Nghĩ đến một năm ở lãnh cung kia, những món cơm canh đầy hoa dạng biến hóa của Tiết Thải Thải, Tiêu Ngự nảy sinh lòng nghi ngờ.
Hắn không thường xuyên dùng bữa ngoài cung, không am hiểu các t.ửu quán bên ngoài, cứ ngỡ Tiết Thải Thải đều là mua về.
Giờ đây xem ra, không phải như vậy.
Phúc Sinh vào báo, Tống Linh đã đến Chiêu Dương điện.
Trong lòng Tiêu Ngự có chút mất thiếu kiên nhẫn với nàng ta.
Tuy rằng phụ hoàng đã hạ chỉ ban hôn, nhưng hắn đã sớm nói rõ với Tống Linh, hôn sự này không tính. Vậy mà nàng ta vẫn cứ kiên trì bám lấy, nghĩ đủ mọi cách để lấy lòng hắn.
Tiêu Ngự nghĩ đến Tiết Thải Thải đang ngủ trong tẩm điện.
Nàng là một nữ t.ử có tính khí chậm chạp nhút nhát.
Trước kia ở lãnh cung, nàng thích nhất là bắt nạt hắn xong liền trốn sang một bên ăn đồ ăn. Có đôi khi bắt gặp hắn trò chuyện với ám vệ giữa đêm, nàng cũng lập tức rời đi, xem như không biết gì hết.
Tính tình như vậy, nếu không khích nàng một chút thì chẳng biết đến bao giờ mới có thể tiến thêm một bước với hắn.
Tiêu Ngự cho Tống Linh vào.
Tống Linh bưng một hộp thức ăn, mỉm cười bước vào nói: "Điện hạ, lúc thần nữ du ngoạn bên ngoài có học được một món điểm tâm, đặc biệt dâng lên cho ngài nếm thử."
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Nàng ta tràn đầy tự tin!
Tiết Thải Thải đã nói với nàng ta rồi, Tiêu Ngự thích ăn bánh kem.
Muốn công lược trái tim của một nam nhân, trước hết phải công lược cái dạ dày của hắn. Nàng ta không tin, dựa vào chiếc bánh kem thơm phức này, nàng ta lại không lấy nổi một chút độ hảo cảm nào!
Tiêu Ngự nhìn món điểm tâm trong hộp thức ăn, ung dung nở nụ cười. Hắn ngả người ra sau, ngắm nhìn Tống Linh, giống như nhìn một con mồi tự dẫn xác đến cửa.
Những chuyện ám vệ không tra ra được, vị Tống tiểu thư này lại tự mình mang câu trả lời đến rồi.
15
Ta phát hiện dạo gần đây bất kể ta có bắt nạt Tiêu Ngự thế nào đều chẳng có tác dụng gì nữa rồi! Giá trị hắc hóa cứ dừng mãi ở mức bảy mươi phần trăm không hề lay chuyển!
Cứ tiếp tục thế này, làm sao ta hoàn thành nhiệm vụ được đây.
Ta nhìn gói t.h.u.ố.c giấu trong chiếc hộp nhỏ.
Chẳng lẽ thực sự phải hạ t.h.u.ố.c Tiêu Ngự sao?
Phản bội hắn, giáng cho hắn một đòn chí mạng, hắn mới có thể hận ta thấu xương sao?
Ta khổ não vỗ vỗ mặt mình, thực sự không muốn đi đến bước này mà!
Hôm qua Tống Linh đến tìm ta, nàng ta nói mình đã có được hảo cảm của Tiêu Ngự. Chỉ cần lấy được đủ nhiều độ hảo cảm, thêm hai liệu trình nữa, đôi chân của Tiêu Ngự sẽ hoàn toàn khỏi hẳn.
Hừ, thảo nào dạo này ta không ghen, giá trị hắc hóa cũng chẳng có phản ứng gì.
Tiêu Ngự cái đồ móng heo này, chắc là đã âm thầm thích Tống Linh rồi chứ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhìn hai người đang sóng vai b.ắ.n tên ở phía xa, trong lòng thấy khó chịu kỳ lạ.
Đêm hôm kia vết thương ở chân Tiêu Ngự tái phát, đau đớn khôn xiết, ta còn phải tốn bao nhiêu điểm tích lũy để đổi lấy một viên t.h.u.ố.c giảm đau, cùng một chiếc chăn điện.
Hai chúng ta nằm trong chiếc chăn ấm áp hừng hực, Tiêu Ngự còn nắm tay ta, kể cho ta nghe chuyện hắn đ.á.n.h trận ở Tây Bắc.
Hắn nói khi đó truy kích địch binh, gặp phải trận bão tuyết, bị cóng đến mức toàn thân đều đông cứng lại. Sau này cứ gặp mùa đông, cơ thể lại khó chịu, ngủ không ngon giấc.
Ta còn ôm lấy hắn bảo: "Sau này mùa đông đều sẽ không lạnh nữa đâu."
Chao ôi, các người xem xem, ta xót xa cho hắn làm cái gì cơ chứ? Rõ ràng đây là việc mà Tống Linh nên làm mới phải.
Phúc Sinh bưng nước trà nóng hổi đến, hỏi ta: "Điện hạ và Tống cô nương đang b.ắ.n tên, Tiết cô nương ngươi không đến thử một chút sao?"
Ta nhấp một ngụm trà, đầu óc bỗng nhiên lóe lên một tia sáng.
Bây giờ Tiêu Ngự thích Tống Linh, ta mà lên phá đám, hắn nhất định sẽ tức giận.
NPC độc ác, ta nắm chắc trong lòng bàn tay rồi!
Ta hùng dũng oai vệ lao tới, ôm lấy cánh tay Tiêu Ngự nói: "Điện hạ, ngài và Tống cô nương thành thân rồi, vậy ta biết ngủ ở đâu đây..."
Tống Linh nhìn ta một cái, khóe miệng giật giật.
Chính ta cũng thấy ngượng ngùng vô cùng!
Tiêu Ngự sờ sờ bàn tay hơi lạnh của ta, bình thản nói: "Ngủ bên cạnh ta."
Ta hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho xong.
Tống Linh muốn trợn trắng mắt luôn rồi.
Ta nhìn giá trị hắc hóa vẫn bất động như cũ, nghi ngờ bản thân chưa đủ tàn nhẫn.
Ta c.ắ.n răng, do dự một hồi lâu, ôm lấy khuôn mặt Tiêu Ngự, hôn một cái.
Trước đây luôn canh cánh việc làm đầy giá trị hắc hóa rồi rời đi, cho nên mối quan hệ giữa ta và Tiêu Ngự luôn thanh đạm như nước lã. Để chọc giận hắn, ta cũng phải chấp nhận bỏ ra vốn lớn rồi.
Tống Linh thét lên một tiếng: "A! Cái người kia! Đợi ta với..."
Giá trị hắc hóa cuối cùng cũng chuyển động rồi! Nhấp nháy liên tục.
Khi ta định buông ra, Tiêu Ngự lại giữ c.h.ặ.t lấy ta không buông.
Hắn bế ta vào trong kiệu liễn, hơi thở nóng bỏng quấn quýt lấy ta không rời.
Bàn tay Tiêu Ngự quanh năm cầm đao, mài ra một lớp chai dày cộm. Vào ngay lúc này, bàn tay hắn đang mơn trớn sau gáy ta, toàn thân ta không kìm được mà khẽ run rẩy.
Tiêu Ngự nhận ra, ôm ta càng c.h.ặ.t hơn nữa.
Hắn khẽ dùng lực, nâng đầu ta lên một chút. Khoảnh khắc ấy, hắn hôn càng sâu hơn.