Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 391: Điều Kiện Của Cam Phu Tử, Bài Toán Hóc Búa



Chu thị vẫn luôn quan tâm đến kết quả việc Triệu Tĩnh Lập đi hỏi bài.

Tuy nhiên, sợ con gái nghĩ nhiều, bà không hỏi trực tiếp Triệu Như Hi. Đợi đến ngày hôm sau, khi Triệu Như Hi đã đi huyện Bắc Ninh, bà mới gọi Viên ma ma đến để hỏi thăm tình hình.

Viên ma ma thuật lại tường tận cuộc trò chuyện của mấy người hôm qua.

Chu thị vốn biết Triệu Như Hi giỏi toán học. Ban đầu nghe Viên ma ma nói thiên phú toán học của Triệu Tĩnh Lập được Triệu Như Hi khẳng định, bà còn khá vui mừng.

Nhưng khi nghe đến đoạn Triệu Như Hi đổi ý, không trực tiếp dạy Triệu Tĩnh Lập nữa, mày bà lập tức nhíu lại: "Có phải Lập ca nhi chọc giận Hi tỷ nhi không?"

"Lão nô cũng không thấy cô nương có vẻ gì là không vui. Cô nương còn nói sẽ thay Đại thiếu gia đi cầu xin tiên sinh dạy toán ở thư viện, để tiên sinh nhận Đại thiếu gia làm học trò. Có thể thấy là cô nương không hề giận dỗi. Chắc là do Đại thiếu gia chê trình độ toán học của cô nương không bằng tiên sinh ở thư viện, cô nương nhìn ra được nên mới nói vậy thôi."

Tâm tư Viên ma ma đương nhiên nghiêng về phía cô nương nhà mình, bà không muốn Chu thị nghĩ Triệu Như Hi hẹp hòi, nên nhân tiện nói kháy Triệu Tĩnh Lập một chút.

Cô nương nhà mình bận rộn như vậy, thế mà vẫn cố dành thời gian dạy Đại thiếu gia vẽ tranh và toán học. Đại thiếu gia không cảm kích rơi nước mắt thì thôi, đằng này còn chê bai cô nương toán học không giỏi. Trong lòng Viên ma ma cực kỳ không vui.

Nếu Triệu Tĩnh Lập biết Viên ma ma nghĩ mình như vậy, chắc chắn hắn sẽ kêu oan thấu trời. Hắn đâu có chê Triệu Như Hi, hắn chỉ cảm thán trong lòng rằng tiên sinh toán học ở Nữ T.ử thư viện quá lợi hại mà thôi.

Chu thị tuy có tình cảm với Triệu Tĩnh Lập, nhưng trái tim vẫn thiên vị con gái ruột. Suy nghĩ của bà cũng tương tự Viên ma ma.

Bà nói: "Hi tỷ nhi bận rộn như thế, đến thời gian ngủ còn không có, người gầy rộc cả đi. Trước kia dạy vẽ thì thôi, không ai thay thế được con bé. Giờ Lập ca nhi muốn học toán, đương nhiên theo học tiên sinh chuyên toán là tốt nhất. Nếu nhị phòng không trả nổi tiền thúc tu, ta sẽ bỏ tiền riêng ra trả thay nó. Việc này không cần làm phiền đến Hi tỷ nhi nữa."

"Vâng." Nghe Chu thị nói vậy, trong lòng Viên ma ma mới thấy thoải mái.

Phu nhân vẫn là thương cô nương nhất.

Tuy nói Đại thiếu gia cũng đáng thương, nhưng đó là nghiệp chướng do mẹ ruột hắn gây ra, đâu liên quan gì đến cô nương.

Nhờ chuyện này mà hắn đã hưởng thụ đãi ngộ Thế t.ử của Hầu phủ mười mấy năm, đã là quá hời rồi. Hiện giờ Bá gia, phu nhân và cô nương vẫn còn chịu quan tâm, nghĩ cách giúp đỡ hắn, đó đã là phúc phận to lớn của hắn. Không thể đòi hỏi quá nhiều, nếu không chính là lòng tham không đáy, rắn muốn nuốt voi.

Ngày hôm sau, Triệu Như Hi đến huyện Bắc Ninh, đặc biệt ghé qua thư viện một chuyến, tìm gặp vị tiên sinh dạy toán để đề cập chuyện của Triệu Tĩnh Lập.

Nàng nói: "Con đã kiểm tra thử huynh ấy rồi, về phương diện toán học huynh ấy cũng khá có thiên phú, ít nhất không ngốc đến mức khiến ngài dạy mà phải tức giận đâu. Ngài có thể chịu khó một chút, chỉ dạy cho huynh ấy được không ạ?"

Vị tiên sinh toán học này họ Cam, tên là Cam Luân, năm nay đã sáu mươi bảy tuổi, nguyên là Lang trung Thanh lại ty của Hộ bộ tại Chiết Giang. Khả năng toán học của ông cực kỳ nổi tiếng.

Học trò giỏi đứng trước mặt thầy giáo luôn có ưu đãi, Cam Luân lại đặc biệt cưng chiều Triệu Như Hi, cho nên nàng mới dám trực tiếp đưa ra một yêu cầu quá phận như vậy với lão tiên sinh.

"Dạy ca ca của con à?" Cam Luân ngước mắt nhìn Triệu Như Hi một cái, lơ đễnh rút ra một tờ giấy, đưa tới trước mặt nàng, "Con giải được bài toán này thì ta sẽ đồng ý chuyện đó."

Triệu Như Hi bất đắc dĩ: "Phu t.ử, ngài không thể đổi chiêu khác sao?"

"Không thể." Cam Luân nghiêm túc nói, "Một chiêu dùng mãi vẫn tốt, con chưa nghe qua sao? Chiêu thức không sợ cũ, hữu dụng là được. Mau làm bài đi, đừng lải nhải."

Triệu Như Hi đành phải ngồi xuống, lấy b.út than của mình ra, cầm một tờ giấy nháp, bắt đầu xem đề bài.

Đọc kỹ đề xong, vẻ mặt nàng nhìn Cam Luân càng thêm bất lực: "Phu t.ử, ngài kiếm đâu ra cái đề bài này vậy? Khó quá, con làm không được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Làm không được thì ta không thể đồng ý yêu cầu của con." Cam Luân đầu cũng không ngẩng lên, "Có thời gian đó, ta đi uống rượu vui chơi với bạn già không sướng sao? Tội gì phải chịu cái khổ này."

Triệu Như Hi nghiến răng ken két.

Nàng biết ngay là lão tiên sinh cố ý mà.

Từ khi lão tiên sinh phát hiện nàng rất giỏi toán, liền mở ra cái chế độ thi cử này.

Ông cũng không biết kiếm đâu ra mấy cái đề bài hóc b.úa, tìm mọi cách để nàng giải, còn hứa hẹn phần thưởng, ví dụ như cái chặn giấy có hình dáng độc đáo, hay món ăn nổi tiếng của t.ửu lâu nào đó.

Nàng tự mình mua được, cũng chẳng hiếm lạ gì mấy thứ đó. Nhưng người thầy tóc bạc phơ muốn chơi trò treo thưởng này với nàng, nàng không nỡ từ chối, cũng không nỡ làm lão tiên sinh thất vọng.

Nhìn thấy những lão tiên sinh như Cam Luân và Khang Thời Lâm, nàng lại nhớ đến vị giáo sư hướng dẫn của mình ở hiện đại.

Lão đầu kia coi nàng như con gái ruột, còn thân thiết hơn cả cô con gái sống quanh năm ở nước ngoài của ông. Nàng mất rồi, không biết lão đầu kia sẽ đau lòng đến mức nào.

Không nỡ từ chối, nhưng lại không thể thể hiện quá lợi hại, nàng đành duy trì tần suất ba bài giải được một bài để chơi trò chơi này với Cam Luân.

Thế là hỏng bét, lão tiên sinh càng ngày càng được nước làm tới, mỗi lần gặp mặt đều bắt nàng làm toán.

Cho nên hôm nay đến đây, Triệu Như Hi cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần để giải đề.

Nhìn rõ đề bài, nàng suy nghĩ một chút, rồi cầm b.út tính toán trên giấy nháp.

Nàng vốn định kéo dài thời gian một chút để tỏ ra không quá siêu phàm. Nhưng ngặt nỗi một lát nữa nàng phải qua lớp bồi dưỡng dạy học, lão tiên sinh cũng có tiết dạy ở Bắc viện.

Nàng đành phải dùng tốc độ bình thường giải quyết bài toán này.

Đây là bài toán cũ tồn đọng từ Hộ bộ, thực ra Cam Luân cũng không biết đáp án. Thấy Triệu Như Hi làm ra được, hơn nữa còn có vẻ rất nhẹ nhàng, trong lòng ông kinh hãi không thôi, nhưng ngoài mặt lại hoàn toàn bất động thanh sắc.

Ông bày ra cái dáng vẻ thầy khảo bài trò, nói: "Biết là như thế nhưng phải biết tại sao lại thế. Con nói thử phương hướng giải đề của con xem nào."

Lúc mới đầu, bị Cam Luân hỏi như vậy Triệu Như Hi có chút hoảng loạn, bởi vì không biết phải giải thích nguồn gốc đáp án của mình thế nào.

Sau đó nàng đã lật xem tất cả sách toán học của Đại Tấn mà nàng có thể tìm được, nắm rõ trình độ toán học của thời đại này, lúc ấy mới bình tĩnh trở lại.

Trình độ toán học của Đại Tấn cũng không thấp, tương đương với trình độ thời nhà Minh. Sau khi Thánh Diệu Hoàng hậu xuyên không đến, bà lại cho ra đời mấy cuốn sách toán, giảng giải sơ lược nội dung toán học cấp một, cấp hai, cấp ba, thậm chí còn nhắc đến vi tích phân.

Tuy nhiên có lẽ do không nhớ rõ, hoặc bản thân bà hiểu cũng không thấu đáo, hay là do lúc viết mấy cuốn sách này đã là những năm cuối đời, bệnh tật quấn thân, tinh thần không tốt. Những lý thuyết bà đưa ra đều khá chung chung, có nhiều chỗ nói không rõ ràng, bên trên còn dùng các ký hiệu toán học thông dụng của hiện đại. Nếu bà không đích thân giảng dạy, người ta đọc sách toán của bà chẳng khác nào xem thiên thư.

Sau khi viết sách xong, Thánh Diệu Hoàng hậu cũng từng đích thân dạy dỗ hai người cháu trai, nhưng hai vị hoàng tôn kia hoặc là thiên phú không đủ, hoặc là tâm tư không đặt ở đó, nên cả hai học cũng chỉ hiểu biết nửa vời. Hơn nữa vì quan hệ thân phận địa vị, họ không truyền bá những kiến thức đã học được ra ngoài.

Không lâu sau Thánh Diệu Hoàng hậu qua đời vì bệnh, mấy cuốn sách toán này của bà chỉ đành dựa vào các học giả Đại Tấn tự mình mày mò.

Nhưng dù nói thế nào, kiến thức toán học hiện đại đã được Thánh Diệu Hoàng hậu nhắc tới, năng lực toán học của Triệu Như Hi liền có xuất xứ, khi nói chuyện về phương hướng giải đề với Cam Luân cũng trở nên ung dung bình tĩnh hơn.