“Mục đích địa cũng đã đến rồi. Các ngươi là muốn tiếp tục đi theo chúng ta, hay là chuẩn bị tự mình đi?”
Nghe thấy hắn ta hỏi nhóm người Tô Ngữ liếc nhìn nhau, sau đó nàng cười nói:
“Chúng ta ở nơi này trời xa đất lạ, e rằng vẫn là phải đến nhà các ngươi để quấy rầy một hai ngày. Chờ chúng ta tìm được chỗ ở rồi, nhất định sẽ lập tức dọn ra.”
Tuy lời này vừa nghe liền biết là cớ nhưng thế mà Tô Ngữ đã mở miệng, hắn ta cũng không tiện trực tiếp từ chối.
“Nếu đã vậy, vậy thì đi thôi.”
Dứt lời hắn ta dẫn đầu đi về phía trước.
Khương Phúc đối với chuyện này lại cảm thấy rất cao hứng. Nhóm người nàng mà đến ở nhà hắn, hắn không phải có thể tiếp tục ăn mỹ thực sao?
Một đám người mỗi người một tâm tư lại một lần nữa bước lên lộ trình.
Có điều lần này cũng không mất bao lâu thời gian, chỉ một canh giờ họ cũng đã đến trước cổng thành Thiên Linh Vực.
Khương Phúc hứng thú bừng bừng giới thiệu:
“Nơi đây là cổng đông của Thiên Linh Vực. Ở ba phương hướng còn lại mỗi nơi còn có một cổng thành nữa. Các ngươi đừng nhìn Thiên Linh Vực là một tòa thành, nhưng thực chất nó cũng lớn gần bằng một Đông Linh Vực đó.”
Nghe thấy lời của nó nhóm người nàng đều hít một ngụm khí lạnh.
Họ vừa rồi cũng đã đoán được Thiên Linh Vực sẽ vô cùng lớn thế nhưng lại không ngờ tới lại lớn đến mức này.
Lúc vào thành, họ chú ý tới nơi đây là yêu cầu phải trả một khoản phí vào thành.
Nàng vốn định tự mình trả khoản phí này thế nhưng không ngờ tới, đến lượt họ tiến vào, người gác cổng không chỉ không cần phí vào thành mà thái độ đối với hai huynh đệ họ lại càng vô cùng cung kính.
Thấy vậy, nàng xem như đã tin lời mà nó đã nói trước đó, gia đình họ ở trong Thiên Linh Vực này là có địa vị nhất định.
--
Vào thành chính là một mảnh phồn hoa.
Nhưng nơi đây lại không giống như những thành trì thông thường.
Tùy ý có thể thấy được đều là những ngọn núi cao, dòng nước chảy. Cách đó không xa là một ngôi nhà bằng đá hoặc là một ngôi nhà bằng tre. Đủ loại kiến trúc với đủ loại kiểu dáng cùng nhau tôn lên vẻ đẹp. Ở giữa không phải là cách nhau bởi những bồn hoa thì chính là cách nhau bởi những rừng tre trông vô cùng lịch sự tao nhã.
Nếu không phải người đến người đi, nàng quả thực liền không thể tin được đây là một tòa thành trì.
Bởi vì điều này cho người ta cảm giác rõ ràng giống như một tòa thế ngoại đào nguyên.
Nó cũng thấy được sự kinh hãi trên mặt nhóm người nàng, đối với chuyện này nó lại càng đắc ý:
“Thế nào, có phải cảm thấy nơi đây vô cùng mỹ lệ không?”
Tô Ngữ gật đầu:
“Nơi đây thật sự rất mỹ lệ.”
Nhận được lời khen của nàng, nó có vẻ càng thêm cao hứng:
“Chuyện này cũng chưa tính là gì đâu. Lát nữa ngươi đến nhà của chúng ta liền sẽ biết cái gì gọi là thật sự mỹ lệ.”
Nàng nghe vậy cũng không nói gì, chỉ tươi cười mà đáp lại.
Có đẹp hay không, còn cần phải xem một cái mới biết được.
Đi theo Khương Thiền rẽ trái rẽ phải khoảng một khắc, họ vào một Truyền Tống Trận.
Đứng trong Truyền Tống Trận, nó giải thích:
“Đây là Truyền Tống Trận độc quyền của Khương gia chúng ta. Nó có thể trực tiếp truyền tống chúng ta về đến nhà.”
Nghe nó nói nàng có chút kinh ngạc:
“Truyền Tống Trận này cũng không có người bảo vệ, lẽ nào các ngươi không sợ người khác trực tiếp tiến vào sau đó đi vào nhà các ngươi sao?”
Tuy biết rằng nhất định có điều khác mà nàng không biết nhưng nàng vẫn muốn hỏi ra vấn đề này, mặc dù như vậy có vẻ nàng có một chút ngu ngốc.
Nó nghe vậy hắc hắc cười không ngừng:
“Điều này ngươi cũng không biết phải không? Đừng nhìn Truyền Tống Trận này không có ai bảo vệ, nhưng không có thủ pháp đặc thù của Khương gia chúng ta, ngươi dù cho có ném vào một trăm khối linh tinh cũng đừng hòng khởi động được Truyền Tống Trận.”
Nghe nó nói, nàng hiểu rõ gật đầu.
Quả nhiên là có bí pháp mà người ngoài không biết!
Tốc độ của Truyền Tống Trận rất nhanh, chẳng qua chỉ mười lăm phút, nó cũng đã dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi từ Truyền Tống Trận đi ra, nhóm người nàng chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời.
Cảnh tượng trước mắt này, nói là nhân gian tiên cảnh cũng có chút vũ nhục nó, quả thực chính là Thiên cung trên trời!
Khương Phúc hiển nhiên đối với dáng vẻ này của nhà mình rất hài lòng, đắc ý nâng cằm nó nói:
“Thế nào? Có phải là đẹp hơn bên ngoài nhiều không? Đi thôi, ta dẫn các ngươi đi gặp phụ mẫu của ta.”
Câu trước thì cũng không có gì nhưng khi nghe thấy câu sau của nó, nhóm người nàng đều dưới chân một cái lảo đảo.
Khương Thiền cũng cau mày nói:
“Tiểu Phúc, đừng hồ đồ. Họ dọc đường đi đã vất vả, vẫn là nên để họ đi nghỉ ngơi trước đi. Hơn nữa, phụ mẫu lúc này cũng không biết có rảnh hay không. Đến tối ăn cơm rồi gặp nhau cũng được.”
Nghe hắn ta nói, nó tuy có chút không vui nhưng lại không phản bác.
Từ đây cũng có thể nhìn ra được, nó rất nghe lời ca ca của mình.
Hắn ta chỉ vào một nữ nhân bên cạnh nói:
“Cứ để nàng dẫn các ngươi đi nghỉ ngơi đi. Ta và đệ đệ cũng muốn rửa mặt một phen rồi đi gặp phụ mẫu.”
Nhóm người nàng nghe vậy khẽ gật đầu:
“Khách nghe theo chủ. Nếu đã vậy, vậy thì chúng ta đi trước.”
Hai huynh đệ vẫn luôn dõi theo bóng dáng của nhóm người nàng biến mất không thấy mới chậm rãi thu lại ánh mắt.
“Ngươi cảm nhận được không?”
Hắn ta khẽ cau mày hỏi.
Nó nghe vậy xán lạn cười:
“Tự nhiên là cảm nhận được. Bằng không, ngươi cảm thấy tại sao ta lại muốn mời họ đến nhà làm khách? Hừ, lần này là ta tìm được trước, ngươi tuyệt đối không được giành công lao với ta.”
Dứt lời nó cũng không thèm quản hắn ta nữa, xoay người một trận khói mà chạy xa.
Hắn ta nhìn đệ đệ tính trẻ con chưa mất, chỉ cảm thấy giống như lại bất đắc dĩ.
Hắn ta chậm rãi lắc đầu cũng đi về hướng mà nó vừa chạy tới.
--
Chờ hắn ta lại một lần nữa nhìn thấy nó đã là ở trong một gian phòng.
Phòng được trang hoàng thanh nhã tinh xảo. Vị trí chủ vị có một nam một nữ hai người đang ngồi.
Nữ nhân dung mạo kiều mỹ, nam nhân phong độ nhẹ nhàng. Hai người lẳng lặng ngồi ở đó làm cho người ta luyến tiếc dời đi tầm mắt.
Nữ nhân thấy hắn ta đi vào vội vàng cười gọi:
“Còn thất thần làm gì, mau qua đây. Lâu như vậy không gặp, nương đều nhớ ngươi.”
Đúng vậy, nữ nhân này chính là nương của hai huynh đệ còn người bên cạnh chính là phụ thân của họ!
Hắn ta theo lời đi qua ngồi bên cạnh nó lúc này mới nói:
“Chúng ta đã đi lâu như vậy, làm cho phụ mẫu phải lo lắng.”
Nữ nhân nghe vậy cười lắc đầu:
“Chỉ cần các con có thể bình an trở về, nương so với cái gì cũng cao hứng. Lần này có thu hoạch gì không?”
Nhận được thu hoạch, nó là người đầu tiên ngồi không yên.
“Phụ thân, mẫu thân, lần này chúng con chính là đã mang về cho hai người một kinh hỉ lớn.”
Nam nhân và nữ nhân nghe vậy liếc nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vài phần tò mò.
Đây là lần đầu tiên nó ra ngoài, không ngờ lại nói ra những lời như vậy.
Lẽ nào hắn thật sự đã gặp được chuyện gì vui vẻ?
Đang lúc hai người kỳ quái lại nghe hắn ta tiếp tục nói:
“Lần này thật sự là đã mang về một kinh hỉ. Buổi tối liền có thể để cho phụ mẫu gặp mặt.”
Nếu lời vừa rồi của nó họ còn có chút không tin, vậy thì lúc này nghe thấy hắn ta nói, họ đã hoàn toàn tin tưởng.
--
Hết chương 845.