Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 250: Lời Mời



Tiêu Ngật hài lòng, trên mặt lộ ra nụ cười: “Con ngoan. Được, một lát nữa ta sai người đưa khế ước nhà và vàng tới cho con.”

“Đa tạ Phụ hoàng.” Tiêu Lệnh Diễn hành lễ một cái, cao cao hứng hứng lui ra ngoài.

Hắn ở hiện đại học thiết kế công nghiệp, muốn lợi dụng chuyên ngành của mình thiết kế và cải tiến một số thứ thời đại này có thể dùng cho chiến tranh hai năm sau, ví dụ như xe cộ, ví dụ như máy b.ắ.n đá và nỏ, thậm chí còn có thể làm chút hỏa khí.

Tuy nói máy b.ắ.n đá và nỏ những v.ũ k.h.í này thuộc Binh bộ quản, nhưng nơi đó quá nhạy cảm. Thay vì khiến người ta cảnh giác, đ.á.n.h rắn động cỏ, không bằng chạy vào trong Công bộ trộm nghiên cứu chế tạo.

Nơi đó có thợ rèn, thợ mộc các loại thợ thủ công, hắn đi các nơi chế tạo một hai bộ phận, người khác cũng chỉ cho rằng hắn tuổi nhỏ, đang hồ đồ chơi đùa. Đến lúc đó lại tìm một nơi bí mật lắp ráp lại, chính là một món v.ũ k.h.í lợi hại.

Cho nên hắn ngay từ đầu muốn vào chính là Công bộ chứ không phải Binh bộ, càng không phải Hộ bộ.

Cố ý tung hỏa mù một thương, bất quá là đòi hỏi chút chỗ tốt. Hôm nay phá tài, tặng một cái cửa tiệm cho Hứa Hi, chưa đến hai canh giờ đã tìm bù lại được rồi, tâm trạng của hắn đừng nói là tốt bao nhiêu.

Hứa Hi cũng không biết đồng hương của mình đã bắt đầu bố cục rồi, cô cùng Tiêu Lệnh Diễn chia tay ở Hiệt Bảo trai không lâu, liền xuống xe ngựa trước cửa nhà trạch viện Hứa gia.

Trong sân, vì hôm nay đi dự tiệc, Hứa Vĩnh Ích cố ý hủy bỏ việc cung cấp cho các sạp hàng, sáng sớm thức dậy trộn xong món nộm các t.ửu lầu lớn cần, liền tắm rửa thay chiếc áo dài tơ lụa mới mà Hứa Tuyết đến tú trang đặt làm cho ông.

“Bộ y phục này tốt, bộ y phục này tốt.” Tạ thị thấy trượng phu, con trai, con gái đều thay y phục mới, cả người rạng rỡ hẳn lên, bà không khỏi liên tục gật đầu khen ngợi.

“Vẫn là Tiểu Tuyết có mắt nhìn.” Hứa Vĩnh Ích nhìn con gái, trong mắt tràn đầy vui mừng và may mắn.

May mắn lúc trước ông nghe lời khuyên của Tiểu Hi, để Tiểu Tuyết cùng cô đi thi Nữ T.ử thư viện.

Con gái học ở Nữ T.ử thư viện, tiếp xúc với các phu t.ử, đồng môn đều là người có gia cảnh giàu có hơn nhà ông, thân phận địa vị cũng cao hơn ông.

Ở đó, Hứa Tuyết không chỉ học được rất nhiều thứ, viết ra thoại bản có thể bán được tiền, khí chất cả người cũng thay đổi, không còn là cô thôn nữ nhỏ bé trước kia, nhút nhát tự ti. Sự tự tin và tầm nhìn của con bé đã được nâng cao một đoạn dài.

Chính như lần này, con bé cùng bọn họ đi tú trang, không còn giống như trước kia chỉ biết co rụt sau lưng mẫu thân, sợ bị người ta ăn thịt, mà là thần thái tự nhiên đưa ra yêu cầu của mình, lại chọn lựa cân nhắc, cuối cùng quyết định chọn cho bọn họ loại vải, màu sắc và kiểu dáng mà con bé cảm thấy thích hợp nhất.

Sau đó con bé cùng mẫu thân đi Hiệt Bảo trai mua trang sức, nghe thê t.ử nói, bà từ trên người con gái dường như nhìn thấy bóng dáng của Tiểu Hi, hào phóng tự tin, có thể cùng chưởng quầy ở đó nói chuyện đĩnh đạc.

“Còn không phải sao? Trang sức Tiểu Tuyết chọn cho tôi, vừa đẹp, giá tiền lại không đắt.” Tạ thị cười nói.

Uông chưởng quầy của Hiệt Bảo trai là người hào phóng, Hứa Tuyết không ít lần cùng Triệu Như Hi đi tiệm bạc, cho nên trang sức bán cho bọn họ đều giảm giá rất lớn, gần như là bán giá gốc.

Tạ thị tuy rằng mỗi ngày còn phải vất vả đi giám sát những người đó nhặt rau, rửa rau, nhưng không cần xuống ruộng làm việc, dầm mưa dãi nắng, lao động vất vả, làn da trắng hơn không ít. Lại dùng loại cao gì đó Triệu Như Hi tặng cho bà, làn da cũng nhẵn nhụi hơn trước một chút, không còn thô ráp như vậy nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hiện tại lại mặc bộ quần áo mới vào, Tiểu Tuyết chải cho bà một kiểu tóc, đeo trang sức lên, cả người phảng phất trẻ ra mười tuổi.

Ánh mắt Hứa Vĩnh Ích dừng lại trên mặt thê t.ử, ánh mắt ôn nhu.

Ông nói: “Hiện tại chúng ta mỗi ngày đều có nhiều khoản thu nhập như vậy, nương t.ử mình cũng đừng tiết kiệm như thế, nên cùng Tiểu Tuyết đi mua thêm chút quần áo trang sức. Người khác có thể có, mình cũng có thể có. Mình đi theo tôi chịu khổ nhiều năm như vậy, hiện tại ngày tháng tốt rồi, mình cứ việc ăn cứ việc mặc, đừng tiết kiệm.”

Tạ thị trách yêu nói: “Ông nói thì nhẹ nhàng, tiền kiếm vất vả, tiêu thì dễ dàng lắm. Tôi cả ngày làm việc ở xưởng, mặc đẹp như vậy làm gì? Có một bộ đồ mới này, lúc ra ngoài làm khách mặc là được rồi. Ngược lại là Sùng Văn và Tiểu Tuyết, đi học ở trường, cần phải làm thêm mấy bộ đồ mới, kẻo bị người ta coi thường.”

Hứa Vĩnh Ích quay sang nhìn đôi con cái, gật gật đầu: “Cái đó cũng đúng. Nhưng mua cho mình mấy bộ đồ mới vẫn mua nổi.”

“Nương, người đừng tiết kiệm. Con cũng kiếm tiền mà. Thoại bản con viết, chưởng quầy đều trả đến sáu lượng bạc, chỉ là tỷ tỷ vì muốn tốt cho con, ký khế ước dài hạn, qua một thời gian nữa con là có thể được chia tiền rồi. Về sau con viết thoại bản, còn có thể kiếm nhiều tiền hơn. Con có thể lo cho mình, người không cần tiết kiệm tiền vì con.”

Nói đến cái này, Hứa Vĩnh Ích và Tạ thị vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

Bọn họ thấy Tiểu Hi xúi giục Tiểu Tuyết làm cái gì thoại bản, còn tưởng rằng là trò chơi của bé gái. Dù sao viết viết vẽ vẽ đều là chuyện tốt văn nhã, cho nên bọn họ cũng không quản. Càng không kỳ vọng Tiểu Tuyết viết ra thoại bản có thể bán tiền.

Người ta bao nhiêu người đọc sách đều không làm được chuyện đó đâu. Ví dụ như tiên sinh ở tư thục của Hứa Sùng Văn, liền không viết ra được thoại bản bán tiền. Nếu không, bỏ ra nửa tháng viết một cuốn thoại bản, kiếm vài lượng bạc, chẳng phải tốt hơn dạy đám trẻ ranh đọc sách mệt c.h.ế.t mệt sống sao?

Kết quả không nghĩ tới, Tiểu Tuyết không chỉ viết ra thoại bản, còn thật sự bán được tiền.

Lúc bọn họ nghe nói, quả thực không dám tin vào lỗ tai của mình.

Nghe được những lời Hứa Tuyết nói, tâm trạng Hứa Sùng Văn là phức tạp nhất.

Cả nhà, không thể kiếm tiền còn tiêu tiền nhiều nhất, chính là hắn. Hắn năm nay đều sắp mười sáu tuổi rồi, theo cách nói của nương hắn, mắt thấy chính là tuổi cưới vợ rồi, lại một đồng tiền không kiếm được, còn tiêu tốn trong nhà nhiều tiền như vậy đi đọc sách, hắn vừa xấu hổ vừa uể oải.

Hứa Tuyết vẫn luôn dựa theo phương pháp tỷ tỷ dạy cho cô bé, cẩn thận quan sát mỗi một người.

Cô bé vốn là một đứa trẻ thông tuệ, làm như vậy một thời gian sau, cô bé phát hiện nếu người kia không phải cố ý che giấu cảm xúc của mình, chỉ cần nhìn xem biểu cảm của người khác, là có thể đoán được suy nghĩ trong lòng họ.

Lúc này mặc dù Hứa Sùng Văn cực lực khống chế cảm xúc của mình, nhưng Hứa Tuyết vẫn liếc mắt một cái nhìn ra suy nghĩ của hắn.

“Ca, tỷ tỷ nói, nhiệm vụ hiện tại của huynh chính là đọc sách, nỗ lực đọc sách, tranh thủ thi công danh. Nhà chúng ta hiện tại tuy rằng có tiền, nhưng huynh không nghe cha nói sao? Thời gian trước còn có người muốn đ.á.n.h chủ ý vào việc làm ăn của chúng ta, muốn dùng giá thấp mua phương t.h.u.ố.c của nhà ta đấy. Nếu không phải cha tiết lộ ra muội đang học ở Nữ T.ử thư viện, còn có quan hệ với Tùy Bình Bá phủ, người nọ không biết muốn giở chiêu âm hiểm gì.”

“Nếu huynh thi đỗ Tú tài, Cử nhân, thậm chí về sau trúng Tiến sĩ làm quan, những người đó dám đ.á.n.h chủ ý nhà chúng ta sao? Cho nên hy vọng lớn nhất của nhà chúng ta, chính là ở trên người huynh đấy. Lần này tỷ tỷ nghĩ mọi cách đưa huynh đến Triệu gia tộc học đọc sách, cũng là ý tứ này. Dựa vào người không bằng dựa vào mình, chúng ta kéo cờ hiệu Tùy Bình Bá phủ, có thể kéo mấy lần? Nhà ta muốn dựa, chỉ có thể là chính mình.”