Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 426: Ta Cũng Tham Gia Thi



Nghe lời Triệu Như Hi nói, Triệu Như Nhụy còn chưa thấy thế nào, ngược lại Triệu Như Ngữ không giống như trước kia nghe không lọt tai, mà là như có điều suy nghĩ. Gần đây Phó Vân Lãng không còn nhớ thương nàng ta như trước nữa. Lần trước vận chuyển đồng hồ từ phía Nam về, hắn kiếm được một món hời lớn, gặp mặt Hoàng thượng một lần, được Nhị hoàng t.ử, Ngũ hoàng t.ử tán thưởng, Phó Vân Khai cũng hiếm khi khen ngợi hắn, hắn liền như được tiêm m.á.u gà, mắt thấy thời tiết lạnh giá, cũng không màng sự ngăn cản của Bình Nam Hầu phu nhân và nàng ta, lại đi xuống phía Nam.

Mấy hôm trước hắn phong trần mệt mỏi trở về, lại vận chuyển về mấy chiếc đồng hồ và một số thứ, vội vàng hẹn nàng ta gặp mặt một lần, rồi chạy đi giúp Ngũ hoàng t.ử lo liệu buổi đấu giá.

Phó Vân Lãng hoàn toàn khác biệt so với kiếp trước này khiến Triệu Như Ngữ vô cùng có cảm giác nguy cơ.

"Tỷ đi tham gia cuộc thi hội họa sao?" Nàng ta hỏi.

Triệu Như Hi gật đầu: "Đi."

"Vậy ta cũng đi tham gia cuộc thi âm luật." Triệu Như Ngữ bỗng nhiên trở nên ý chí chiến đấu sục sôi, "Tỷ nói đúng. 'Tỷ nếu nở rộ, bươm bướm tự đến'. Nếu ta có tài hoa có danh tiếng, tự sẽ có gia đình tốt tới cửa cầu cưới. Không cần bị người ta trăm đường ghét bỏ, kén cá chọn canh."

Triệu Như Hi vì vẽ tranh mà nổi danh, còn bái Khô Mộc tiên sinh làm thầy, ngay cả người như Phó Vân Khai cũng tới cửa cầu cưới. Nếu nàng ta cũng thể hiện thiên phú cao về âm luật, được người ta nhận làm đồ đệ, còn sợ không gả được vào Bình Nam Hầu phủ sao? Đến lúc đó chưa biết chừng còn có gia đình tốt hơn Bình Nam Hầu phủ tới cửa cầu cưới ấy chứ.

Nghĩ thông suốt điểm này, Triệu Như Ngữ giống như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, có sự theo đuổi, cả người đều khác hẳn.

Triệu Như Hi: "..."

Biết Triệu Như Ngữ muốn tham gia thi đấu, nàng còn tưởng bát súp gà mình rót có hiệu quả rồi, Triệu Như Ngữ biết cần cù cầu tiến, không còn một lòng chỉ nghĩ đến việc gả chồng nữa.

Nhưng nghe được nửa đoạn sau của nàng ta, Triệu Như Hi biết mình đã nghĩ nhiều rồi.

Triệu Như Ngữ cho dù tham gia thi đấu, cũng chẳng qua là vì để gả chồng tốt hơn mà thôi.

Triệu Như Nhụy nhìn Triệu Như Hi, lại nhìn Triệu Như Ngữ, nội tâm vô cùng sụp đổ.

Triệu Như Ngữ cho dù giống nàng ta một lòng gả chồng, nhưng người ta dù sao cũng là học sinh của Nữ T.ử thư viện kinh thành, về âm luật cũng coi như có tài hoa, có thể tăng thêm lợi thế cho bản thân.

Còn bản thân nàng ta, trước kia cũng không phải chưa từng học với nữ phu t.ử do Hầu phủ mời đến, nhưng cầm kỳ thi họa đều bình thường, cái gì cũng không lấy ra được, ngay cả nữ công cũng làm không tốt. Bây giờ gia thế cũng không dựa vào được nữa, nàng ta còn có thể có chỗ dựa gì? Lấy cái gì gả vào gia đình tốt?

Triệu Tĩnh Lập và Triệu Tĩnh An cùng nhau tới. Có điều Triệu Nguyên Lương muốn tìm Triệu Nguyên Huân nói chuyện, Triệu Như Ngữ và Triệu Như Nhụy lại tìm Chu thị, hai bên đều không muốn để bọn họ tham gia, hai người dứt khoát đi theo Triệu Tĩnh Thái đến viện của cậu bé.

Triệu Tĩnh Lập thời gian này thường xuyên đến học toán học với Triệu Như Hi, ở bên Bá phủ này liền tùy ý hơn nhiều. Ở chỗ Triệu Tĩnh Thái một lát, hắn cảm thấy vô vị, liền qua Tu Trúc viện, muốn thỉnh giáo Triệu Như Hi một số vấn đề, đúng lúc nghe được những lời Triệu Như Hi nói với Triệu Như Ngữ.

Hắn lại một lần nữa bị Triệu Như Hi đả kích không nhẹ.

Hắn còn được Triệu Nguyên Huân và Chu thị mời danh sư về dạy dỗ, nhưng bất luận là học thức hay tầm nhìn, tâm địa, sao lại kém Triệu Như Hi xa đến thế. Chẳng lẽ gen di truyền thực sự quan trọng như vậy?

Nhưng nhớ lại Triệu Tĩnh Thái và hai người tỷ tỷ đã xuất giá là Triệu Như Ngọc, Triệu Như Châu, dường như cũng không xuất sắc như Triệu Như Hi. Xem ra như vậy, hẳn là công lao của cha mẹ nuôi đã qua đời của Triệu Như Hi rồi.

Giờ khắc này, Triệu Tĩnh Lập tràn đầy tò mò đối với người nhà họ Hứa.

"Đại thiếu gia, ngài đây là..."

Ỷ Thúy giữ cửa thấy Triệu Tĩnh Lập đứng ở cửa viện, vừa không đi vào cũng không rời đi, không khỏi cao giọng gọi hắn một tiếng.

Mấy người trong viện bị kinh động, đều nhìn về phía bên này.

Triệu Tĩnh Lập vội vàng ho nhẹ một tiếng, đi vào.

"Đại ca."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đại ca."

Triệu Như Ngữ và Triệu Như Nhụy đều có chút không tự nhiên, không biết Triệu Tĩnh Lập đã đến bao lâu, có nghe thấy những lời các nàng nói hay không.

Thời gian trước Triệu Tĩnh Lập quản lý nhị phòng, đã thành công xây dựng uy tín ở nhị phòng.

Bây giờ hắn trong mắt Triệu Như Ngữ và Triệu Như Nhụy, là sự tồn tại còn uy nghiêm hơn cả Triệu Nguyên Lương.

Triệu Nguyên Lương là người không có nguyên tắc gì, vạn sự được chăng hay chớ. Con cái phạm lỗi, ông ta nhiều nhất mắng vài câu là xong, không có trừng phạt gì thực chất.

Nhưng Triệu Tĩnh Lập thì khác.

Hai hôm trước vì Phó Vân Lãng trở về, Triệu Như Ngữ tan học xong ở lại quán trà với hắn ta lâu hơn một chút, về nhà muộn, liền bị Triệu Tĩnh Lập phạt quỳ nửa canh giờ, không cho ăn cơm tối, còn trừ một nửa tiền tiêu hàng tháng của nàng ta.

Bất kể lúc nào, người nhà họ Triệu đều chưa từng nói lời muốn đuổi Triệu Như Ngữ đi. Nhưng tối hôm đó, Triệu Tĩnh Lập trực tiếp buông lời rằng, nếu Triệu Như Ngữ làm ra chuyện ảnh hưởng đến thanh danh Triệu gia, sẽ tống nàng ta về Hứa gia, từ nay về sau không liên quan gì đến Triệu gia nữa.

Lúc đó dọa Triệu Như Ngữ sợ c.h.ế.t khiếp, thề thốt cam đoan nói không bao giờ dám nữa.

Triệu Như Nhụy cũng từng bị Triệu Tĩnh Lập xử lý, nàng ta ở trước mặt Triệu Tĩnh Lập cũng là im như ve sầu mùa đông.

Lúc này nhìn thấy Triệu Tĩnh Lập, cả hai đều có chút chột dạ.

"Hai người còn có việc gì không? Nếu không có việc gì, ta muốn thỉnh giáo Ngũ muội muội đề toán học." Triệu Tĩnh Lập nhìn về phía hai người hỏi.

"Không có việc gì, không có việc gì." Triệu Như Nhụy vội vàng xua tay.

Nàng ta cười với Triệu Như Hi: "Vậy Ngũ muội muội các muội bận đi, tỷ đi qua chỗ Tam tỷ tỷ xem sao. Lâu rồi không gặp tỷ ấy."

Nàng ta cũng không gọi Triệu Như Ngữ, xoay người rời đi.

"Ta cũng đi xem." Triệu Như Ngữ nói, đi theo sau Triệu Như Nhụy cũng rời khỏi Tu Trúc viện.

Triệu Tĩnh Lập nhìn về phía Triệu Như Hi: "Hai người họ không làm khó muội chứ?"

Triệu Như Hi lắc đầu, nghĩ nghĩ rồi nói: "Lục muội còn chưa cập kê, lại một lòng muốn gả cho Phó nhị công t.ử, trước mắt còn chưa gây ra loạn gì. Nhưng Tứ tỷ muội thấy tỷ ấy rất gấp gáp. Nhị thúc không quản việc, hôn sự của Tứ tỷ huynh vẫn phải để tâm mới được, tránh để xảy ra chuyện."

Lông mày Triệu Tĩnh Lập nhíu c.h.ặ.t thành một đoàn.

Nói cho cùng hắn cũng chỉ là thiếu niên mười bốn tuổi. Để hắn quản lý việc vặt trong nhà còn được, dù sao trong nhà còn có quản gia và quản sự ma ma, có gì không hiểu hắn có thể hỏi một chút. Nhưng lo liệu hôn sự cho tỷ tỷ, thì quả thật làm khó hắn rồi.

"Đại bá mẫu có quen biết gia đình tốt nào, có thể làm mai cho Tứ tỷ tỷ không?" Hắn hỏi.

Triệu Như Hi lắc đầu: "Nửa năm nay sức khỏe tổ mẫu không tốt lắm, mẫu thân rất ít ra ngoài. Yến tiệc gửi đến nhà có thể từ chối đều từ chối hết rồi."

Trước kia Chu thị thích đi tham gia yến tiệc, đa phần là vì hôn sự của con cái. Sau này phát hiện hôn sự của Triệu Như Hi căn bản không cần sầu, con đường thanh lưu danh sĩ mà nàng đi cũng không giống các tiểu thư khuê các khác, mà đi đến Trấn Nam Vương phủ tham gia yến tiệc một lần liền rước lấy một số thị phi và rắc rối, bà liền cũng không đi tham gia yến tiệc nữa.

Triệu Tĩnh Lập thường đến đại phòng bên này, cũng hiểu rõ tình hình của Bá phủ, biết Triệu Như Hi nói là sự thật.

"Tổ mẫu và cha mẹ đều cảm thấy Tứ tỷ gả cho một tân tiến sĩ là thích hợp nhất, nghĩ đến vừa rồi cũng đã nói ý này với Nhị thúc và bản thân Tứ tỷ. Chỉ là muội thấy Tứ tỷ có chút mơ tưởng hão huyền, luôn muốn gả cho con em thế gia thân phận cao quý, gia cảnh giàu có, tiền đồ rộng mở. Nương thật sự không lo liệu được mối hôn sự như vậy. Huynh nhìn hôn sự của Tam tỷ tỷ là biết." Triệu Như Hi nói.