Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 266: Chúng Ta Hợp Tác Đi



Dù sao đồ Tiêu Khác nợ nàng, cho dù không có giấy nợ, hắn muốn trả, nàng luôn có thể lấy được. Nếu hắn không muốn trả, thật lòng muốn quỵt nợ, có giấy nợ cũng vô dụng. Nàng cũng sẽ không đi đôi co với hắn chuyện này, cứ coi như chưa từng quen biết người này là xong.

Cho nên giấy nợ gì đó, đối với nàng hoàn toàn không có ý nghĩa.

Giấy nợ là giấy, thoáng cái đã cháy hết; nhưng hà bao bằng lụa thì hơi khó cháy.

Triệu Như Hi thấy lửa sắp bén vào tay, vội vàng ném hà bao xuống đất, lấy trâm vàng từ hộp trang sức ra khều lên cho nó cháy, cho đến khi không nhìn ra hình dạng ban đầu, lúc này mới bảo Thanh Phong mang ra ngoài chôn.

Đợi Thanh Phong vào phòng, nàng nói: "Sau này hắn có đồ gì muốn giao cho các ngươi, các ngươi cứ nhận lấy là được. Nhưng nhất định không được để người ta nhìn thấy, càng không được nói cho người khác biết, Bá gia, phu nhân cũng vậy, biết chưa?"

"Vâng." Thanh Phong vội đáp.

Đối với Thanh Phong, Triệu Như Hi rất yên tâm. Người nàng không yên tâm lắm là Mã Thắng.

Mã Thắng dù sao cũng là hộ viện trong phủ, đi theo Triệu Nguyên Huân nhiều năm. Lòng trung thành của hắn đối với Triệu Nguyên Huân, chắc chắn phải nhiều hơn đối với nàng. Hơn nữa hắn gánh vác trọng trách an toàn của nàng, nếu hắn cảm thấy không gánh nổi hậu quả, e rằng sẽ nói chuyện này cho Triệu Nguyên Huân.

Nhưng Triệu Như Hi mặc kệ. Nàng cũng muốn xem xem miệng Mã Thắng có kín hay không.

Triệu Nguyên Huân là một người cha tốt, cũng biết chừng mực. Nếu ông biết nàng có liên hệ với Tiêu Lệnh Diễn, nhất định sẽ đến hỏi nàng. Đến lúc đó nàng bịa một lý do lấp l.i.ế.m qua là được, cũng không phải chuyện gì to tát. Lấy chuyện này để thử lòng trung thành của Mã Thắng, cũng tốt.

Dù sao nàng là người có không ít bí mật, sau này ít nhiều gì cũng phải liên lạc với Tiêu Lệnh Diễn. Người bên cạnh nếu không đủ trung thành, nàng sẽ gặp nguy hiểm. Nguy hiểm thực ra thường đến từ bên cạnh.

Ngày hôm sau Triệu Như Hi đi học như thường lệ. Buổi trưa tan học, nàng vừa ra khỏi thư viện lên xe ngựa, Thanh Phong liền sán lại gần, nói với Triệu Như Hi: "Cô nương, vị Ngũ gia kia, bảo người đến một trạch viện ở ngõ Đông Tuyền một chuyến."

Triệu Như Hi hơi nhướng mày, cũng không bất ngờ.

Nàng phân phó: "Ngươi bảo Lỗ bá đi thẳng qua đó đi." Trong lòng rất hài lòng việc Tiêu Khác biết đổi địa điểm.

Lỗ bá thời gian này đã rất quen thuộc đường xá Bắc Ninh, rất nhanh đã đ.á.n.h xe ngựa chạy đến ngõ Đông Tuyền, cuối cùng dừng lại trước một cánh cổng màu đen.

Vì đã vào thu, sáng tối có chút lạnh, Thanh Phong luôn chuẩn bị áo choàng cho Triệu Như Hi trên xe. Trước khi xuống xe nàng đã mặc vào, còn đội cả mũ lên, dùng khăn che mặt, cách ăn mặc này ngược lại giống hệt cách ăn mặc của Tiêu Lệnh Diễn hôm qua.

Mã Thắng tiến lên gõ cửa, cửa rất nhanh đã mở. Người mở cửa chính là ngự vệ tên Vương Thông kia.

"Triệu cô nương, mời." Hắn tránh người ra.

Triệu Như Hi khẽ gật đầu với hắn, bước qua ngạch cửa đi vào.

Trạch viện này chỉ là một gian nhà dân bình thường, chỉ có một sân nhỏ một gian, trong sân trồng ít cây cối hoa cỏ. Nhà chính khoảng năm gian, hai bên sương phòng phía trước có xây hành lang gấp khúc.

Triệu Như Hi cũng không đi hành lang, trực tiếp đi từ lối đi lát đá ở giữa vào.

Tiêu Lệnh Diễn đã đứng trong nhà chính đợi nàng.

Tiểu Lục T.ử thấy Triệu Như Hi đi vào, hành lễ xong liền lui ra ngoài, cùng Vương Thông lui đến chỗ cổng lớn. Thanh Phong và Mã Thắng thấy thế, vội vàng cùng bọn họ lui ra ngoài, tự giác tránh xa nhà chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Như Hi đi vào ngồi xuống, liếc xéo Tiêu Lệnh Diễn một cái: "Ta không phải đã nói, bắt đầu từ hôm qua, ra khỏi cánh cửa này, hai ta ai cũng không quen biết ai sao? Sao ngươi lại gọi ta tới?"

Tiêu Lệnh Diễn nghiêm mặt nói: "Ta muốn cùng cô hợp tác làm ăn, thế nào?"

"Không, ta từ chối." Triệu Như Hi nói.

Trên đời chuyện làm ăn kiếm tiền nhiều vô kể, nàng làm nghề nào mà chẳng được? Tiền kiếm được sẽ không thiếu phần của hắn. Việc gì cứ phải dính dáng với Tiêu Lệnh Diễn, tự tăng thêm nguy hiểm?

"Đừng vội, nghe ta nói đã." Tiêu Lệnh Diễn nói, "Cô vừa đến đã làm thiết kế trang sức. Ta biết cô làm việc gì cũng có mục đích, nương theo cách làm và suy nghĩ của cô tra xét một chút, phát hiện người thời nay vẫn chưa coi trọng phỉ thúy."

Hắn nhìn Triệu Như Hi, nghiêm túc nói: "Có phải cô muốn đưa phỉ thúy ra thị trường, nhưng lại thiếu nhân lực? Hai ta có thể hợp tác a. Ta không ra mặt, cũng không tiện ra mặt. Hai ta hợp tác, cô ở ngoài sáng, ta trong tối. Lúc cô cần cái gì ta sẽ ra tay giúp đỡ, thế nào?"

Triệu Như Hi nhìn hắn, không lên tiếng, trong lòng đang cân nhắc lợi hại.

"Hứa Hi, ta biết, cô có thể đưa người nhà lánh đi nơi khác, nhưng đây là trị ngọn không trị gốc. Nếu lão Tam cứ khăng khăng muốn làm khó các người, các người trốn đến chân trời góc biển, cuộc sống cũng không yên ổn. Huống chi cô thật sự nhẫn tâm nhìn tổ mẫu cô và sư phụ cô lớn tuổi như vậy còn phải bôn ba khắp nơi? Ngô Hoài Tự và Cung Thành tạm thời không bàn, Khang lão gia t.ử và Ngô Tông đối với cô đủ tốt chứ? Cô thật sự nhẫn tâm nhìn bọn họ chỉ có một người sống sót, nhà tan cửa nát?"

Triệu Như Hi thở dài một hơi.

Trên đời này người hiểu rõ ngươi nhất, chính là kẻ thù của ngươi.

Nàng cùng Tiêu Khác làm đối thủ mấy năm trời, Tiêu Khác thực sự rất hiểu nàng. Biết nàng chưa bao giờ muốn phụ lòng người đối tốt với mình, luôn có thể tìm ra lỗ hổng trong phòng tuyến tâm lý của nàng để bắt nàng đi vào khuôn khổ.

Nàng biết mình không làm được việc không dính dáng gì đến Tiêu Khác, Tiêu Khác cũng biết điểm này.

Tên này cũng là người có trách nhiệm. Nàng đã nói những lời như vậy rồi, nếu hắn không có sự công nhận nhất định đối với con người nàng, hôm nay cũng sẽ không tới tìm nàng nữa.

Tiêu Lệnh Diễn vừa thấy nàng như vậy, liền biết nàng động lòng rồi, tiếp tục nói: "Con người của ta, cô cũng hiểu rõ. Tuy nói chúng ta đấu tới đấu lui làm đối thủ, thực ra cũng chỉ là chọc hai lão đầu vui vẻ mà thôi. Với con người của ta, ta cảm thấy ta vẫn xứng đáng để cô tin tưởng. Đợi lão Nhị ngồi lên ngai vàng, có ta ở đây, cô ở nơi này không nói là muốn làm gì thì làm đi, ở kinh thành cũng có thể đi ngang rồi. Huống hồ ta sẽ rất cẩn thận, sẽ không đặt cô vào nguy hiểm. Điều này đối với ta không có lợi, đúng không?"

Lo lắng tai vách mạch rừng, hắn không muốn nói những từ nhạy cảm như Nhị hoàng t.ử hay Tiêu Lệnh Phổ, dứt khoát dùng lão Nhị, lão Tam để gọi Tiêu Lệnh Phổ và Tiêu Lệnh Hằng.

"Ngươi muốn hợp tác thế nào?" Triệu Như Hi hỏi.

"Ta phái một số người đi phương nam, mua lại mỏ quặng, thuê người địa phương khai thác đá thô, sau khi mở cửa sổ (mài một phần vỏ đá để lộ ngọc) thì vận chuyển về kinh thành. Cô tiếp nhận xong thì mài giũa một ít ra, thiết kế thành trang sức." Hắn nói.

Nói đến đây, Tiêu Lệnh Diễn và Triệu Như Hi đều đồng thời nhíu mày.

Thực ra để không bị người ta phát hiện đây là chuyện làm ăn của Tiêu Lệnh Diễn, lẽ ra phải là Tiêu Lệnh Diễn mua lại mỏ quặng, hợp tác khai thác với người địa phương, rồi để người địa phương ra mặt buôn bán. Người của Triệu Như Hi đến phương nam, giả bộ như đi thu mua, mua lại những viên đá thô đã mở cửa sổ này, rồi vận chuyển về kinh thành. Đây mới là cách làm hợp lý.

Nhưng trong tay Triệu Như Hi căn bản không có người để dùng.

Tuy nói trong tay Khang Thời Lâm, Ngô Tông hẳn là sẽ có người, nhưng bọn họ là có gia tộc. Để bọn họ góp cổ phần thì được, một khi ngay cả nguyên liệu cũng để bọn họ nắm trong tay, người trong gia tộc bọn họ phát hiện lợi ích trong đó quá lớn, tất nhiên sẽ nhảy ra, cướp mối làm ăn này về tay mình, đá Triệu Như Hi ra ngoài.