Tựa hồ là vì đã cọ cơm được từ tối hôm qua, lá gan của thiếu niên đã lớn hơn không ít, cũng hoạt bát hơn rất nhiều.
Hắn nhìn Tô Ngữ đang không ngừng bận rộn trong tay cười nói:
“Tô tỷ tỷ, tay nghề của người sao lại tốt như vậy? Nữ đầu bếp nấu cơm giỏi nhất nhà ta cũng không làm được món nào ngon như của người.”
Nghe thấy lời này, nàng còn chưa có phản ứng gì thì Tô Ngôn đã lạnh mặt đi lại đây.
“Tỷ tỷ của ta là người có thân phận gì? Ngươi có thể lấy ra để so sánh với nàng sao?”
Thiếu niên nghe vậy cũng sững người. Có điều ngay sau đó hắn liền hiểu ra, là do chính mình đã nói sai lời.
Hắn cũng không phải là loại người ngang ngược vô lý. Lúc này biết là mình đã sai liền vội vàng xin lỗi.
“Tô tỷ tỷ, người đừng để ý lời ta nói. Ta chỉ là cảm thấy đồ ăn người làm ngon thật, muốn khen ngợi người thôi.”
Xem thiếu niên mặt đầy đỏ bừng giải thích, nàng cũng có chút buồn cười.
Nàng đâu phải là người bụng dạ hẹp hòi. Chẳng qua chỉ là một câu thôi, nàng còn không đến mức tức giận.
Hơn nữa nàng cũng không cảm thấy lời nói vừa rồi của hắn có bao nhiêu không ổn.
Suy cho cùng đây cũng là một sự khẳng định đối với trù nghệ của nàng, phải không?
Có điều lời này nàng sẽ không nói ra. Suy cho cùng đệ đệ nhà mình là đang bảo vệ chính mình. Nàng mà đem lời này nói ra thì chẳng phải là đang vả vào mặt nó sao?
Chuyện ngu ngốc như vậy nàng sẽ không làm.
“Không có việc gì.”
Nàng chỉ nhàn nhạt trả lời một câu như vậy.
Nhưng chỉ là một câu như thế này lại làm cho nó lại một lần nữa vui vẻ ra mặt.
“Tô tỷ tỷ, ta liền biết người này là tốt nhất.”
Nghe những lời làm nũng của nó, nàng lại càng bất đắc dĩ cười khổ.
Không cần hỏi nàng cũng biết thiếu niên này ở trong nhà nhất định là được sủng ái vô cùng. Bằng không cũng không thể nào có tính tình này.
Ca ca của nó tuy có bộ mặt đen không có biểu cảm gì nhưng từ đầu đến cuối lại là nó nói gì thì là đó, không hề thấy hắn ta không muốn.
Nghĩ vậy nàng cũng liền thôi đi ý định tiếp tục nói về chủ đề này.
Đôi mắt xoay chuyển nàng dứt khoát hỏi chuyện khác.
“Ngươi tên là gì?”
Dù sao cũng đã ở chung một buổi tối, tối qua lại mời nó ăn cơm sáng nay e rằng còn phải tiếp tục mời. Hỏi một cái tên hẳn là không quá phận, nàng trong lòng nghĩ.
Nó nghe vậy lại rất dứt khoát, trực tiếp liền đem tên của mình nói ra:
“Ta tên là Khương Phúc, ca ca của ta tên là Khương Thiền.”
Họ Khương?
Nàng nhướng mày, sao lại khéo như vậy cũng họ Khương.
Có điều trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng trên mặt lại không hề lộ ra cái gì, chỉ như cũ cười nói:
“Vậy các ngươi huynh đệ sao lại đến đây? Trong núi này cũng không có gì vui chơi.”
Nghe thấy nàng nói nó lại nhếch miệng cười:
“Tỷ tỷ, người nói lời này thật buồn cười. Linh thú trong núi này đông đảo, một chút không cẩn thận là sẽ bỏ mạng tại đây. Ai lại đến đây chơi chứ? Tối hôm qua không phải ta đã nói sao, chúng ta là đến đây để rèn luyện.”
Nàng nghe vậy lúc này mới nhớ ra nó thật sự đã từng nói như vậy. Có điều nàng vẫn có chút kỳ quái:
“Có gì đáng để rèn luyện?”
Hai chữ “rèn luyện” này, nàng vẫn hiểu là có ý gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù cho không có ai cùng nàng giảng giải qua, chính nàng cũng không có tự mình trải qua nhưng những tiểu thuyết ở kiếp trước cũng không phải là đọc không công.
Nhưng Khương Phúc này vừa nhìn đã biết là người nhà người khác sủng ái lớn lên còn cần phải rèn luyện sao?
Như vậy không đều nên là đóa hoa trong nhà ấm, còn sợ gió táp mưa sa bên ngoài sao?
Tựa như đã cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của nàng, trên mặt nó hiện ra vài phần thất bại.
“Lại là như vậy. Tại sao mọi người nghe thấy ta nói muốn ra ngoài rèn luyện đều là thế này? Ta chỉ là muốn ra ngoài cảm nhận một chút thế giới bên ngoài, ta không muốn cứ mãi bị nhốt trong nhà được bảo vệ.”
Nghe nó oán giận, nàng hơi nhướng mày lại cũng không nói gì.
Khương Phúc này có ý nghĩ như vậy thật là rất tốt.
Chỉ là đó là chuyện nhà của nó. Người nhà của nó làm thế nào, chính nó làm thế nào đều không có quan hệ gì lớn với mình. Nàng không muốn trộn lẫn vào chuyện nhà của người khác.
Có lẽ bây giờ nàng theo lời nó mà nói, nó lúc này thật cao hứng. Chỉ là chờ sau này lại nghĩ tới, rồi lại cho rằng nàng đang ly gián tình cảm gia đình họ.
Chuyện tốn công vô ích như vậy nàng sẽ không làm.
Bởi vậy nàng trực tiếp tách ra chủ đề:
“Các ngươi đến đây đã bao lâu rồi? Khi nào định đi?”
Nó cũng biết chuyện nhà mình không tiện cùng người ta nói quá nhiều. Thấy nàng cũng không tiếp tục chủ đề vừa rồi, nó cũng lén lút thở phào nhẹ nhõm. Lúc này nghe thấy nàng hỏi khác vội không ngừng trả lời:
“Chúng ta đã đến một tháng rồi. Một tháng này ta mỗi ngày đều ăn những món thịt nướng đó, ăn mà cả người đều một mùi thịt nướng. Cũng may chúng ta sắp rời đi rồi.”
Không đợi nàng nói gì nó lại hưng phấn nói:
“Tô tỷ tỷ, các ngươi tại sao lại đến đây? Đã đến bao lâu rồi? Có phải sắp đi không? Hay là chúng ta cùng nhau rời đi đi!”
Nó tuy đơn thuần nhưng cũng không ngốc.
Dáng vẻ vội vàng hôm qua của nhóm người nàng rõ ràng là đang lên đường.
Còn về nguyên nhân lên đường, nó liền đoán không ra.
Nếu nói là đang trốn tránh kẻ thù nhưng xem bộ dạng nhàn nhã của họ lại không giống lắm.
Chỉ là nếu nói đến để rèn luyện sao lại mang theo hài t.ử mấy tuổi?
Cho nên nó thật sự không nghĩ ra được chỉ có thể hỏi ra tiếng.
Nhóm người nàng lại sao không biết được rằng đoàn người của mình trong mắt người ngoài có vấn đề. Chỉ là nàng không thể nào đi lên giải thích, nói rằng nhóm người mình là mơ mơ màng màng mà đến đây, cho nên chỉ có thể giả vờ không nghe thấy vấn đề trước đó, trực tiếp trả lời câu cuối cùng.
“Chúng ta đi cùng nhau, như vậy có được không? Đại ca của ngươi sẽ đồng ý chứ?”
Tuy Khương Thiền sủng ái đệ đệ nhưng chuyện kết bạn đi cùng như vậy e rằng cũng không phải là Khương Phúc tùy tiện nói là được vẫn là cần có sự đồng ý của hắn ta.
Khương Phúc hiển nhiên cũng hiểu vấn đề này. Cho nên sau khi nàng hỏi lời này, nó không nói hai lời, trực tiếp liền chạy đi tìm ca ca nhà mình.
Chờ nó đi rồi, Khương Kỳ mới nói:
“Nàng là muốn đi theo họ cùng nhau ra ngoài?”
Tô Ngữ nghe vậy gật đầu:
“Đúng vậy. Ở đây chúng ta cũng không biết là đâu. Tuy an toàn không có vấn đề gì nhưng hai mắt một màu đen, cũng không biết khi nào mới có thể đi ra ngoài. Nếu đi theo họ cùng nhau, rất nhanh là có thể đi ra ngoài thì thôi đi, còn có thể đủ từ bên cạnh mà hiểu biết một chút đây rốt cuộc là nơi nào, còn có chính là…”
Nói tới đây, nàng tạm dừng một chút, nhìn hắn không biết nên mở miệng thế nào.
Hắn và nàng đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, sao lại không biết nàng đang nghĩ gì. Tiếp theo lời nàng nói:
“Họ họ Khương, chuyện này thật khéo, cho nên nàng muốn xem xem họ và ta có quan hệ gì không?”
Nghe hắn nói ra nàng cũng liền tự nhiên tiếp nhận lời nói:
“Đúng vậy. Suy cho cùng nương vẫn luôn không có tin tức gì. Chúng ta chỉ có thể từ những mặt khác mà tìm người.”
--
Hết chương 843.