Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 824: CÔNG TỬ, CỨU CỨU TA!



 

Chỉ là nếu rõ ràng chỉ là một ngày, tại sao Triệu Ngọc Nhi lại muốn nói là hơn một tháng?

Lẽ nào là nàng ta tự mình nhớ nhầm?

Thế nhưng sau khi Tô Ngữ từ trên xuống dưới, tỉ mỉ đ.á.n.h giá bốn người một lượt, nàng đã chắc chắn rằng Triệu Ngọc Nhi không hề nói dối.

Nàng cảm thấy lời này giống như có chút quen thuộc. Lúc họ tiến vào sâu trong Vụ Ẩn Sơn, không phải cũng đã trải qua chuyện như vậy sao?

Ở trong thế giới băng tuyết đó, họ cũng không thể sử dụng linh khí cuối cùng vẫn là dựa vào không gian của nàng mới có thể chống chọi được.

Xong việc họ cũng đều nghĩ tới, nếu nàng không có không gian, vậy họ có phải đã c.h.ế.t ở nơi đó không.

Mà trước mắt bốn người Triệu Ngọc Nhi nếu không gặp được họ, kết quả cũng chỉ có thể là hẳn phải c.h.ế.t không thể nghi ngờ.

Lẽ nào hai nơi này có liên hệ gì đó?

Ý nghĩ như vậy cũng chỉ lóe lên trong đầu nàng một chút đã bị những lời tiếp theo của Triệu Ngọc Nhi hấp dẫn sự chú ý.

“Chúng ta đã ở đây một tháng, không ngừng đi về phía trước chính là để có thể đi ra khỏi nơi này. Thế nhưng không ngờ tới, nơi đây tuy không có ngọn núi nào cao lớn nhưng lại mênh m.ô.n.g vô bờ, căn bản không nhìn thấy được giới hạn. Cứ như vậy đi suốt một tháng mà vẫn không thể đi ra ngoài.”

“Hơn nữa ở đây về cơ bản không có thực vật gì có thể ăn cũng không có nguồn nước. Chúng ta có thể sống đến ngày hôm nay thuần túy là dựa vào bản thân.”

Một tràng lời này của Triệu Ngọc Nhi, Tô Ngữ cũng không hoàn toàn tin tưởng.

Những gì họ đã trải qua chắc chắn là thật nhưng câu cuối cùng lại giống như là cố ý nói ra để lấy được hảo cảm của ai đó.

Có điều nghĩ lại cũng biết, chắc chắn không phải nói cho nàng nghe, hẳn là vì một trong số mấy nam nhân kia.

Suy cho cùng, tuy bây giờ họ đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nhưng tiếp theo ai biết khi nào họ mới có thể đi ra ngoài.

Triệu Ngọc Nhi muốn kiếm một chút hảo cảm hoặc là một nam nhân nào đó động lòng trắc ẩn, mang theo họ cùng nhau lên đường nói không chừng liền có thể sống sót.

Chỉ tiếc nàng ta không biết tình hình, đã hoàn toàn đ.á.n.h sai bàn tính.

Bất kể nàng ta nói có phải là sự thật hay không, đến cuối cùng kết cục của họ chỉ có một.

Triệu Ngọc Nhi thấy mọi người đều không hé răng, trong lòng không khỏi có chút nôn nóng.

Tại sao người nào người nấy đều không nói lời nào?

Lẽ nào họ không muốn biết nơi đây còn có nguy hiểm gì sao?

Nàng ta lại không biết rằng, từ trong lời nói của nàng, nhóm người Tô Ngữ đã hiểu ra rằng nơi đây chắc chắn có vấn đề.

Dù cho nơi đây không phải là ảo cảnh nhưng thời gian ngủ lại cùng bên ngoài chắc chắn cũng không giống nhau.

Có điều, bất kể là vì sao.

Dù cho ở bên trong này không thể nào sử dụng linh lực, không thể nào sử dụng nhẫn không gian, họ vẫn như cũ có thể hảo hảo sống sót, hơn nữa còn thành công rời khỏi nơi đây.

Tôn Thắng lúc này cũng đã dịu lại. Hắn ta thấy Triệu Ngọc Nhi tràn đầy mong đợi nhìn Lục Du Kỳ, lập tức trong lòng bốc hỏa.

Bốn người họ ở bên nhau không phải là một ngày hai ngày. Triệu Ngọc Nhi tuy không phải là một đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành nhưng dung mạo cũng rất tú lệ. Tính tình tuy có chút điêu ngoa nhưng tổng thể cũng không tồi.

Ba người họ vẫn luôn rất thích nàng ta, bằng không cũng không có khả năng vẫn luôn mang theo nàng ta, một người có tu vi không cao.

Chỉ tiếc tâm của nàng ta vẫn luôn có chút lớn, trước nay cũng không chịu nhìn họ nhiều một cái.

Nhưng suy cho cùng thân phận ở đó, người nàng ta coi trọng thì không để ý đến nàng, người coi trọng nàng thì nàng ta lại chướng mắt.

Cứ thế mà hai người đi, mấy năm trôi qua nàng ta vẫn độc thân như cũ.

Ba người họ trên mặt tuy không nói gì thêm nhưng thực chất trong lòng rất vui mừng.

Suy cho cùng điều này chứng tỏ họ ba người vẫn còn có cơ hội.

Triệu Ngọc Nhi tựa hồ cũng đã nhận rõ hiện thực, gần một hai năm nay đều không có ý định trèo cao nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ là hiện tại Tôn Thắng nhìn nàng ta, trong mắt lóe lên một tia u ám.

Nữ nhân này bất kể là coi trọng da thịt, hay là vì cảm thấy đi theo người nam nhân này có thể giữ được tính mạng của mình.

Điều này đều đã x.úc p.hạ.m đến điểm mấu chốt trong lòng hắn ta.

Trong mắt ba người họ, Triệu Ngọc Nhi bất luận là lựa chọn ai đều đã là vật sở hữu của một trong số họ.

Bây giờ đồ vật của chính mình lại vọng tưởng muốn chạy đến bên cạnh người khác.

Điều này sao có thể không làm cho hắn ta tức giận?

“Ngọc Nhi, ngươi vẫn là nên hảo hảo nghỉ ngơi một chút, khôi phục lại thể lực đi. Lát nữa chúng ta còn phải tiếp tục lên đường đó.”

Tôn Thắng ôn nhu nói.

Thế nhưng ai ngờ sau khi nghe thấy giọng của hắn ta, trên mặt nàng ta thoáng hiện một tia điên cuồng cuối cùng lãnh đạm nói:

“Chúng ta trong tay không có đồ ăn thức uống cũng không biết khi nào có thể đi ra ngoài. Ngươi cảm thấy chúng ta tiếp tục đi xuống, thật sự còn có thể sống sót sao?”

“Nếu bây giờ đã gặp được người khác, chúng ta càng nên đoàn kết lại với nhau. Nói không chừng như vậy chúng ta có thể rất nhanh tìm được đường đi ra ngoài.”

Triệu Ngọc Nhi cảm thấy lời này của mình nói cũng không có vấn đề gì. Suy cho cùng nàng ta hoàn toàn đều là vì tính mạng của mình và ba người họ mà suy xét.

Thế nhưng nàng ta lại không ngờ tới, hắn ta không những không có chút nào cảm kích mà còn lạnh lùng nói:

“Ngọc Nhi, đây là ngươi không đúng rồi. Chúng ta xưa nay không quen biết, bèo nước gặp nhau. Người khác nguyện ý giúp chúng ta một phen đã là một tấm lòng thiện lớn, chúng ta sao có thể được voi đòi tiên c.h.ế.t bám lấy người ta không buông?”

Một tràng lời này của hắn ta chính là làm cho nàng ta mặt đỏ tai hồng.

Dĩ nhiên đây không phải là vì thẹn thùng, cũng không phải là vì hổ thẹn, mà là vì tức giận.

Rõ ràng đã thấy nàng ta đang nỗ lực kiếm hảo cảm không những không giúp đỡ còn chưa tính, thế mà lại còn dám phá đám.

Có điều ba người họ đ.á.n.h ý đồ gì, nàng ta cũng biết.

Chính là vì biết nên nàng ta mới cảm thấy buồn cười.

Nam nhân này dựa vào cái gì mà cho rằng hắn không tìm được người khác thì nhất định sẽ cùng một trong ba người họ?

Ý nghĩ như vậy, không nói là người si nói mộng nhưng cũng là ý nghĩ kỳ lạ.

“Tôn đại ca, ta đây hoàn toàn đều là vì mọi người mà thôi. Họ mới đến nơi này, đối với tất cả còn đều không quen thuộc. Có chúng ta ở đây vừa vặn có thể cho họ dẫn đường. Hơn nữa chúng ta cũng có thể dưới sự giúp đỡ của họ mà giữ được tính mạng. Đây rõ ràng chính là một cục diện song thắng. Tôn đại ca tại sao lại muốn nói như vậy?”

Nếu là người khác, nghe thấy một phần lý do thoái thác chính đáng này, chắc chắn sẽ đứng dậy vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Chỉ tiếc, trong số những người ở đây, sắc mặt bốn người họ khó coi, còn nhóm người khác thì lại vẻ mặt bình thản nhìn họ, cũng không có ý định tham gia.

“Những gì nên nói đều đã nói xong rồi. Vậy thì chúng ta cũng xin cáo từ.”

Tôn Thắng nói rồi lảo đảo lắc lư đứng dậy.

Theo hắn ta đứng dậy, hai người còn lại cũng từ trên mặt đất bò lên, loạng choạng đi về phía nàng ta.

Nàng ta thấy ba người muốn mang mình đi, vội vàng giãy giụa nói:

“Các ngươi muốn làm gì?”

Hoảng loạn hỏi một câu như vậy, nàng ta quay đầu nhìn về phía Lục Du Kỳ:

“Công t.ử, cứu cứu ta.”

Lục Du Kỳ vẻ mặt nghi hoặc nhìn một màn này:

“Có liên quan gì đến ta?”

--

Hết chương 824.