Lông mày Lữ Nghĩa nhíu lại, chăm chú nhìn động tác của người kia.
“Lão đại, huynh không thể đứng đây, huynh phải qua bên kia xếp hàng. Nha dịch dựa vào ai xếp hàng sớm mà điểm danh đấy.” Tên côn đồ vẫy tay gọi hắn hiến kế cho Lữ Nghĩa.
Lữ Nghĩa nhìn sang bên kia, đành phải đứng vào hàng.
Cứ thế đợi chừng sáu, bảy người, cuối cùng cũng đến lượt Lữ Nghĩa.
Hắn vẻ mặt ngưng trọng đi đến bên cạnh tủ sắt, sờ soạng bốn phía tủ sắt một hồi, phát hiện tủ sắt quả nhiên giống như hắn phán đoán, liền một khối, không có chỗ ra tay, hy vọng duy nhất có thể mở tủ ra, chỉ có chỗ lỗ khóa.
Hắn ngồi xổm xuống quan sát kỹ lỗ khóa, phát hiện không nhìn ra được gì, bèn từ trong tay áo móc ra một dụng cụ nhỏ, thăm dò vào trong lỗ khóa. Sau đó lại liên tục đổi mấy dụng cụ.
Thủ hạ của Lữ Nghĩa đều vừa mong đợi vừa căng thẳng nhìn hắn, hy vọng có thể nghe thấy tiếng “tách” mở khóa.
Lữ Nghĩa hơn hai mươi tuổi chưa thành thân, không có gánh nặng gia đình, đối với những thủ hạ này cũng coi như hào phóng. Nếu được năm trăm lượng bạc tiền thưởng, không nói cái khác, mời bọn họ ăn mấy bữa lớn là tuyệt đối không thành vấn đề.
Nhưng mắt thấy nửa nén hương sắp cháy hết, Lữ Nghĩa vẫn không mở được cái khóa đó.
“Hết giờ. Người tiếp theo.” Nha dịch hô.
Lữ Nghĩa vô lực ngồi phịch xuống đất, vẻ mặt đầy thất bại.
Thấy nha dịch thúc giục quát mắng, Chu Quý T.ử vội vàng tiến lên đỡ Lữ Nghĩa dậy, chen ra khỏi đám người.
Trong kinh thành người giống như Lữ Nghĩa không ít. Tủ sắt đặt trước cửa Đại Lý Tự chừng mười ngày, nhưng nhiều người thử như vậy, đều thất bại t.h.ả.m hại trở về.
Chuyện này vốn dĩ mới lạ, ảnh hưởng còn cực lớn, mười ngày sau khi tủ sắt thu về, không chỉ người khắp kinh thành đều biết, tin tức còn truyền đến nơi khác, ngay cả người nơi khác cũng biết rồi. Giang Nam có phú thương phái người đến nghe ngóng làm sao mua được tủ sắt.
“Trương đại nhân, cái tủ sắt kia của các ông, là Đại Lý Tự nghiên cứu ra à?” Hộ bộ Tả thị lang Quách Quý Đồng tan triều liền đi tìm Trương Thường Thận nghe ngóng tin tức.
Trương Thường Thận liếc xéo ông ta một cái: “Hỏi cái này làm gì?”
“Hì hì, đây không phải là muốn mua một cái tủ sắt sao? Nhà ta tuy gia tư không nhiều, nhưng cũng có mấy tờ văn tự ruộng đất. Cái tủ sắt đó kiên cố, bỏ đồ vào đó yên tâm.” Quách Quý Đồng cười nói.
“Bảo Ninh Hiên ở phố Chu Tước thành Nam, nơi đó có bán két sắt, Quách đại nhân phái người đi là được.”
Quách Quý Đồng biết Trương Thường Thận là tính cách dầu muối không ăn, không đứng đội, không nể tình, thủ đoạn lại lợi hại. Mọi người hầu như đều không muốn chọc vào ông ta.
Cho nên Quách Quý Đồng qua đây, cũng chỉ là muốn moi chút tin tức, muốn biết cái tủ sắt đó rốt cuộc là đồ của ai. Nếu Trương Thường Thận cái gì cũng không nói, thì cũng thôi.
Lúc này có được địa chỉ, cũng coi như không uổng công bắt chuyện. Ông ta đang định cáo từ Trương Thường Thận, liền nghe Trương Thường Thận nói: “Quách đại nhân à, đừng trách ta không nhắc nhở ông. Đó là việc làm ăn của Hoàng thượng. Ông đi mua tủ thì cứ mua tủ, nhưng đừng có nảy sinh ý đồ xấu xa gì.”
Giọng ông ta nói câu này không cao không thấp, một số quan viên đi bên cạnh họ đều nghe thấy.
Mọi người đều không khỏi thầm kêu một tiếng “vãi chưởng” trong lòng. Thật không ngờ đó lại là việc làm ăn của Hoàng thượng.
Nhưng ngay lập tức mọi người liền phản ứng lại.
Trương Thường Thận người này là tính c.h.ế.t cứng, lúc thẩm án đưa ông ta bao nhiêu tiền cũng không chịu thông dung nửa phần. Có thể khiến ông ta đặt tủ sắt trước cửa Đại Lý Tự làm ầm ĩ lâu như vậy, cũng chỉ có Hoàng thượng mới làm được.
“Trương đại nhân ông nói cái lời gì thế? Ta có thể nảy sinh ý đồ xấu xa gì? Đừng nói đó là việc buôn bán của Hoàng thượng, cho dù là của người thường, ta cũng không thể có ý đồ xấu xa.” Quách Quý Đồng vẻ mặt không vui nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe thấy lời này của ông ta, có người cười khẩy một tiếng.
Quách Quý Đồng xuất thân hàn môn. Có lẽ là nghèo sợ rồi, ông ta cùng lão nương của ông ta không ít lần vơ vét tiền tài về nhà. Cửa tiệm nào làm ăn tốt, ông ta liền dùng cả cứng lẫn mềm sấn tới góp một phần.
Chỉ là kinh thành ngọa hổ tàng long, những cửa tiệm làm ăn phát đạt kia phía sau còn không biết đứng là ai. Ông ta một lần hai lần vươn tay vào những cửa tiệm đó, cái danh tham tài cứ thế bị truyền ra ngoài.
Cũng may ông ta cũng đưa tiền nhập cổ phần, hơn nữa yêu cầu cũng không quá đáng, chiếm cổ phần không nhiều. Người khác thực sự không muốn thì ông ta cũng thôi, cũng không cưỡng cầu, càng không dùng thủ đoạn bẩn thỉu ép buộc. Vì vậy danh tiếng ông ta tuy không tốt, nhưng cũng không gây ra loạn lớn gì.
Hoàng đế Tiêu Cát vì việc này còn gõ đầu ông ta một lần, nhưng ông ta thu liễm một thời gian, qua một đoạn thời gian lại chứng nào tật nấy.
Mà Quách Quý Đồng người này, lợi hại nhất chính là bản lĩnh tính toán sổ sách, tính nhẩm tính miệng đều cực kỳ lợi hại. Sổ sách có vấn đề để ông ta tra, thường thường tra cái nào chuẩn cái đó.
Vì cái này, Tiêu Cát cũng không tiện vì chút chuyện nhỏ này mà bãi quan hay giáng chức ông ta, cũng may là vô thưởng vô phạt, bèn cũng mặc kệ ông ta.
Tiêu Lệnh Diễn tan triều đi theo sau Trương Thường Thận không xa không gần. Cuộc đối thoại của Trương Thường Thận và Quách Quý Đồng, hắn tự nhiên nghe thấy.
Hắn nhìn Quách Quý Đồng, lộ vẻ trầm tư.
Tiêu Lệnh Phổ đi bên cạnh hắn thấy thế, trong lòng tò mò, nhưng nơi này không phải chỗ nói chuyện, bèn không nói gì.
Đoàn người ra khỏi hoàng cung, hoặc lên xe ngựa hoặc ngồi kiệu, đều định đi đến nha môn.
Tiêu Lệnh Diễn lên xe ngựa, liền thấp giọng dặn dò Tiểu Lục Tử: “Cho người điều tra hành tung tiếp theo của Quách Quý Đồng.”
Tiêu Lệnh Phổ không lên xe ngựa của mình, mà đi theo lên.
Lúc này bèn hỏi: “Hắn có gì không ổn sao?”
Tiêu Lệnh Diễn lắc đầu, không nói gì.
Mãi đến khi xe ngựa chạy đi, kéo giãn khoảng cách với những xe ngựa khác, hắn mới nói: “Đệ cảm thấy, một người như Quách Quý Đồng, cho dù có chút bản lĩnh, cũng không thể leo lên vị trí Hộ bộ Tả thị lang, còn ngồi vững ở vị trí này như vậy. Sau lưng hắn chưa biết chừng có người. Mà những hành vi tham tài này của hắn, có khả năng là một loại ngụy trang, hoặc là muốn đạt được mục đích gì đó, ví dụ như mượn việc này để sờ rõ quan hệ giữa thế gia kinh thành và những cửa tiệm làm ăn phát đạt kia, từ đó làm rõ thực lực các phái.”
Tiêu Lệnh Phổ nghe vậy, giật mình kinh hãi.
Mọi người nhắc đến Quách Quý Đồng, nghĩ đến chính là sự tham tài của hắn và cái danh tiếng trở thành trò cười của hắn, cực kỳ coi thường hắn, thế là liền xem nhẹ hắn, căn bản không nghĩ sâu về hành vi của hắn.
Có thể dùng cách này để che giấu mục đích của mình, người này thật sự là rất lợi hại.
“Đệ cảm thấy hắn là người của ai?” Tiêu Lệnh Phổ hỏi.
Tiêu Lệnh Diễn lắc đầu.
Thực ra trong lòng hắn đã có suy đoán.
Triệu Như Hi từng kể chi tiết cho hắn nghe tất cả tình tiết của cuộc chiến tranh đó.
Lúc đó triều đình hạ lệnh đưa lương thảo đến biên cương, Hộ bộ lại xảy ra sai sót, chậm chạp chưa chuẩn bị xong lương thảo. Kéo dài mười ngày sau lương thảo cuối cùng cũng gom đủ, đưa đến biên quan, kết quả lúc sắp đến doanh trại biên quan, bị thám t.ử quân địch phái tới phóng một mồi lửa đốt sạch.
Lúc nói đến đoạn tình tiết này, Triệu Như Hi và Tiêu Lệnh Diễn đều nhất trí cho rằng Hộ bộ tất nhiên có người của Tam hoàng t.ử, cố ý trì hoãn lương thảo mười ngày. Chưa biết chừng lương thảo đưa đi trước khi xuất phát đã có vấn đề. Có lẽ là để không lộ ra vấn đề, hoặc là tương kế tựu kế, dứt khoát cho người giả làm quân địch đốt lương thảo.