc tu luyện.

Được sự đồng ý của nàng, ba đứa trẻ đều cao hứng đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ.

Mãi đến lúc này, Tô Ngữ mới cảm thấy chúng có chút giống như những hài t.ử ở độ tuổi này.

Trước đó đặc biệt là lúc Kiều Kiều nói với nàng những lời kia, xem thế nào họ cũng không giống như những hài t.ử mới ba tuổi.

Tô Ngữ dẫn theo ba đứa trẻ từ trong không gian đi ra liền thấy được Khương Kỳ đang gắt gao nhìn chằm chằm vào mình.

Xem ra hắn là sau khi nàng vào trong không gian liền cứ nhìn chằm chằm vào nơi này, sợ bỏ lỡ khoảnh khắc nàng ra ngoài.

Lúc này thấy nàng ra ngoài, bên cạnh còn đi theo ba đứa trẻ, hắn lập tức kinh ngạc mở to hai mắt.

Chưa đợi hắn hỏi gì, Kiều Kiều cũng đã nhào lên ôm lấy chân hắn miệng liên tiếp gọi cha.

Khương Hàm và Khương Dục tuy không khoa trương như vậy, nhưng tốc độ dưới chân cũng không chậm, xông tới bên cạnh hắn ngẩng đầu gọi cha.

Hắn cũng đã một thời gian không nhìn thấy chúng. Chủ yếu vẫn là sợ bị Ninh Khả Nhân hoặc các trưởng lão của Trường Sinh Điện phát hiện ra bí mật về không gian.

Bây giờ bỗng nhiên gặp được những đứa trẻ nhỏ bé mà mình hằng mong nhớ, hắn cũng cười vô cùng thoải mái.

Tô Ngữ liền lẳng lặng đứng một bên nhìn bốn người phụ t.ử họ thân thiết. Chờ đến khi họ rốt cuộc đã thân thiết đủ, nàng mới đi qua.

“Ba tiểu nhân tinh này đã làm cho không gian giống như bị sét đ.á.n.h vậy. Ngay cả bọn Phì Phì cũng bị chỉnh rất t.h.ả.m. Chúng nhất quyết đòi ra ngoài nên ta liền thỏa hiệp.”

Dứt lời nàng còn nhếch miệng cười.

Khương Kỳ nghe vậy hơi suy nghĩ một lát, nhìn vẻ mặt hưng phấn của ba đứa trẻ, cuối cùng vẫn gật đầu:

“Nếu đã vậy thì ra đây đi. Cứ mãi nhốt lại cũng không phải là chuyện gì tốt.”

“Phụt.”

Tô Ngữ nghe hắn nói vậy nhất thời không nhịn được, “phụt” một tiếng liền bật cười.

Cái gì gọi là cứ mãi nhốt lại!

Lại không phải là đang nhốt trong nhà giam!

Đang nghĩ như vậy, nàng cũng bừng tỉnh. Không gian đó chẳng phải là một cái nhà giam lớn sao?

Ba đứa trẻ đó đã bị nhốt trong nhà giam.

Tuy ăn uống không lo, thân thể khỏe mạnh nhưng luôn sẽ không vui vẻ!

Suy cho cùng chúng đều là người lại còn đang ở độ tuổi bướng bỉnh.

Chỉ là…

Nàng lại nghĩ tới một vấn đề nan giải.

Đó chính là lát nữa nên nói với Ninh Khả Nhân những chuyện này thế nào.

Nàng quả thực có thể tưởng tượng được vẻ mặt kinh ngạc của bà ấy khi nhìn thấy ba đứa trẻ.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Tô Ngữ đang nghĩ ngợi thì đã nghe thấy giọng của Ninh Khả Nhân.

Ba người đang chơi đùa với Tô Ngôn đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài cửa lập tức nhìn về phía nàng và hắn:

“Phụ thân, mẫu thân, là ngoại tổ mẫu đến sao?”

Giọng nói mềm mại vừa mới vang lên, tiếng nói chuyện ở cửa đột nhiên im bặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiếp theo nàng liền thấy Ninh Khả Nhân không thể tin được mà đi vào.

Bà ấy mặt lộ vẻ kinh hãi nhìn ba người Kiều Kiều.

Sau khi nhìn một hồi lâu, lúc này mới nói với nàng:

“Đây, đây…”

Tô Ngữ bất đắc dĩ gật đầu:

“Đây là ba hài t.ử của ta.”

Nghe thấy nàng nói, thân hình bà ấy lại chao đảo:

“Tam bào thai?”

“Đúng vậy. Chính là tam bào thai.”

Nàng thừa nhận.

Bà ấy đầu tiên là ngây người, một lát sau đột nhiên dùng sức xoa xoa hai mắt của mình.

Cuối cùng bỗng nhiên xoay người, nói với Lý Hâm và Phật Di Lặc cũng đang trợn mắt há hốc mồm phía sau:

“Ta đây không phải là đang nằm mơ chứ?”

Phật Di Lặc và Lý Hâm nghe vậy lắc mạnh đầu. Trong lòng đồng thời thầm nghĩ, điện chủ quả nhiên là cao hứng đến choáng váng rồi, thế mà lại hỏi ra câu như vậy.

Nào ngờ lúc này hai người lại nghe thấy bà ấy cười nói:

“Ha ha, ta liền biết ta không phải đang nằm mơ. Trong mộng của ta sao có thể có hai lão đầu nhà các ngươi chứ!”

Hai lão đầu: “…”

Điện chủ, trước mặt bọn ta mà nói chuyện như vậy thật sự ổn sao?

Tô Ngữ bất đắc dĩ nhìn bà ấy đang cao hứng không biết làm sao cho phải, trong lòng thế mà lại có chút ghen tị.

Đây thật sự là nương của nàng sao?

Lúc nhìn thấy nàng và Tô Ngôn cũng không có hưng phấn như vậy!

Sự đãi ngộ này khác biệt cũng quá lớn đi.

Quả nhiên là càng nhỏ càng nổi tiếng sao?

Nàng đang nghĩ ngợi thì đã nghe thấy ba người Kiều Kiều đồng thanh hô:

“Ngoại tổ mẫu hảo!”

Lời vừa nói ra, đã làm cho bà ấy cao hứng đến hỏng rồi.

Khuê nữ và nhi t.ử còn chưa gọi bà là mẫu thân mà bà ấy lại đã được làm ngoại tổ mẫu trước.

Không uổng công bà ấy vừa rồi kích động như vậy quả nhiên là những hài t.ử biết thương người.

Nàng nhanh chân đi đến bên cạnh ba người ngồi xổm xuống, một tay ôm Kiều Kiều vào lòng, hôn hai cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó.

Kiều Kiều đối với chuyện này cũng không sợ hãi, ngẩng đầu lên cũng hôn hai cái lên mặt bà ấy:

“Ngoại tổ mẫu, người còn chưa hôn đại ca và nhị ca đâu. Như vậy không công bằng.”

Giọng nói mềm mại, cộng thêm lời nói đồng ngôn đồng ngữ thú vị không khỏi làm cho hai mắt bà ấy tỏa sáng.

“Được được được, ngoại tổ mẫu tuyệt đối không bất công.”

Nói rồi bà ấy liền buông Kiều Kiều ra, đưa tay ra liền ôm Khương Hàm và Khương Dục vào lòng. Sau khi hôn vài cái lên mặt hai đứa trẻ, bà ấy cao hứng nói:

“Đều là tâm can bảo bối của ngoại tổ mẫu, ngoại tổ mẫu ai cũng không thiên vị.”

Khương Hàm và Khương Dục dù sao cũng là nam hài t.ử, lúc này bị bà ấy ôm vào lòng đều đỏ mặt.

Chẳng phải biết bộ dạng này của họ lại càng làm cho bà ấy thích đến không được, sao cũng không muốn buông ra.

Cuối cùng vẫn là Tô Ngữ nhìn không được nói:

“Ít nhất cũng ngồi vào ghế đi, cứ thế ngồi xổm không khó chịu sao?”

Ninh Khả Nhân nghe vậy vội vàng đứng dậy, miệng nói:

“Đúng đúng đúng, không thể để bảo bối bị cảm lạnh. Đi đi đi, cùng ngoại tổ mẫu ngồi nói chuyện đi.”

Tô Ngữ nhìn bóng dáng một lớn ba nhỏ, lập tức cảm thấy mình dường như đã bị vứt bỏ.

Khương Kỳ thấy vậy, vội vàng ôm lấy vai nàng.

--

Hết chương 801.