Trong ánh mắt tràn đầy khẩn cầu của Kiều Kiều, Tô Ngữ cuối cùng cũng lấy ra một viên linh tinh đưa qua.
Một khối linh tinh ước chừng to bằng lòng bàn tay nàng, được Xuẩn Manh ôm vào lòng, cũng gần bằng một nửa thân hình của nó.
Nó ôm linh tinh, mở miệng nhỏ ra trực tiếp liền c.ắ.n lên.
Trước không nói đến sự khác biệt giữa cái miệng nhỏ và kích thước của viên linh tinh, chỉ riêng độ cứng của nó, ngay cả Tô Ngữ cũng không có cách nào trực tiếp làm gãy.
Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người chính là, viên linh tinh rõ ràng cứng rắn vô cùng lại bị nó nhẹ nhàng c.ắ.n xuống một miếng nhỏ.
Tô Ngữ nhìn biểu cảm vô cùng say mê của nó, nghe tiếng nhai “kẽo kẹt”, chỉ cảm thấy mình vừa chua lại vừa đau.
Quay đầu nhìn Khương Kỳ, thấy hắn cũng đang cau mày.
Lại nhìn sang những người khác, khóe miệng người nào người nấy đều không khỏi co giật.
Xem ra người không chịu nổi âm thanh này không chỉ có một mình nàng!
Cứ như vậy từng miếng từng miếng, động tác của nó cực nhanh đã tiêu diệt hết một khối linh tinh.
Nàng ước lượng thời gian, đại khái cũng chỉ năm phút.
Đây… tốc độ này quả thực nghịch thiên.
Lời nói vừa rồi của Lục Du Kỳ thật sự là quá đúng. Cái răng này thật quá tốt.
“Ợ!”
Xuẩn Manh ợ một cái, nhưng lại lưu luyến nhìn nàng.
Nhìn bộ dạng này của nó, Tô Ngữ đều cười. Ăn xong tinh thần quả nhiên hăng hái.
Rõ ràng đã sắp căng c.h.ế.t rồi mà còn nhớ thương đến linh tinh trong tay nàng.
Trong tay nàng bạch quang lóe lên, lại là một khối linh tinh đang lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay.
Đưa linh tinh cho nó, nàng cười nói:
“Chờ đói bụng rồi hẵng ăn, cứ cầm chơi trước đi.”
Nó đưa móng vuốt nhỏ ra gắt gao ôm linh tinh vào lòng, cảnh giác nhìn quanh mọi người, sau đó lại đưa linh tinh cho nàng.
“Chờ ta đói bụng rồi lại tìm ngươi xin. Ta không có chỗ để.”
Nghe vậy, nàng lập tức liền cười.
Quả nhiên là xuẩn manh!
Thật không làm thất vọng cái tên này.
Có điều được nó nhắc như vậy, nàng lại nghĩ tới một việc. Ba đứa trẻ Kiều Kiều còn chưa có nhẫn không gian.
Nàng đang nghĩ ngợi quay đầu lại sẽ giúp chúng mua về ba cái thì đã thấy Ninh Khả Nhân đưa tay ra. Trong lòng bàn tay bà ấy rõ ràng là ba chiếc nhẫn có tạo hình đơn giản nhưng hào phóng.
“Kiều Kiều, Tiểu Dục, Tiểu Hàm, mau qua đây. Mỗi người chọn một cái đeo lên tay. Sau này đồ vật của riêng các con liền có thể tự mình cất đi.”
Bà ấy cười nói.
Ba người Kiều Kiều nghe thấy lời này, vội vàng chạy qua.
Xem ra chúng đối với nhẫn không gian vẫn rất tò mò và hướng tới.
Dưới sự chỉ dạy của bà ấy, ba đứa trẻ rất nhanh đã nhận chủ nhẫn, sau đó đeo lên ngón trỏ của tay phải.
Nhẫn lúc đầu là khá lớn, thế nhưng sau khi đeo vào ngón trỏ lại nhanh ch.óng thu nhỏ lại, cuối cùng giống như được làm riêng, vừa vặn với ngón tay của chúng.
Tô Ngữ đã sớm kiến thức được sự thần kỳ của loại nhẫn không gian này, bởi vậy chỉ nhàn nhạt liếc nhìn một cái, cũng không nói thêm gì.
Vốn định từ trong không gian của mình lấy ra những thứ tốt hơn để cho ba đứa trẻ cất vào nhẫn không gian của riêng mình, thế nhưng khóe mắt lại thoáng quét qua ba người Hi Kim và Hi Bạc trong một góc. Ý niệm này lại bị nàng đ.á.n.h tan.
Vừa mới bị Xuẩn Manh ngắt lời như vậy, nàng gần như đã quên mất một sự việc.
Đó chính là tại sao Hi Tùng lại đột nhiên ra tay với Kiều Kiều.
Chỉ tiếc Hi Tùng bây giờ đang bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, không thể nào đưa ra được câu trả lời gì.
Nhưng điều này không có nghĩa là nàng sẽ không bao giờ biết được nguyên nhân là gì. Suy cho cùng, còn có hai người ở đó, phải không?
Nàng vừa mới chuẩn bị đi qua dò hỏi một phen thì lại đột nhiên nghe thấy được giọng của Tương Phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Theo bản năng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng nàng tràn đầy nghi hoặc.
Buổi đấu giá không phải đã kết thúc sao? Nửa ngày rồi đều không có tiếng.
Nàng đang kỳ quái thì lại nghe thấy giọng của Tương Phi vang lên.
“Thời gian nghỉ ngơi của chúng ta cũng đã kết thúc. Tiếp theo chính là món đồ đấu giá cuối cùng của buổi đấu giá lần này. Xin mời các vị xem…”
“Tê!”
Thế mà lại bỗng nhiên nghe thấy được tiếng kinh hô, điều này làm cho nàng cũng kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mà khi nàng thật sự thấy rõ đó là gì, nàng cũng không khỏi kinh ngạc kêu lên tiếng.
Bởi vì bên ngoài, trước mặt Tương Phi, thế mà lại lơ lửng một chiếc l.ồ.ng sắt. Bên trong l.ồ.ng sắt là một người quần áo tả tơi, chính xác mà nói, hẳn là một bán nhân.
Giống như Tô Ngôn, nó cũng giữ lại khuôn mặt và thân hình của nhân loại. Chẳng qua nó và Tô Ngôn vẫn có điểm khác biệt.
Tô Ngữ là tai mèo và đuôi mèo, còn người này lại là tai hồ ly và đuôi hồ ly.
Chỉ như thế còn chưa tính nhưng oái oăm thay nó lại có chín chiếc đuôi hồ ly. Bộ dạng này giống như một Cửu Vĩ Hồ yêu vậy.
Nàng kinh ngạc nhìn người này, sao cũng không nghĩ ra được đây rốt cuộc là chuyện gì.
Lẽ nào người này cũng giống như Tô Ngôn, cũng có cùng một người cha không thành?
Thế nhưng điều này thật sự có khả năng sao?
Bên này nàng còn đang suy tư thì lại đột nhiên nghe thấy được giọng của Tô Ngôn.
“Tỷ tỷ, ta…”
Nàng nghi hoặc quay đầu, liền thấy sắc mặt nó trở nên vô cùng khó coi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận khỏe mạnh, lúc này lại không còn một chút huyết sắc, ngay cả hai mắt cũng có chút đờ đẫn.
Bộ dạng này giống như đã bị kinh hãi vậy.
“Em sao vậy? Tiểu Ngôn, em không được dọa tỷ tỷ.”
Nàng có chút kinh hoảng nói.
Vì lời nói của nàng, tất cả mọi người trong phòng đồng thời quay đầu nhìn về phía hai người.
Ninh Khả Nhân sau khi nhìn thấy một màn này, lại càng trong nháy mắt đã di chuyển đến trước mặt họ.
“Tiểu Ngôn, con sao vậy? Con cũng không được dọa mẫu thân!”
Bà ấy mặt đầy kinh hoảng, lời nói ra đều mang theo một chút khóc nức nở.
Vẫn là Lý Hâm tương đối trấn tĩnh:
“Tiểu Ngữ, Tiểu Ngôn đây là làm sao vậy? Vừa rồi không phải còn đang hảo hảo sao? Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Bộ dạng này sao lại có chút giống như đã bị kinh hãi mà sinh ra cô độc, căng thẳng?”
Phật Di Lặc có chút kỳ quái gãi đầu:
“Chúng ta vẫn luôn ở bên nhau, sao có thể chỉ có Tiểu Ngôn bị kinh hãi được? Hơn nữa ai có thể dọa được nó thành thế này? Lẽ nào ở Đông Linh Vực này còn có ai có thể ở trước mặt chúng ta mà ẩn nấp thân hình không thành?”
Nghe hai người nghi hoặc và suy đoán, Tô Ngữ dứt khoát nói:
“Là vì bán nhân bên ngoài đó.”
Mọi người nghe vậy đồng thời hướng về phía bên ngoài cửa sổ nhìn lại.
Bán nhân đó vẫn còn ngồi trong l.ồ.ng, giống hệt như lúc họ vừa mới thấy.
Trên khuôn mặt tinh xảo không có một tia biểu cảm.
Dù đã sa sút đến mức này, y phục trên người thậm chí đã không che được bao nhiêu da thịt thế nhưng vẫn không hề có vẻ chật vật.
Rõ ràng có thể cảm nhận được lúc này có bao nhiêu ánh mắt tham lam đang d.a.o động trên người nó lại vẫn có thể thản nhiên đến vậy. Người này chắc chắn có vấn đề.
Nhưng dù là như vậy cũng không nên dọa Tô Ngôn thành thế này!
Quan trọng nhất là, tất cả các ghế lô của Thịnh Vũ phòng đấu giá, chỉ cần không mở cửa sổ đều chỉ có thể từ bên trong nhìn ra ngoài, còn bên ngoài lại không thể nhìn thấy bên trong.
--
Hết chương 809.