Khang Thời Lâm đang đắm chìm trong tranh, chỉ kịp liếc nàng một cái: "Lát nữa ta nói với con một chuyện." Liền lại đi vẽ tranh của ông rồi.
Ngô Tông đang ở bên cạnh Khang Thời Lâm vẽ tranh, thấy nàng tới, có chút lưu luyến không rời buông b.út vẽ xuống: "Sư muội, chúng ta đi nha môn một chuyến, đăng ký điền trang."
Triệu Như Hi cười với hắn: "Không vội chứ? Nếu không phải rất gấp, muội giảng giải cách vẽ cho mọi người trước rồi đi?"
Thấy mọi người cần cù như vậy, nàng làm lão sư này lại lượn một cái liền đi, ngay cả bài cũng không giảng, trong lòng áy náy. Huống chi, mọi người sớm chút học được, nàng cũng có thể mở lớp ở nha môn lên.
"Được, muội giảng đi, việc kia không vội." Ngô Tông cao hứng nói. Hắn có thể vẽ tranh thêm một lát rồi.
Triệu Như Hi liền đi một vòng ở sảnh thoáng và dưới hành lang, chỉ điểm một chút tật xấu cho mọi người, lúc này mới bắt đầu chỉ huy Thanh Phong và Mã Thắng bố trí đài vẽ.
Tuy nói tranh của mọi người ít nhiều còn có chút tật xấu, nhưng vẽ một thứ lâu rồi, sẽ nảy sinh cảm xúc chán ghét. Cho nên phải đổi những thứ khác để vẽ rồi.
Dời hình nón và hình trụ trên đài vẽ sang một bên, nàng trải lên bàn một tấm vải trắng nhạt, ở giữa tấm vải đặt hai quả quýt và một bình hoa sứ trắng sát cạnh nhau.
"Chúng ta tới vẽ bức tranh này." Nàng nói.
Quả nhiên, đồ vật mới mẻ vừa bày ra, hứng thú của mọi người liền dâng cao. Sôi nổi lấy đi giấy vẽ mình đã vẽ, thay giấy trắng mới.
Triệu Như Hi vẫn làm mẫu cho mọi người trước, vừa vẽ vừa giảng giải, cũng trong quá trình giảng giải một lần nữa chỉ ra tật xấu mọi người thường phạm phải.
Đợi mọi người xem xong tranh của nàng, bản thân một lần nữa đầu nhập nhiệt tình mới, đắm chìm trong tác phẩm mới, nàng lại chỉ điểm tranh của Cung Thành một phen, mới đi đến bên cạnh Khang Thời Lâm và Ngô Tông: "Sư phụ, sư huynh, con tới rồi."
"Ra chỗ khác chơi đi, đừng làm ồn ta." Khang Thời Lâm vẽ tranh mới, cứ như đứa nhỏ có được đồ chơi mới, căn bản không muốn để ý tới Triệu Như Hi nữa.
Triệu Như Hi đành phải bất đắc dĩ lui về phía sau hai bước, đi nhìn Ngô Tông.
Ngô Tông cũng xua tay: "Muội để ta vẽ một lát trước đã, cách giờ tan tầm còn nửa canh giờ muội lại đến gọi ta." Nói xong, hắn vẽ vài nét b.út, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nhìn giấy vẽ của mình thở dài nói, "Haizz, thôi bỏ đi, ta vẫn là đi cùng muội vậy."
Triệu Như Hi cũng là người thích vẽ tranh, nàng đặc biệt có thể hiểu được cảm thụ này của Ngô Tông.
"Kỳ thật không vội đâu, ngày mai đi cũng không sao." Nàng nói.
"Haizz, ngày mai cũng có việc của ngày mai a. Thôi bỏ đi, nhân lúc ta chưa hối hận, đi thôi, đi làm thủ tục sang tên điền trang cho muội." Ngô Tông nói, "Miễn cho đêm dài lắm mộng."
Hai người một mặt đi ra ngoài, hắn một mặt hỏi: "Ngân phiếu mang theo chưa? Sang tên xong, ta dẫn muội đi trang t.ử xem thử."
"Ngân phiếu muội mang theo rồi." Triệu Như Hi nói, "Có điều sư huynh không cần cùng muội đi trang t.ử đâu, tự muội đi là được."
Ngô Tông nhìn nàng một cái: "Cùng người mua tài sản quan phạm tội đi bàn giao ruộng đất phòng ốc, chính là việc công của quan viên Đại Lý tự chúng ta. Ta hôm nay cũng không phải tới vẽ tranh, mà là cố ý xin Trương đại nhân công việc này. Cùng muội đi điền trang cũng là một trong những công việc của ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Như Hi cao hứng nói: "Vậy làm phiền sư huynh rồi."
Có Ngô Tông đi cùng, tự nhiên tốt hơn một mình nàng đi điền trang. Điền trang kia chính là của Ngụy Khâu, ai biết trang đầu bên trong có phải là người của ông ta hay không? Khả năng tập kích nàng, báo thù cho Ngụy Khâu không lớn, nhưng có cho nàng sắc mặt tốt hay không thì không nhất định.
Hai người một người cưỡi ngựa, một người ngồi xe, lúc đến huyện nha Bắc Ninh, đã qua giờ tan tầm rồi, nhưng trong hộ phòng của nha môn vẫn có người đang chờ.
"Đây là hộ lại huyện Bắc Ninh Vương Quang Diệu, muội mua tài sản ở Bắc Ninh, về sau không thiếu được giao tiếp với Vương thúc." Ngô Tông chỉ vào một lão đầu gầy nhỏ hơn năm mươi tuổi nói.
"Đại nhân có việc, cứ việc phân phó tại hạ là được." Vương Quang Diệu khúm núm, đối với Ngô Tông rất có vài phần nịnh nọt.
"Đây là tiểu sư muội của ta, đồ đệ sư phụ ta Khô Mộc cư sĩ thời gian trước vừa mới thu nhận, đích xuất tiểu thư Tùy Bình Bá phủ. Về sau tiểu sư muội ta tới làm việc, ngươi cứ coi như việc tư của ta mà làm, không được chậm trễ." Ngô Tông lại nói.
Vương Quang Diệu vừa nghe, thái độ đối với Triệu Như Hi càng thêm cung kính, tiến lên chính là một chuỗi tâng bốc.
Đại khái là Ngô Tông sai người tới chào hỏi, tư liệu điền trang kia của Ngụy Khâu đều đã chuẩn bị tốt, Vương Quang Diệu lại cố ý nịnh bợ hai người, làm việc vô cùng nhanh nhẹn, sai sử mấy tên tư lại dưới tay hắn đến bay lên, không bao lâu, thủ tục sang tên điền trang liền làm xong.
Cầm lấy địa khế, Triệu Như Hi liền có chút ngẩn ra.
Nàng nâng mắt lên, nhìn về phía Ngô Tông: "Sư huynh..." Nàng chỉ chỉ địa khế, "Sao lại là tên của muội?"
"Đây không phải muội mua sao? Bạc cũng là hôm trước kiếm được." Ngô Tông kinh ngạc hỏi.
Triệu Như Hi nhìn thấy đôi mắt hàm chứa thâm ý kia của Ngô Tông, khóe mắt liếc thấy Thanh Phong và Mã Thắng, nàng chớp chớp mắt, đầy mặt nghi hoặc: "Nhưng muội không có hộ tịch riêng, dưới danh nghĩa cũng có thể sở hữu tài sản sao?"
"Bình thường không thể." Ngô Tông nhàn nhạt nói, "Nhưng sư phụ tận tâm tận lực lo liệu lớp dạy vẽ cho muội, thu tiền thay muội, lại tận tâm tận lực bảo ta mua trang t.ử này cho muội, cũng không phải là vì thêm tài sản cho Tùy Bình Bá phủ. Lão nhân gia ngài cố ý dặn dò qua ta, bảo ta lúc làm thủ tục sang tên cho muội, đem điền sản đặt dưới danh nghĩa muội. Hộ tịch hiện tại của muội tuy ở Tùy Bình Bá phủ, không thể lập hộ riêng, điền sản cũng quy về dưới danh nghĩa Tùy Bình Bá phủ, nhưng địa khế có thể làm thành của muội. Rốt cuộc nữ nhân lúc xuất giá có thể đem khế ước điền sản phòng ốc dưới danh nghĩa của hồi môn đổi thành tên của mình, muội chẳng qua là sớm hơn chút mà thôi."
Triệu Như Hi nghe lời này, trong lòng tràn đầy cảm động.
Nàng kiềm chế ý muốn khóc dâng lên, cười cảm kích với Ngô Tông: "Đa tạ sư phụ, đa tạ sư huynh."
Ngô Tông chừng ba mươi tuổi, hắn có đứa con gái năm nay mười tuổi, chỉ nhỏ hơn Triệu Như Hi bốn tuổi mà thôi. Hắn đối với Triệu Như Hi, đều là coi nàng như muội muội và con gái mà đối đãi.
Lúc này thấy hốc mắt tiểu cô nương ửng đỏ, trong lòng hắn than nhẹ, rất vui mừng vì chuyện mình làm thay tiểu sư muội hôm nay.
Hắn thân là quan viên Đại Lý tự, cả ngày tra án, nhìn thấy quá nhiều người vì tranh tài sản, sử dụng đủ loại thủ đoạn hại người âm độc.
Đại gia tộc vì chút lợi ích, chuyện ngươi tranh ta đoạt còn ít sao? Tùy Bình Bá tuy nói hiện tại nhìn qua đối với con gái rất tốt, nhưng ai biết về sau sẽ thế nào chứ? Tiền tài động lòng người. Hiện tại chỉ là một cái điền trang, người Tùy Bình Bá phủ không mơ tưởng. Nhưng nhiều lên thì sao?
Lấy bản lĩnh của tiểu sư muội, về sau còn có khả năng tiếp tục gia tăng tài sản. Đến lúc đó vì những thứ này mà tranh cãi, hắn và sư huynh tuy có thể thay tiểu sư muội ra mặt giữ được tài sản, nhưng tiểu sư muội không khỏi phải vì người nhà mà thương tâm một hồi, còn có khả năng bị người ta nói thành bất hiếu.
Rốt cuộc "cha mẹ còn, không để của riêng", là quy củ ước định mà thành từ xưa đến nay.
Tiểu sư muội trước kia chịu quá nhiều khổ, bọn họ có thể che chở thì che chở chút. Hắn đã ở Đại Lý tự, có chức vụ thuận tiện, tự nhiên phải lợi dụng lên làm chút bảo đảm cho tiểu sư muội.