Lại nói Ninh Khả Nhân, bà ấy sau khi nghe thấy Tô Ngữ gọi mình là mẫu thân, kích động đến không kìm nén được.
Chỉ là tình hình trước mắt không đúng cũng không thể đủ nói gì vào lúc này.
Chẳng qua sau khi nhìn sâu vào nàng một cái, mới quay đầu nhìn về phía đám người Triệu Ngọc Nhi.
“Dù cho Tô Ngôn không phải là hài t.ử của ta mà là của bất kỳ ai, lẽ nào ngươi có thể vì mạng sống của mình mà đẩy nó ra sao? Nếu đã để nó thay ngươi chịu tội, ngươi không những không cảm kích mà còn muốn đem nó đi bán để đổi lấy tinh tệ. Tâm của ngươi sao lại ác độc như vậy?”
Lúc Ninh Khả Nhân nói những lời này, vô cùng tức giận. Tuy bà ấy đã rất nhiều năm không có biểu lộ cảm xúc của mình như vậy nhưng sự việc liên quan đến hài t.ử của mình, bà ấy cũng đã sớm không còn hơi sức đâu mà để ý đến hình tượng điện chủ gì nữa.
Triệu Ngọc Nhi sau khi nghe thấy bà ấy nói, sợ đến mức cả người run lên “bùm” một tiếng liền quỳ xuống.
“Điện chủ, điện chủ, Ninh điện chủ ta sai rồi. Ta lúc đó thật sự là sợ hãi mới có thể đẩy Tô Ngôn ra. Xin điện chủ hãy tha cho ta lần này.”
Nàng ta khóc lóc đau khổ cầu xin, trông có vẻ rất hối hận.
Chưa đợi bà ấy nói gì, Tôn Thắng ở một bên lại là người mở miệng trước.
“Triệu Ngọc Nhi, ngươi cái tiện nhân này, ngươi còn có mặt mũi cầu Ninh điện chủ tha thứ.”
Tô Ngữ nghe vậy lạnh lùng nhìn về phía hắn ta:
“Ngươi còn có mặt mũi nói nàng ta? Ngươi cảm thấy mình tốt hơn nàng ta ở đâu? Nàng ta đẩy Tô Ngôn ra nhưng sau đó muốn đem nó bán cho Thịnh Vũ phòng đấu giá, không nhất định tất cả đều là trách nhiệm của một mình nàng ta chứ?”
Nghe nàng nói vậy, hắn ta cả người chấn động:
“Ngươi… ngươi có ý gì? Nữ nhân rắn rết tâm địa này, không phải chủ ý của nàng ta thì còn có thể là chủ ý của ai? Tiểu thư, người tuổi nhỏ thiện tâm cũng không nên bị nữ nhân này lừa gạt. Nàng ta am hiểu nhất chính là cố làm ra vẻ, làm bộ làm tịch.”
Nàng cười lạnh:
“Dù cho nàng ta có ác độc đến đâu nhưng ngươi lại có thể tốt hơn được bao nhiêu?”
Hắn ta còn định biện giải gì đó, lại bị bà ấy lạnh lùng ngắt lời.
“Không cần nói nhiều lời vô nghĩa nữa. Các ngươi đều có trách nhiệm. Nếu lúc trước đã làm chuyện như vậy thì nên nghĩ đến sẽ có một ngày như thế này.”
Bạch Hồ ở một bên đã sớm chờ đến có chút không kiên nhẫn. Nó tiến lên một bước cười lạnh nói:
“Cùng bọn họ có gì đáng nói còn không bằng trực tiếp g.i.ế.c đi.”
Trong lòng nó bốn người họ đã sớm bị phán t.ử hình. Không chỉ riêng vì họ đã bán mình mà còn là vì họ cũng dám bán cả vương của nó.
Nghe thấy nó nói nhóm người nàng đều không phản bác. Dù sao họ cũng chỉ là muốn biết sự việc đã trải qua. Bây giờ đã hoàn toàn hiểu biết cũng không cần phải để cho bốn người họ lại ở lại nữa.
Bốn người vừa nghe thấy lời này, người nào người nấy đều vội vàng quỳ xuống, quỳ rạp trên mặt đất khóc lóc xin tha.
“Tha cho chúng tôi một lần đi, chúng tôi thật sự biết sai rồi.”
“Đúng rồi, đúng rồi, Ninh điện chủ người đại nhân có đại lượng, tạm tha cho tiểu nhân lần này đi.”
“Ninh điện chủ người vừa đẹp lại vừa thiện tâm, tại sao lại không thể tha cho chúng tôi một con đường sống? Chúng tôi chỉ là những kẻ tiểu nhân ở trước mặt người có thể gây ra được sóng gió gì chứ.”
Nghe thấy họ nói vậy, nàng quả thực bị tức đến bật cười:
“Các ngươi những người này thật đúng là khôi hài. Chỉ vì nương của ta có thực lực có năng lực, có địa vị, có thân phận liền nên tha cho các ngươi sao? Đạo lý như vậy là ai đã dạy ngươi? Lẽ nào các ngươi ở Huyền Minh đại lục này sinh sống nhiều năm như vậy mà còn không hiểu quy củ ở đây sao? Cá lớn nuốt cá bé vốn dĩ chính là quy tắc sinh tồn. Lúc trước các ngươi đối xử với Tô Ngôn như vậy không phải cũng là y theo quy tắc này sao?”
Bốn người nghe vậy nhất thời nghẹn lời. Họ lúc trước thật sự là đã làm như vậy nhưng đó là đối mặt với người khác. Khi sự việc xảy đến trên người chính mình, họ tự nhiên không muốn cứ thế mà c.h.ế.t đi.
Chỉ là bà ấy đã không muốn lại cùng họ nói nhiều lời vô nghĩa nữa. Bà ấy quay đầu nhìn về phía nó nói:
“Nếu đã như vậy, việc này cứ để ngươi làm đi.”
Nó không sao cả mà nhún vai. Ai làm cũng được, chẳng qua chỉ là g.i.ế.c bốn con kiến thôi mà? Chuyện đó đâu có gì khó.
Nhóm người nàng đều không nói gì nữa chỉ đứng một bên lạnh lùng nhìn một màn này.
Nàng cũng tò mò Bạch Hồ sẽ dùng thủ đoạn gì.
Chỉ thấy nó đi đến trước mặt Tôn Thắng, bàn tay vươn ra.
Chỉ trong nháy mắt, năm ngón tay thon dài trắng nõn vốn dĩ thế mà lại cứ thế biến thành móng vuốt của hồ ly vừa mềm mại lại vừa vô cùng sắc bén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây là chuyện gì?
Nàng trừng lớn hai mắt, quả thực không thể tin được tất cả những gì mình đang nhìn thấy.
Móng vuốt của nó đột nhiên cào vào đầu hắn ta, liền thấy thân thể hắn ta mềm nhũn ngã xuống.
Đây là tình huống gì?
Thi thể của hắn ta rõ ràng liền nguyên vẹn không tổn hại. Dù cho bị nó cào một vuốt, da đầu của hắn ta cũng vẫn như lúc nãy.
Chỉ là tại sao hắn ta lại không còn hô hấp nữa?
Nàng còn đang nghi hoặc thì đột nhiên nghe thấy giọng của Khương Kỳ.
“Ngươi xem móng vuốt của Bạch Hồ.”
Nàng trong lòng hồ nghi nhưng đôi mắt lại hướng về phía nó nhìn lại.
Cái nhìn này không quan trọng nàng lại hoảng sợ.
Thứ mà nó đang bắt trong tay thế mà lại là Tôn Thắng.
Chỉ là…
Hắn ta không phải đang nằm trên mặt đất sao?
Nàng theo bản năng hướng về phía mặt đất nhìn lại liền thấy t.h.i t.h.ể của hắn ta còn đang hảo hảo nằm ở đó.
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Nàng nghi hoặc giả đem ánh mắt lại đặt lên tay của nó, lại thấy thân thể của Tôn Thắng trong tay nó thế mà lại trong suốt.
Gần như chỉ trong nháy mắt, nàng cũng đã hiểu ra là chuyện gì.
Tôn Thắng trong tay nó không phải thứ gì khác, đúng là hồn phách của hắn ta.
Bạch Hồ thế mà lại có thể một vuốt bắt được hồn phách của hắn ta. Bản lĩnh như vậy cũng không phải là người bình thường có thể có được.
Thế nhưng hành động tiếp theo của nó lại làm cho nàng càng thêm giật mình. Chỉ thấy nó đưa Tôn Thắng đến bên miệng sau đó liền mở miệng ra.
Hồn phách của Tôn Thắng, lớn bằng thân thể ban đầu thế mà lại cứ thế bị nó nuốt vào trong bụng.
Đây là một loại bản lĩnh gì!
Nàng chỉ cảm thấy thế giới này thật là huyền huyễn!
Tuy hiện tại nàng thật sự đang ở trong thế giới huyền huyễn nhưng một màn này không khỏi cũng quá kinh khủng!
Cũng phải nó không phải đã nói mình là Cửu Vĩ Hồ ngàn năm sao? Tại sao lại ăn hồn phách của người khác?
Chiêu thức này của nó không khỏi làm nàng kinh hãi, lại càng làm cho ba người Triệu Ngọc Nhi dọa phá gan.
Nàng ta cả người run như cầy sấy, hàm răng trên dưới không ngừng run lên, phát ra tiếng “kẽo kẹt”.
Bỗng nhiên nàng ta đột nhiên thét lên một tiếng, giống như đã bị kinh hãi không thể tưởng tượng nổi.
Nàng chỉ thấy nàng ta vừa lăn vừa bò đến trước mặt mình, đưa tay ra muốn ôm lấy chân mình.
Theo bản năng, nàng liền kéo Khương Kỳ bên cạnh lùi lại mấy bước, nhíu mày nhìn nàng ta nói:
“Ngươi muốn làm gì?”
Nữ nhân này không phải là bị dọa điên rồi nên muốn lôi kéo nàng cùng c.h.ế.t chứ?
Triệu Ngọc Nhi quỳ trên đất khóc rống một hồi lâu mới lắp bắp nói:
“Cầu tiểu thư… cầu tiểu thư…”
--
Hết chương 829.