Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 353: Khai Giảng Lớp Đào Tạo



Triệu Như Hi đưa bản quy định nàng vừa viết xong cho Chu Xuân: "Ngày mai sau khi các thợ thủ công đến, ông hãy đọc to những quy định và chế độ này cho họ nghe, tốt nhất là bắt họ học thuộc lòng. Bảo quản sự của xưởng chép lại bốn bản, dán ở mỗi phân xưởng và phòng làm việc của quản sự một bản. Nếu có thợ nào vi phạm quy định, cứ chiếu theo điều lệ xử phạt trên đó mà làm."

"Vâng."

Chu Xuân lướt qua một lượt, phát hiện các quy định và chế độ được xây dựng vô cùng chi tiết, các mức xử phạt cũng cực kỳ rõ ràng.

"Cô nương làm việc chu đáo, suy nghĩ cẩn mật, Chu Xuân bội phục." Vốn là người không thích nịnh nọt, nhưng lúc này ông cũng không kìm được mà buông lời khen ngợi.

"Ngày mai ta phải lên lớp dạy cho lớp đào tạo bên kia rồi, thời gian tới sẽ rất bận rộn. Chuyện ở xưởng nhờ các ông để tâm nhiều hơn. Mỗi ngày sáng tối báo cáo tình hình xưởng cho ta một lần. Bình thường có việc gì gấp thì bảo Chu Phàm nhắn tin cho Mã thúc hoặc Thanh Phong. Lúc nào rảnh ta sẽ trả lời ông."

Chu Phàm là con trai của Chu Xuân, được Triệu Như Hi sắp xếp làm trợ lý cho ông, chuyên làm mấy việc chạy vặt truyền tin. Chu Xuân cũng tiện bề dạy dỗ con trai. Về việc này, Chu Xuân vô cùng cảm kích.

Chu Xuân vốn định nhắc Triệu Như Hi chuyện đi thu mua nguyên liệu châu báu ngọc thạch, nhưng thấy nàng sắp xếp mọi việc đâu ra đấy, dáng vẻ tính trước kỹ càng, nghĩ rằng nàng chắc hẳn đã có dự tính cho việc này. Lại nghĩ đến lịch trình kín mít mỗi ngày của cô nương, ông bèn không nhiều lời nữa.

Sắp xếp xong xuôi mọi việc ở xưởng, Triệu Như Hi rời đi. Lúc đi ngang qua viện của Ngô Tông ở sát vách, nàng thấy có rất nhiều người đang đi lại, khuân vác hành lý vào trong.

Đây là các học viên của lớp đào tạo tỉnh An Châu đã đến.

Tỉnh An Châu là tỉnh bao quanh Kinh thành, vì gần Kinh thành nhất nên nhận được thông báo mở lớp sớm, lại liên quan đến trị an quanh vùng Kinh đô, nên Trương Thường Thận đã xếp tỉnh này lên đầu tiên.

Học viên của tỉnh này có mười lăm người, việc học vẽ, ăn ở đều diễn ra tại trạch viện của Ngô Tông, mọi sự vụ cũng do Ngô Tông và thuộc hạ lo liệu.

Triệu Như Hi không đi gặp mặt những học viên này ngay. Mãi đến giờ Tỵ ngày hôm sau, khi Trương Thường Thận, Ngô Tông và những người khác tan triều, nàng mới cùng họ đi đến viện đào tạo.

"Đừng căng thẳng, có chuyện gì sư huynh sẽ giải quyết thay muội." Ngô Tông lo Triệu Như Hi quá căng thẳng, không trấn áp được đám người kia, bèn nhẹ giọng an ủi.

Triệu Như Hi mỉm cười với hắn: "Sư huynh yên tâm, muội không căng thẳng."

Đoàn người tiến vào sân, mười lăm người kia đã sớm được quan lại của Đại Lý tự gọi ra, đang đứng đợi trong sân.

Sau khi Trương Thường Thận phát biểu một đoạn diễn văn lãnh đạo, liền giới thiệu Triệu Như Hi: "... Đây là Tri Vi cư sĩ, người sẽ dạy các ngươi vẽ tranh."

Ngô Tông thấp thỏm nhìn Triệu Như Hi.

Vì tỉnh An Châu trực thuộc Kinh thành, nhiều con em thế gia không muốn đi nhậm chức ở nơi xa xôi đều chọn làm quan tại các phủ huyện thuộc tỉnh An Châu. Do đó, nhóm người đến học vẽ đợt này tuy đã qua sàng lọc nhưng lai lịch vẫn không đồng nhất, thân phận phức tạp.

Có người là họa sư hoặc quan lại thực sự có tài năng hội họa, nhưng cũng có kẻ là con ông cháu cha dựa vào quan hệ.

Con em thế gia dù có đi theo con đường chính đạo thì trên người ít nhiều vẫn vương vấn chút khí chất công t.ử bột. Triệu Như Hi tuổi còn nhỏ, dung mạo lại xinh đẹp, bối cảnh gia đình không đủ cứng, cho dù có thân phận là đệ t.ử của Khô Mộc tiên sinh, nhưng trong mắt những kẻ không hiểu rõ địa vị thực sự của Khô Mộc tiên sinh, tầng thân phận này cũng chẳng có tác dụng gì mấy.

Đến lúc đó không chừng Triệu Như Hi sẽ bị bắt nạt, sỉ nhục đến mức khóc nhè.

Cho nên dù năng lực và cách đối nhân xử thế của Triệu Như Hi đã được Ngô Tông công nhận, hắn vẫn có chút không yên tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ thấy trên mặt Triệu Như Hi nở nụ cười nhạt, khẽ gật đầu với các học viên: "Chào mọi người."

Đám người kia tuy đã biết người dạy vẽ là một tiểu cô nương, nhưng khi nhìn thấy dung mạo xuất chúng của Triệu Như Hi, cả đám vẫn im lặng một lúc, ngẩn người ra đó không có động tĩnh gì.

Thấy vậy, Triệu Như Hi quay đầu nhìn sang Trương Thường Thận, nụ cười nhạt trên mặt vẫn giữ nguyên: "Trương đại nhân, phu t.ử ở Quốc T.ử Giám lên lớp giảng bài cho học trò, học trò có cần hành lễ với phu t.ử không?"

Sắc mặt Trương Thường Thận trầm xuống nhìn đám người kia: "Còn không mau hành lễ với Tri Vi cư sĩ?"

Lúc này đám người kia mới như sực tỉnh, lộn xộn thi lễ với Triệu Như Hi: "Tri Vi cư sĩ."

Triệu Như Hi không đáp lễ, chỉ gật đầu, thần sắc nhạt đi vài phần: "Ta tuy tuổi nhỏ, nhưng Khổng T.ử nói 'Tam nhân hành, tất hữu ngã sư yên' (Trong ba người cùng đi, ắt có người là thầy ta); lại nói 'Đạt giả vi sư' (Người thông đạt là thầy). Có lẽ ở các phương diện khác các ngươi giỏi hơn ta, nhưng đã đến đây học kỹ thuật vẽ của ta, chứng tỏ ở phương diện này ta vẫn giỏi hơn các ngươi. Nơi này của ta cũng giống như tư thục, các ngươi đã nộp thúc tu (học phí), chính là học trò của ta, mọi người gọi ta một tiếng 'Phu t.ử' cũng không quá đáng. Sau này, mọi người cứ gọi ta là Triệu phu t.ử đi."

Lời này vừa thốt ra, không chỉ Ngô Tông và Khang Thời Lâm - người vì không yên tâm mà đi theo quan sát - cảm thấy bất ngờ, ngay cả Trương Thường Thận cũng phải liếc nhìn nàng một cái.

Triệu Như Hi dạy vẽ trong họa viện chưa bao giờ tự xưng là phu t.ử, chỉ bảo mọi người gọi nàng là "Tri Vi cư sĩ", đối với mọi người cũng cực kỳ tôn trọng, trước mặt những lão tiên sinh như Chu Văn Bách đều tự đặt mình ở vị trí vãn bối.

Không ngờ khi đối mặt với lớp học này, Triệu Như Hi lại trực tiếp xác định thân phận "Phu t.ử" và "Học trò", hơn nữa còn định tính chất của lớp đào tạo này là tư thục.

Phu t.ử và học trò trong tư thục tuy không thân thiết như quan hệ sư đồ tình thâm phụ t.ử giữa Khang Thời Lâm và Triệu Như Hi, nhưng học trò trước mặt phu t.ử cũng phải giữ lễ nghĩa tôn sư, không dám bất kính, nếu không sẽ bị người đời phỉ nhổ.

Triệu Như Hi tuổi nhỏ, lại là một tiểu cô nương. Nàng xác định quan hệ đôi bên như vậy, các học viên dù lớn tuổi đến đâu cũng không dám vô lễ với nàng.

Cách này quả thực rất hay.

Trương Thường Thận và Ngô Tông không nhịn được thầm khen ngợi nàng trong lòng, Khang Thời Lâm cũng yên tâm hơn nhiều.

Nhưng có người lại không phục.

Trong đám học viên, một thanh niên mặc gấm vóc lên tiếng: "Không phải nói chỉ cần nộp tiền, không cần danh phận sư đồ, không cần giữ lễ nghĩa tôn sư sao? Sao lời này lại khác với những gì quan viên Đại Lý tự nói lúc đầu vậy?"

Triệu Như Hi đ.á.n.h giá hắn một lượt. Chỉ thấy người này khoảng mười bảy mười tám tuổi, tướng mạo cũng coi như mày thanh mắt tú, chỉ là lúc này gió thu hiu hắt mà hắn vẫn cầm một chiếc quạt phe phẩy, ra vẻ phong lưu phóng khoáng, khiến Triệu Như Hi rất cạn lời.

Thời gian qua Triệu Như Hi ở trong họa viện, những người ở đó đều xuất thân từ gia đình đại phú đại quý, vải vóc may y phục trên người tự nhiên đều là hàng danh giá. Mưa dầm thấm lâu, hiện tại Triệu Như Hi cũng có thể dựa vào cách ăn mặc của người khác để xác định xuất thân của họ.

Nàng thấy y phục gấm vóc trên người kẻ này chất liệu đắt tiền, ngọc bội đeo bên hông cũng trong suốt, chất địa cực tốt, liền biết kẻ này có lai lịch không nhỏ.

Lại liên tưởng đến dáng vẻ lo lắng thay cho nàng của Ngô Tông - người vốn luôn tính trước mọi việc - mấy ngày trước, nàng đâu còn không biết kẻ này chắc là do thế gia nào đó chướng mắt nàng, cố ý phái đến gây chuyện.

Phải biết rằng những lời này nàng chỉ nói với Khang Thời Lâm, mà Khang Thời Lâm cũng chỉ nói với những người ở họa viện bên cạnh. Cho dù người của họa viện có nói ra ngoài thì cũng chỉ giới hạn trong nội bộ con em thế gia, tuyệt đối sẽ không truyền đến tai đám quan lại cấp thấp ở địa phương khác.