Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 407: Kỳ Thi Cuối Năm, Giám Khảo Đến Từ Kinh Thành



Đáp án đã được hé lộ, Triệu Như Hi liền không còn hứng thú với nó nữa, ngáp một cái nói: "Chuẩn bị nước, ta muốn tắm rửa đi ngủ."

Xuyên không được vài tháng, nàng từ một con cú đêm chính hiệu đã bị ép thành người mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Thật đáng sợ.

Cổ đại tuy không có mạng internet, nhưng tốc độ lan truyền bát quái cũng chẳng chậm chút nào.

Ngày hôm sau Triệu Như Hi đến Bắc Ninh Nữ T.ử thư viện tham gia kỳ thi, liền nghe thấy các đồng môn bình thường chăm chỉ dùi mài kinh sử đang bàn tán về buổi đấu giá tối qua.

"Tri Vi, tối qua cậu cùng Khô Mộc tiên sinh đi tham gia đấu giá sao? Tớ nghe nói một bức tranh của Khô Mộc tiên sinh bán được hai vạn năm ngàn lượng bạc, có thật không vậy?" Có người nhìn thấy Triệu Như Hi bước vào, lập tức hỏi.

"Có đi. Là thật đấy." Triệu Như Hi cười gật đầu, "Rất náo nhiệt."

Mọi người đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn nàng, hỏi nàng chi tiết.

Triệu Như Hi đơn giản kể lại một chút.

"Tiếc quá đi, chúng tớ không thể đi xem náo nhiệt được."

Đồng môn vô cùng tiếc nuối, lại hỏi: "Tớ còn nghe nói, lúc kết thúc buổi đấu giá, sàn đấu giá phát cho mỗi vị khách một khúc lụa. Lụa vô cùng đẹp, hoa văn là in lên, màu sắc tươi tắn, lại còn không phai màu. Cậu có nhận được không? Thật sự không phai màu sao?"

Hiệu quả quảng cáo này quả thực là "đỉnh của ch.óp".

Triệu Như Hi nói: "Tối qua về đến nhà nhìn thấy khúc lụa đó, tớ liền bảo nha hoàn bỏ vào chậu nước giặt thử, thật sự không phai màu, hơn nữa hoa văn bên trên vô cùng đẹp mắt, làm váy thì không còn gì bằng, chẳng cần phải thêu thùa gì nữa."

Đều là các cô nương nhỏ tuổi, nghe thấy tin này còn phấn khích hơn cả nghe Triệu Như Hi kể quá trình đấu giá.

Một đồng môn khác hỏi: "Mấy loại lụa này bán ở đâu, Tri Vi cậu có biết không?"

"Tớ thấy trên hộp có khắc ba chữ 'Cẩm Vân Phường', chắc là do cửa tiệm này bán rồi. Các cậu muốn mua, có thể phái hạ nhân đi Kinh thành nghe ngóng thử xem, cửa tiệm này chắc nằm ở mấy con phố sầm uất nhất phía Nam thành, chưa biết chừng nằm ngay cạnh sàn đấu giá cũng nên. Tối qua trời tối đen như mực, tớ cũng không chú ý nhìn."

Loại cửa tiệm bán lụa cao cấp thế này, Tiêu Lệnh Diễn không thể nào đặt ở phía Tây hay phía Bắc thành để bán; cửa tiệm cũng không thể nằm ở nơi xó xỉnh nào đó.

Cửa tiệm ở vị trí đắc địa tại Kinh thành người khác không mua được, nhưng hắn cùng Tiêu Lệnh Phổ là hai vị hoàng t.ử, muốn mua hay muốn thuê loại cửa tiệm này chắc cũng không khó. Bản thân bọn họ không có, Sầm gia kiểu gì cũng có.

"Cũng không cần phái hạ nhân đi, ngày mai tớ đích thân đi. Học ở thư viện, lâu lắm rồi không được đi dạo phố. Hôm nay thi niên khảo xong là được nghỉ rồi, tớ phải đi dạo một vòng cho thỏa thích."

"Tớ cũng đi, tớ cũng đi."

Nghe thấy mấy cô nương này ríu rít bàn luận ngày mai đi đâu dạo phố, ở đâu có son phấn tốt, Triệu Như Hi có cảm giác như đang quay lại phòng học ở hiện đại.

Cũng có người không hứng thú với mấy chủ đề này, chê đồng môn ồn ào ảnh hưởng đến việc nàng ta xem sách, hướng về phía mọi người hô một câu: "Giờ giấc không còn sớm nữa, sắp thi đến nơi rồi, các cậu không cần ôn bài sao?"

Vừa nghe thấy hai chữ "thi cử", mọi người lập tức giải tán như chim vỡ tổ, trở về chỗ ngồi của mình, cầm sách lên xem.

Đến giờ Tỵ sơ (khoảng 9 giờ sáng), Thôi phu nhân bước vào, cùng đi với bà còn có hai nữ t.ử trung niên vẻ mặt nghiêm túc.

"Vị này là Trương phu nhân, vị này là Đào phu nhân. Các bà ấy đều là quản sự của Kinh thành Nữ T.ử thư viện. Kỳ thi hôm nay sẽ do các bà ấy tiến hành giám sát." Thôi phu nhân giới thiệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thôi phu nhân giới thiệu xong, một trong hai nữ t.ử mặc y phục màu tím sẫm lên tiếng: "Ta là Trương quản sự. Được Thượng Đức Trưởng công chúa xin phép, kỳ thi niên khảo lần này của thư viện các trò dùng chung một bộ đề với kỳ thi niên khảo của Kinh thành Nữ T.ử thư viện."

Trương quản sự quét mắt nhìn mấy người bên dưới một lượt: "Để đề phòng gian lận, Cẩn phi nương nương đặc biệt phái ta và Đào quản sự tới giám sát thi. Mọi người đều biết Nữ T.ử thư viện chúng ta từ khi sáng lập, coi trọng nhất chính là đức hạnh..."

Bà ta thao thao bất tuyệt giảng giải kỷ luật suốt một khắc đồng hồ (15 phút), lúc này mới gật đầu với Đào quản sự: "Được rồi, bắt đầu đi."

Đào quản sự ra hiệu cho người bà ta mang theo mở niêm phong bài thi, đưa đến trước mặt Trương quản sự cho bà ta xem qua một cái, lúc này mới cho người phát xuống.

Trong lúc Trương quản sự thao thao bất tuyệt giảng kỷ luật, Triệu Như Hi vẫn luôn chăm chú nhìn Thôi phu nhân không chớp mắt.

Triệu Như Hi chưa bao giờ là người chỉ biết cắm đầu kéo xe mà không ngẩng đầu nhìn đường. Nàng vào Bắc viện của Nữ T.ử thư viện xong, bất kể là Thôi phu nhân, Trần phu nhân hay bà t.ử giữ cửa, không ai là không giao hảo, chuyện trong thư viện nàng nghe ngóng được rõ mồn một.

Bởi vì Thượng Đức Trưởng công chúa và Cẩn phi quan hệ không hòa thuận, cho nên dù Bắc Ninh Nữ T.ử thư viện cách Kinh thành Nữ T.ử thư viện cực gần, niên khảo đều là mạnh ai nấy ra đề, chưa bao giờ dùng chung một bộ đề.

Bây giờ Thượng Đức Trưởng công chúa lại đi cúi đầu trước Cẩn phi, đề nghị dùng chung một bộ đề với người ta, còn phải chấp nhận giám thị do Kinh thành Nữ T.ử thư viện phái xuống với tư thái cao cao tại thượng, Triệu Như Hi nghiêm túc nghi ngờ đây là chủ ý của Thôi phu nhân.

Bởi vì hai tháng nay, nàng tháng nào thi tuần, thi tháng cũng đều đứng nhất, hơn nữa cơ bản đều lấy điểm tuyệt đối để chiếm bảng đầu, Thượng Đức Trưởng công chúa và Thôi phu nhân nội tâm bành trướng, chưa biết chừng đã nảy sinh ý định mang nàng ra so tài cao thấp với Kinh thành Nữ T.ử thư viện.

Thôi phu nhân sau khi vào giới thiệu xong thân phận hai người kia, liền đứng đó làm phông nền. Kết quả lúc này bị ánh mắt nóng rực của Triệu Như Hi nhìn đến mức cả người không được tự nhiên.

Bà dứt khoát cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm mặt đất.

Thấy bà như vậy, Triệu Như Hi càng thêm khẳng định suy đoán của mình.

Giáp ban của Bắc viện không có bao nhiêu học sinh, cho dù Triệu Như Hi ngồi ở phía sau, bài thi cũng rất nhanh đã phát đến tay nàng.

Nàng thu hồi tâm thần, bắt đầu chuyên tâm làm bài.

Sự việc đã đến nước này, nàng chỉ có thể dốc toàn lực để giữ thể diện cho Thượng Đức Trưởng công chúa và Thôi phu nhân.

Để thể hiện tư tưởng "ai nói nữ t.ử không bằng nam", đề thi và hình thức thi tháng, thi năm của Nữ T.ử thư viện về cơ bản đều tham chiếu theo tiêu chuẩn của kỳ thi Đồng sinh, thi một mạch cả ngày. Thư viện cung cấp một bữa cơm, thí sinh muốn đi vệ sinh phải có bà t.ử đi theo.

Mọi khi thi tháng, Triệu Như Hi cơ bản đều dùng nửa ngày là thi xong, nộp bài sớm, nộp bài xong còn có thể về tiểu viện của mình ăn một bữa trưa ngon lành.

Lần này có người của Kinh thành Nữ T.ử thư viện ở đây, nàng không muốn làm quá khác người.

Nếu Kinh thành Nữ T.ử thư viện thật sự có người lợi hại hơn nàng, hoặc lúc chấm bài Kinh thành Nữ T.ử thư viện cố ý đè điểm của nàng, khiến nàng không bằng thí sinh của Kinh thành Nữ T.ử thư viện, nàng thua trong cuộc so tài này, chưa biết chừng người của Kinh thành Nữ T.ử thư viện sẽ lấy chuyện nàng nộp bài sớm ra để làm đề tài đả kích.

Nàng cố ý giảm tốc độ, đáp án cân nhắc đi cân nhắc lại, lúc này mới đặt b.út cẩn thận viết vào, đảm bảo chữ viết phải cực kỳ ngay ngắn và đẹp đẽ.

Loại thi cử này tuy nói là tham chiếu quy củ của thi Đồng sinh, nhưng bài thi nộp lên không rọc phách. Mà nhìn tình hình này, bài thi của các nàng nộp lên, chắc chắn sẽ được đưa đến Kinh thành Nữ T.ử thư viện để chấm. Để bảo toàn danh tiếng cho Kinh thành Nữ T.ử thư viện, giữ vững địa vị siêu nhiên của họ, người chấm bài bất kể công tâm thế nào, cũng sẽ theo bản năng thiên vị Kinh thành Nữ T.ử thư viện, yêu cầu đối với bài thi của Bắc Ninh Nữ T.ử thư viện sẽ càng nghiêm khắc hơn.

Cho nên nàng phải cố gắng viết ra đáp án chuẩn xác hoàn mỹ, chữ viết cũng phải ngay ngắn, không để người ta có cơ hội trừ điểm.