Tô Ngữ nghe vậy nhoẻn miệng cười:
“E rằng sẽ không đâu. Ta cũng không thể lấy chuyện này ra nói đùa. Nếu thật sự để hắn đấu giá được quả trứng Tím Điện Phun Vân Thú đó, Kiều Kiều của chúng ta chẳng phải sẽ khóc đến sưng cả mũi sao?”
Nghe vậy Nhược Tà ngượng ngùng sờ sờ mũi:
“Ta lại quên mất chuyện này. Nếu là như vậy, thật đúng là đã tiện nghi cho hắn rồi.”
Tô Ngữ đối với chuyện này lại không nói thêm gì nữa, chỉ là khi quay đầu đối diện với Khương Kỳ, họ lại đều thấy được nụ cười nồng nàn trong mắt nhau.
Tiện nghi nếu thật sự dễ dàng chiếm được như vậy, vậy thì chẳng phải ai cũng đi chiếm tiện nghi sao?
“Phòng chữ Thiên số tám ra giá bốn mươi vạn lam tinh tệ, còn có ai ra giá cao hơn không?”
Tương Phi ngữ tốc thong thả hỏi lần thứ hai.
“Tám mươi vạn lam tinh tệ!”
Tô Ngữ mỉm cười nói.
Trong phòng chữ Thiên số tám, đôi tay giấu trong tay áo đang nắm c.h.ặ.t của Viêm Như Liệt sau khi nghe thấy giọng của nàng đã lặng yên buông ra.
Ông ta thật sự sợ nàng không mắc câu.
Có điều bây giờ xem ra, Tô Ngữ quả nhiên giống như nàng ta đã nghĩ, người còn trẻ điều không chịu đựng được nhất chính là bị người khác đối đầu.
“Một trăm sáu mươi vạn lam tinh tệ.”
Lần này ngữ khí của ông ta cực kỳ nhẹ nhàng. Ông ta tin rằng Tô Ngữ nhất định sẽ tiếp tục theo giá.
Tô Ngữ cũng đích xác không làm ông ta thất vọng. Ở hắn giọng nói vừa dứt không bao lâu, phòng chữ Thiên số một liền vang lên giọng của nàng:
“Ba trăm hai mươi vạn lam tinh tệ!”
Mà lúc này những người trong các ghế lô khác đều đã ngây người ở đó.
Hai người kia đâu có giống như đang bán đấu giá?
Đây rõ ràng chính là đang khoe giàu!
Gấp đôi gấp đôi mà thêm tinh tệ lên, đây là khái niệm gì?
Mà điều làm họ kinh ngạc không phải là giọng nữ xa lạ trong phòng chữ Thiên số một, mà là giọng nói hùng hồn của Viêm Như Liệt trong phòng chữ Thiên số tám.
Họ chính là đều biết ông ta đêm qua đã tiêu tốn bao nhiêu lam tinh tệ.
Thiên Viêm Tông là tình hình thế nào họ cũng đều đã nghe thấy.
Bây giờ ông ta thế mà lại còn dám ra giá như vậy, là có chuyện gì mà họ không biết sao?
Mà Viêm Như Liệt lại không hề biết rằng, việc ông ta cố ý nâng giá lại đã dẫn đến sự hoài nghi của mọi người về việc Thiên Viêm Tông có bí mật gì đó.
Ông ta bây giờ còn đang dào dạt đắc ý, cuối cùng cũng có thể rửa sạch được sỉ nhục trước đó.
Có điều ông ta cũng biết một vừa hai phải. Sau khi Tô Ngữ hô lên ba trăm hai mươi vạn lam tinh tệ, ông ta liền không tiếp tục ra giá nữa.
Lần này xem như là thử d.a.o nhỏ.
Ông ta cảm thấy mình dù sao cũng đã sờ được tính tình của Tô Ngữ. Tiếp theo còn có bảy món đồ đấu giá cũng không tin không có món nào nàng thích. Đến lúc đó, ha hả!
Chỉ tiếc kế hoạch vĩnh viễn không theo kịp biến hóa. Năm món đồ đấu giá tiếp theo, phòng chữ Thiên số một đều không có một chút động tĩnh.
Điều này làm cho ông ta rất khó hiểu.
Bảy món đồ này, loại hình nào cũng có, sao lại không có món nào được Tô Ngữ coi trọng?
Thế nhưng ông ta không biết chính là không phải nàng không thích mấy thứ này, mà thật sự là nàng căn bản không có thời gian để nhìn ra ngoài, lại càng đừng nói là đi chú ý Tương Phi đã nói gì nữa.
--
Trong phòng chữ Thiên số một, sự chú ý của mọi người toàn bộ đều ở trong lòng Kiều Kiều.
Chính xác hơn là nhìn về phía sinh vật màu tím trong lòng nó còn đang “rắc rắc” gặm vỏ trứng.
Hóa ra sau khi Tô Ngữ tiêu tốn ba trăm hai mươi vạn lam tinh tệ để đấu giá được quả trứng Tím Điện Phun Vân Thú này, người của phòng đấu giá đã mang đến.
Có lẽ là sợ nàng sẽ hối hận, quản sự đó đã thật cẩn thận thúc giục nàng trả tinh tệ.
Tuy lúc ra giá cảm giác rất sảng khoái, nàng cũng cảm thấy mình không thiếu tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng nàng xác xác thật thật không có nhiều tinh tệ như vậy.
Cho nên nàng liền lại lấy ra một cây Tục Mệnh Thảo nhỏ.
Quản sự vừa nhìn thấy Tục Mệnh Thảo, lập tức liền hai mắt tỏa sáng, hận không thể dán cả hai mắt của mình lên đó.
Khi nghe thấy nàng nói phải dùng cây Tục Mệnh Thảo này để trả nợ, hắn ta không cần suy nghĩ liền đáp ứng.
Đùa gì chứ cây Tục Mệnh Thảo này mà cầm đi bán đấu giá chính là có giá trị năm trăm vạn lam tinh tệ!
Hơn nữa cây này trông rất khỏe mạnh, vừa nhìn đã biết là có thể sống lâu dài. Nếu đưa cho người trên xem, nói không chừng còn sẽ hảo hảo thưởng cho hắn ta một phen. Chuyện tốt như vậy đốt đèn l.ồ.ng cũng không tìm thấy.
Thế nhưng bây giờ lại để hắn ta đụng phải. Hắn ta mà không nắm c.h.ặ.t cơ hội thì mới thật sự là một lão ngốc.
Nhìn quản sự bưng chậu hoa Tục Mệnh Thảo nhanh ch.óng chạy đi, nàng lúc này mới cười đem quả trứng thú trong tay đưa cho Kiều Kiều.
Quả trứng này chỉ to bằng bàn tay của một nam t.ử trưởng thành, vốn dĩ trông rất tinh xảo nhỏ xinh.
Thế nhưng tay của nó lại càng nhỏ hơn. Quả trứng thú vừa đến tay nó, thế mà lại trông có vẻ hơi lớn.
Làn da của nó rất trắng, móng tay mượt mà lại càng hồng hào lộ ra ánh sáng khỏe mạnh. Cùng với quả trứng thú màu tím giao hòa lại với nhau chỉ làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Ninh Khả Nhân nhìn một màn này lại càng cao hứng đến miệng đều không khép lại được:
“Kiều Kiều, mau lấy m.á.u nhận chủ đi!”
Tô Ngữ nghe vậy kinh ngạc nhìn về phía bà ấy:
“Lấy m.á.u nhận chủ?”
Tình huống gì vậy?
Không phải là như nàng đã nghĩ chứ?
Bà ấy kiên nhẫn giải thích:
“Bất kể quả trứng thú này có thể ấp ra được hay không, chỉ cần ở trên đó nhỏ một giọt tinh huyết, vậy thì sau này quả trứng thú đó chính là của con. Thần thú ấp ra cũng là của con. Bất kể là ai, dù cho có cướp đi cũng không thể nào chiếm làm của riêng được.”
Nghe xong lời của bà ấy, Tô Ngữ cũng coi như đã hiểu ra. Cái gọi là lấy m.á.u nhận chủ thực chất chính là đ.á.n.h cho quả trứng thú này một cái nhãn hiệu thuộc về Kiều Kiều.
Dĩ nhiên, nhãn hiệu này không chỉ đơn giản là một vật trang trí.
Kiều Kiều nghe vậy hứng thú bừng bừng mà nhỏ một giọt tinh huyết lên trên mặt quả trứng thú.
Vốn dĩ chuyện này cũng không có gì, thế nhưng dị biến lại vào lúc này đột nhiên phát sinh.
Chỉ thấy giọt tinh huyết của nó sau khi nhỏ giọt lên quả trứng thú, quả trứng đột nhiên sáng lên ánh sáng tím ch.ói mắt.
Ánh sáng tím đó không phải là từ bề mặt phát ra mà là giọt tinh huyết của nó đã trực tiếp xuyên thấu vỏ trứng đi vào bên trong.
Ánh sáng tím chính là từ một khe hẹp đó lộ ra.
Nhóm người Tô Ngữ nhắm mắt một lúc, cảm thấy có thể thích ứng được ánh sáng tím này mới lại một lần nữa mở mắt ra.
Mà cảnh tượng chứng kiến được lúc này lại làm cho họ đều chấn động.
Chỉ thấy quả trứng thú to bằng bàn tay của người trưởng thành lúc này trên đùi Kiều Kiều đã vỡ vụn thành mấy mảnh.
Thế nhưng giữa những mảnh vỏ trứng vỡ nát lại có một con thú nhỏ toàn thân màu tím nhạt.
Lúc nhỏ trông có chút giống một con hồ ly nhưng lỗ tai lại là hình bán nguyệt.
Hình bán nguyệt này vô cùng tiêu chuẩn, giống hệt như những gì nàng đã thấy trong các bộ phim hoạt hình ở kiếp trước.
Con thú nhỏ dùng móng vuốt nhỏ bé của mình xoa xoa hai mắt.
Đôi mắt to lớn đảo qua mọi người trong phòng, sau đó cúi đầu nhỏ, dị thường nghiêm túc ăn mảnh vỏ trứng gần nó nhất.
Lục Du Kỳ nhìn chằm chằm con thú nhỏ một hồi lâu, lúc này mới lắp bắp hỏi:
“Nó… sao lại ấp ra được? Cái răng này thật tốt, mới ra đời đã có thể gặm được vỏ trứng cứng như vậy.”
Nghe thấy hắn nói, Lâm Hâm lập tức cười ha hả:
“Người trẻ tuổi không hiểu chuyện thì phải chăm chỉ học hỏi, bằng không sau này trước mặt ngoại nhân mà nói ra những lời như vậy thì mới thật sự là làm trò cười cho thiên hạ.”
--
Hết chương 807.