Kim ma ma và Ngụy thị ở bên ngoài đều giật nảy mình.
Kim ma ma vội vàng quay người chạy vào trong phòng, thấy Lão phu nhân dựa vào ghế, hai mắt nhắm nghiền, miệng méo mắt xếch, nằm im bất động. Đại Mạo vừa lay người bà, vừa khóc lóc không thôi.
Kim ma ma lập tức nhào tới, cùng Đại Mạo khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Ngụy thị thấy Lão phu nhân bất động, miệng còn hơi méo xệch, trong lòng cũng hoảng loạn. Bà ta từng thấy người bị trúng gió rồi. Lão phu nhân thế này, rõ ràng là bị trúng gió.
Bà ta vội vàng gọi Xuân Phân lại: “Nhanh, mau đi thôi.” Nói rồi xách váy định bước xuống bậc thềm.
Lúc Lưu Ly ra cửa đã dặn dò mấy bà t.ử làm việc thô vài câu. Lúc này Ngụy thị vừa động đậy, hai bà t.ử thô kệch lập tức tiến lên, chắn trước mặt Ngụy thị: “Nhị phu nhân chọc tức Lão phu nhân sinh bệnh, không lo cứu chữa cho Lão phu nhân, lại định bỏ đi. Lão nô sống cả đời này, chưa từng thấy người con dâu nào như vậy.”
Lưu Ly lo hai bà t.ử thô kệch không cản nổi Ngụy thị, chạy một mạch đi, thấy hạ nhân là kêu cứu. Lúc này liền có hạ nhân liên tục chạy vào Vinh Hi đường, cửa ra vào đều bị chặn kín.
Lúc này nghe thấy lời của bà t.ử thô kệch, mọi người đều dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Ngụy thị, cũng giúp bà t.ử kia cản đường Ngụy thị.
Mọi người đều nhận tiền tháng từ tay Đại phu nhân, chẳng ai sợ Ngụy thị cả.
Ngụy thị vừa thấy tình hình này liền biết mình không đi được rồi.
Ban nãy không ai chú ý, bà ta lén lút đi, sau này sống c.h.ế.t không nhận. Với quyền thế của Ngụy gia, chỉ cần bà ta không đuối lý, Hầu phủ cũng chẳng làm gì được bà ta, cũng không thể đổ vạ nguyên do Lão phu nhân sinh bệnh lên đầu bà ta được.
Nhưng bây giờ bà t.ử thô kệch không cho bà ta đi, nhiều hạ nhân nhìn thấy như vậy, bà ta muốn đi cũng không đi được, cho dù đi rồi, trên người cũng gánh tội danh “bất hiếu”.
Bà ta đành phải hét lên: “Ta không phải muốn đi, ta là muốn đi mời lang trung.”
“Lưu Ly đi mời rồi, không phiền Nhị phu nhân. Nhị phu nhân tốt nhất cứ ngoan ngoãn ở lại đây. Bà vì một di nương mà đòi lục soát phòng Lão phu nhân, Lão phu nhân tức đến trúng gió, bà không được đi đâu cả, đợi Hầu gia và Hầu phu nhân đến hỏi tội đi.”
Bà t.ử thô kệch nhận được lệnh của Lưu Ly, “loảng xoảng” một tiếng úp thẳng cái nồi to lên đầu Ngụy thị.
“Ta không có, ta làm sao mà...” Ngụy thị đương nhiên muốn tranh biện.
Kim ma ma ở trong phòng quệt nước mắt, lao ra hét lớn vào mặt Ngụy thị: “Bà còn muốn chối cãi? Bà biết rõ sức khỏe Lão phu nhân không tốt, lại không màng Lão phu nhân ngăn cản, sai người lục soát viện của Lão phu nhân. Ta chưa từng thấy người con dâu nào hống hách như vậy. Bà là muốn chọc tức c.h.ế.t Lão phu nhân. Lão phu nhân ơi...”
Nói rồi, bà lại quay vào khóc lớn với Lão phu nhân.
Kim ma ma không biết sự thật, tình cảm giữa bà và Lão phu nhân lại sâu đậm, danh nghĩa là chủ tớ nhưng thực chất chẳng khác gì chị em ruột. Lúc này vừa gấp vừa giận, cảm xúc kích động, khóc được hai tiếng, chính bà cũng ngất xỉu.
Lão phu nhân biết mình phải giữ vững, mặc dù trong lòng lo lắng cho Kim ma ma, nhưng vẫn tận tụy méo miệng giả vờ trúng gió.
Kim ma ma vừa ngất, trong phòng lại loạn cào cào cả lên.
Mà Kim ma ma vừa ngất, cái nồi to bà úp lên đầu Ngụy thị trước khi ngất, Ngụy thị có muốn gỡ cũng không gỡ xuống được.
Kinh tế Hầu phủ eo hẹp, nhưng vẫn nuôi một phủ y trong phủ, chính là vì Đại phu nhân lo lắng mẹ chồng tuổi cao, lỡ có chuyện gì không may thì không kịp mời lang trung.
Vì vậy nơi bà sắp xếp cho Thi lang trung ở là một tiểu viện cách chính viện không xa, ở giữa có một cánh cửa ngăn cách với nội viện, đi từ cửa nhỏ qua không tốn bao nhiêu thời gian, cho nên Thi lang trung đến cực kỳ nhanh.
Ông ta vào thấy Lão phu nhân, bắt mạch xong liền bắt đầu đuổi người ra ngoài: “Trừ Kim ma ma và một nha hoàn, những người còn lại ra ngoài hết. Vây quanh ở đây không tốt cho người bệnh.”
Kim ma ma ban nãy được bấm nhân trung một cái đã tỉnh, lúc này đang rơi lệ trước mặt Lão phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thi lang trung, Lão phu nhân thế này là...” Ngụy thị vẫn chưa đi, muốn hỏi cho ra nhẽ.
Bà ta không nghi ngờ Lão phu nhân giả bệnh, mà là lo bà bệnh quá nặng, tội danh mình gánh sẽ khó mà rửa sạch được.
“Trúng gió.” Thi lang trung nói, “Ta phải châm cứu cho bà ấy, cứu chữa không kịp thời, e là không khỏi được.”
Nói rồi ông ta lại xua tay: “Mau ra ngoài. Nếu làm lỡ giờ lành không cứu được Lão phu nhân, hậu quả tự chịu.”
“Bà còn muốn thế nào? Bà còn muốn thế nào? Bà nhất định phải nhìn thấy Lão phu nhân c.h.ế.t mới cam lòng đúng không?” Kim ma ma thấy Ngụy thị như vậy, lập tức mắt lộ hung quang, chỉ hận không thể lao vào bóp c.h.ế.t bà ta.
Thấy Kim ma ma như muốn ăn thịt người, những người khác cũng dùng ánh mắt chán ghét nhìn mình, trong lòng Ngụy thị càng thêm hoảng loạn. Cũng không dám ở lại trong phòng nữa, đành phải theo mọi người đi ra ngoài.
“Lúc châm cứu, tối kỵ bị người quấy rầy. Lưu Ly, ngươi đóng cửa lại, rồi cùng mấy hạ nhân khác canh ở cửa. Không có lệnh của ta, ai cũng không được vào.” Thi lang trung lại phân phó.
Lưu Ly biết rõ sự tình, vội vàng đi đóng cửa lại, Ngụy thị đang thập thò ở cửa suýt nữa bị cửa đập vào đầu.
Bà ta trừng mắt nhìn Lưu Ly một cái, nhưng cũng biết lúc này không thể nổi giận lung tung, đành phải nuốt cục tức này xuống, thầm thề đợi chuyện này xong xuôi, bà ta sẽ tìm cơ hội trừng trị con nha đầu c.h.ế.t tiệt Lưu Ly này.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Lão phu nhân vì méo miệng nằm im không dám động đậy lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, khôi phục bình thường mở mắt ra.
Giả ngất thật sự rất mệt có biết không? Nhất là còn phải méo mồm lác mắt, càng tăng thêm độ khó.
Đại Mạo lo Kim ma ma kêu lên, đã sớm nhanh tay lẹ mắt bịt miệng Kim ma ma lại ngay khi Lão phu nhân cử động.
Kim ma ma quả thực suýt nữa thì hét lên.
Thi lang trung là do Đại phu nhân mời vào phủ, nhân phẩm tốt, hơn nữa có thể vào làm phủ y, ông ta vô cùng am hiểu các loại thủ đoạn đấu đá trong nhà quyền quý, đối với chuyện này một chút cũng không thấy lạ.
Ông ta ở Hầu phủ cũng được năm năm rồi, rất hiểu người và việc ở Hầu phủ, đã sớm chướng mắt Ngụy thị. Biết được Lão phu nhân muốn giả bệnh trừng trị Ngụy thị, ông ta vô cùng vui vẻ tác thành. Vì vậy ban nãy mới ra sức phối hợp.
“Thân thể Lão phu nhân vẫn có chút bệnh vặt, ta châm cho người hai mũi để trị liệu. Ngoài ra kê thêm thang t.h.u.ố.c trị trúng gió để sắc uống, cũng tránh bị người ta nhìn thấu.” Thi lang trung nói nhỏ.
Lão phu nhân cảm kích gật đầu với ông ta.
Thi lang trung liền châm cho bà vài mũi.
Lão phu nhân có chứng đau nửa đầu, nhưng không nghiêm trọng lắm, lúc này Thi lang trung châm cứu chính là để trị bệnh này. Bảy tám cây kim bạc cắm trên đầu, nhìn qua cũng rất ra dáng.
Bình thường Lão phu nhân chưa bao giờ để Nhị phu nhân và Tam phu nhân hầu hạ, hai người mùng một ngày rằm sáng đến thỉnh an rồi đi, không nắm rõ tình hình của Lão phu nhân. Chỉ với tình trạng đầu cắm đầy kim bạc hiện giờ, muốn lừa gạt Ngụy thị là đã quá đủ.
Để kim trên đầu, Thi lang trung kê một đơn t.h.u.ố.c trị trúng gió, dùng giọng bình thường nói với Lưu Ly: “Cầm đơn t.h.u.ố.c, mau đi bốc t.h.u.ố.c.”
Lưu Ly đáp lời, mở cửa đi ra, liền thấy Hầu gia, Đại phu nhân và Nhị phu nhân đều đang đứng ở cửa. Hầu gia và Đại phu nhân vẻ mặt đầy lo lắng.
“Lão phu nhân thế nào rồi?” Vừa thấy cửa mở, Triệu Nguyên Huân và Đại phu nhân liền hỏi, vừa đi vào trong cửa.
Hai người không biết bệnh của Lão phu nhân là giả.