Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 832:



 

Xuẩn Manh tựa như biết được sự khác thường của mình đã bị các chủ nhân phát hiện, bèn hướng về phía mấy người mà kêu lên vài tiếng.

Chỉ tiếc vì nó xuất thế chưa bao lâu, dù là thần thú thì bây giờ cũng đang ở thời kỳ sơ sinh.

Đừng nói là nói được tiếng người, ngay cả giao lưu bằng tinh thần với Kiều Kiều cũng không được.

Cũng chính là vì tình huống này, sau khi nó kêu la một hồi lâu nhóm người Tô Ngữ vẫn không biết nó rốt cuộc muốn biểu đạt ý gì.

Nàng nghĩ nghĩ đành phải từ trong không gian triệu hoán Phì Phì ra. Bỗng nhiên xuất hiện một con mèo đen lớn, mọi người đều hoảng sợ.

Ninh Khả Nhân lại càng kinh ngạc mà nhìn nàng:

“Tiểu Ngữ, con từ khi nào lại nuôi mèo? Sao ta lại chưa từng thấy qua?”

Tô Ngữ nghe vậy, khẽ mỉm cười:

“Từ lúc ở tiểu thế giới đã nuôi rồi, nuôi rất lâu, nó là bạn đồng hành tốt nhất của con.”

Nghe thấy lời này, bà ấy cũng liền hiểu ra nàng không muốn nói nhiều về chuyện này bởi vậy cũng không hỏi thêm gì nữa.

Nàng thấy bà ấy không truy vấn, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Suy cho cùng nếu không phải vì tình huống khẩn cấp nàng cũng sẽ không triệu hồi nó ra.

Thật sự là vì nàng không biết phải giải thích sự xuất hiện đột ngột của nó thế nào.

Chỉ là bây giờ, nhìn bộ dạng không truy vấn của ba người họ trong lòng nàng hung hăng thở phào một hơi.

Thực ra nàng hiểu rằng, bất kể là Ninh Khả Nhân hay Lâm Hâm, trong lòng họ chắc chắn đều có vô cùng lòng hiếu kỳ. Chỉ là vì nàng không muốn giải thích nên họ đều không truy vấn.

Cách làm cho nàng sự tôn trọng tuyệt đối như vậy làm cho nàng cảm thấy vô cùng tri kỷ.

Đối với ba người họ hảo cảm lập tức lại tăng thêm một bậc.

--

Phì Phì đối với việc bị đột nhiên triệu hồi ra vẫn còn có một ít mờ mịt.

Nó mở to một đôi mắt mèo tròn xoe, trong mắt lại vô cùng mờ mịt.

“Đột nhiên gọi bổn mèo ra đây làm gì?”

Nó kỳ quái hỏi.

Đột nhiên nghe thấy nó nói chuyện, ba người họ lập tức trừng lớn hai mắt.

Đây là tình huống gì?

Họ không có xuất hiện ảo giác chứ?

Đột nhiên xuất hiện một con mèo đen còn chưa tính, con mèo đen này thế mà lại còn có thể nói chuyện.

Điều này thật là…

Thực ra cũng hoàn toàn không thể xem như kinh ngạc chỉ là hơi có chút ngạc nhiên.

Suy cho cùng linh thú có thể nói chuyện, ở Huyền Minh đại lục cũng không hiếm thấy.

Đặc biệt là khi trước đó đã có một người có thể biến thành bán nhân là Bạch Hồ, họ đối với Phì Phì lại càng dễ dàng chấp nhận hơn.

Mà điều làm họ thật sự kinh ngạc thực ra là thực lực của nó.

Thực lực của nó rất cao nhưng lại không lợi hại như những linh thú có thể nói chuyện ở toàn bộ Đông Linh Vực.

Chính là vì vậy mới làm cho mọi người kinh ngạc tột đỉnh.

Chỉ là sau khi rối rắm một hồi, mọi người lại cũng chỉ có thể đem sự kỳ quái này đặt sang một bên.

Đơn giản là, sau khi nó nhìn chằm chằm Xuẩn Manh một lúc lâu lại bất đắc dĩ lắc đầu:

“Hết cách.”

Tô Ngữ vừa định hỏi tại sao lại không có cách thì lại nghe thấy nó nói:

“Nó quá nhỏ, nói chuyện đều không thành câu, nghe không hiểu.”

Nghe nó nói vậy, nàng thở dài một hơi.

Nếu là nguyên nhân ngoại tại, không phải là nguyên nhân của chính nó thì làm cho họ yên tâm hơn nhiều.

“Vậy Xuẩn Manh này còn cần bao lâu, lời nó nói ra Phì Phì mới có thể nghe hiểu?”

Ninh Khả Nhân hỏi.

Nghe thấy bà ấy truy vấn, nàng cũng liền hiểu ra, xem ra họ vẫn là đặt hy vọng lên người nó.

Tuy lo lắng cho nó nhưng nàng cũng ẩn ẩn chờ mong.

Chờ mong nó có thể mau ch.óng biết được Xuẩn Manh đang nói gì, để cho họ sớm một chút ra khỏi nơi đây.

--

Tuy biết nó tạm thời không thể đưa ra được câu trả lời hữu dụng nào, nhưng sự tò mò của ba người đối với nó vẫn không ngừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không chỉ vậy, Phì Phì đã lâu không ra ngoài nên đối với bên ngoài cũng rất có hứng thú.

Khi nàng còn chưa kịp nói cho nó biết sự khác biệt của không gian này, nó cũng đã vụt ra đi, chạy biến mất không thấy.

Nhìn thấy tình hình như vậy, nhóm người nàng giật nảy mình.

Lâu như vậy đến nay, họ vẫn luôn đi cùng nhau nên cũng không có xảy ra tình huống ai đó đột nhiên biến mất.

Cũng chính là vì vậy, nàng chưa kịp dặn dò nó tình hình ở đây không đúng.

Trước tiên khi thấy nó bỗng nhiên đã không thấy tăm hơi, trên mặt nàng cũng tràn đầy vẻ hoảng loạn.

Có điều sự hoảng loạn này cũng không kéo dài quá lâu. Chỉ trong chốc lát nàng liền thấy Phì Phì với bộ lông bóng mượt lại từ nơi không xa chạy trở về.

Mãi đến khi nó đến gần, nàng mới nhíu mày nói:

“Ngươi thế nào? Vừa rồi sao lại đột nhiên biến mất không thấy?”

Nó nghe vậy cũng kỳ quái nhìn về phía nàng, hồi lâu sau mới nói:

“Ta… chỉ là chạy ra ngoài hơn một trăm mét. Ở đó có một con bướm đẹp, ta đi qua thì nó bay đi, sau đó ta liền chạy trở về.”

Tô Ngữ: “…”

Mọi người: “…”

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Cứ thế mà mở mắt nói dối, thật sự tốt sao?

Nó cũng thấy ánh mắt hoài nghi của nhóm người nàng, lập tức liền xù lông.

“Sao vậy, bổn mèo lâu rồi không thấy bướm, đi bắt bướm thì sao?”

Nàng thấy vẻ mặt ủy khuất của nó, không khỏi mày nhăn càng sâu.

“Ngươi nói, ngươi vừa mới đi bắt bướm?”

Nó gật đầu.

“Vậy ngươi nói xem, ngươi đã thấy cảnh sắc gì.”

Tuy kỳ quái với lời của nàng, nhưng nó vẫn đem những gì mình thấy ra nói một lần.

“Phía trước hơn một trăm mét, hoa tươi khắp nơi, trên đó bay múa đủ loại bướm.”

Nghe thấy nó nói, sắc mặt nhóm người nàng lại càng thêm khó coi.

Hướng về phía trước liếc nhìn một cái, nàng lại một lần nữa hỏi:

“Bây giờ thấy vẫn là như vậy sao?”

Nghe thấy nàng không ngừng hỏi lặp lại, nó có chút không kiên nhẫn:

“Đúng rồi, bây giờ thấy vẫn là như vậy. Sao vậy?”

Nàng lúc này sắc mặt quả thực khó coi đến không được, hồi lâu sau mới nói:

“Ngươi biết chúng ta thấy chính là gì không?”

Nó nghe vậy nghi hoặc nhìn về phía nàng:

“Còn có thể là gì được?”

Nàng cười khổ một tiếng:

“Lúc này chúng ta thấy chính là một đồng cỏ mênh m.ô.n.g vô bờ cũng không có gì sơn hoa rực rỡ, cũng không có gì bướm bay múa.”

Nghe được những lời của nhóm người nàng, nó kinh ngạc đến mức trợn tròn đôi mắt vốn dĩ đã tròn xoe của mình.

“Chủ nhân, người không phải là đang nói đùa với ta đấy chứ?”

Nó không dám tin hỏi.

Nàng chậm rãi lắc đầu:

“Ngươi cảm thấy đến lúc này rồi, ta còn có tâm tư để nói đùa với ngươi sao?”

Thấy thần sắc của nàng không giống giả vờ, khuôn mặt nhỏ nhắn của nó cũng rối rắm thành một cục.

Đây rốt cuộc là chuyện gì? Họ rõ ràng đứng chung một chỗ mà tại sao lại nhìn thấy những thứ không giống nhau?

Lẽ nào tất cả những gì nó thấy đều là ảo giác?

Nghĩ vậy nó lại nhanh chân chạy về phía trước.

Chờ nó chạy vào trong bụi hoa, vươn móng vuốt chạm vào một đóa hoa tươi trước mặt, cảm nhận được cảm giác dưới móng vuốt, nó xác định lúc này mình không phải là ảo giác.

Thế nhưng khi nó quay đầu đi xem nhóm người nàng lại thấy họ vẻ mặt mờ mịt.

Bộ dạng này rõ ràng chính là không thấy nó đang tìm tung tích của nó.

--

Hết chương 832.