Dòng dõi thư hương như bọn họ, chú trọng không phải là thi đỗ Cử nhân, Tiến sĩ hay không, mà là vấn đề thứ hạng thi cử. Cháu trai ông ta thông minh, nền tảng lại vững chắc, lúc thi Viện đã thi đỗ thứ hai. Ông ta liền kỳ vọng ở kỳ thi Hương khóa sau cháu trai có thể thi đỗ Giải nguyên, lúc thi Hội lại thi đỗ Trạng nguyên. Như vậy mới hiển lộ bản lĩnh của người nhà họ Tưởng bọn họ.
Vốn dĩ ông ta không có ý nghĩ gì với Triệu Như Hi, nhưng bây giờ ngồi ở đây, thấy Triệu Như Hi dung mạo thượng thừa, khí chất cũng cực tốt. Bị bốn ông già và hai bà t.ử bọn họ nhìn chằm chằm, nàng lại không hề có cảm giác cục súc, hoảng loạn, hành xử cứ như tranh của nàng vậy, đại khí vô cùng. Tưởng chủ sự nảy sinh lòng yêu thích, lập tức cảm thấy nếu cháu trai có thể cưới một người vợ như vậy, thật là tốt không gì bằng.
Triệu Như Hi xuất thân huân quý, phụ thân còn là quan lục phẩm, phẩm cấp giống Tưởng chủ sự, hai nhà hoàn toàn là môn đăng hộ đối. Triệu Như Hi có thể trở thành một đại sư trong hội họa, đọc sách còn lợi hại như vậy, có thể thấy là một người thông minh. Hai người vừa thông minh, dung mạo lại xuất sắc sinh ra con cái, không biết sẽ ngọc tuyết đáng yêu, thông minh lanh lợi thế nào đây.
Tưởng chủ sự nghĩ như vậy, liền dường như nhìn thấy tương lai càng thêm huy hoàng của Tưởng gia. Ông ta càng nhìn Triệu Như Hi càng hài lòng, hận không thể để kỳ thi Hương mau ch.óng kết thúc, để sai người tới cửa cầu thân.
Đồng thời, trong lòng ông ta cũng thầm hối hận, hối hận không nên kìm hãm cháu trai, không cho nó tham gia thi Hương. Nếu cháu trai tham gia thi Hương thi đỗ mấy hạng đầu, thành Cử nhân, mối hôn sự này liền thỏa đáng không thành vấn đề rồi.
Tưởng chủ sự ở đây suy nghĩ lung tung, Triệu Như Hi ở kia múa b.út thành văn, Triệu Tĩnh An của nhị phòng Triệu gia thì đang ở nhà đập đồ.
“Đàn đàn đàn, nó đàn từ sáng đến tối, không biết mệt sao? Thật là không dứt được mà!”
Nói rồi, Triệu Tĩnh An đứng dậy, lao ra ngoài.
Vào đến hậu viện, hắn vẻ mặt đầy không vui nói với Triệu Như Ngữ đang đàn trong phòng: “Lục muội muội, muội có thể đừng đàn nữa được không? Từ sáng đến tối thế này, không nói bản thân muội có chịu nổi không, ta và đại ca còn cần xem sách học tập nữa không?”
Nếu bọn họ ở là Tuy Bình Bá phủ lúc trước, không nói tiền viện và hậu viện, ngay cả giữa các viện ở hậu viện, cách nhau đều rất xa, sẽ không quấy nhiễu lẫn nhau.
Nhị phòng Triệu gia sau khi phân gia lại chỉ được một góc của Tuy Bình Bá phủ. Bây giờ tiền viện và hậu viện nhà bọn họ cách nhau không xa, nhà cửa cổ đại cũng không cách âm, Triệu Như Ngữ đàn ở hậu viện, Triệu Tĩnh An và Triệu Tĩnh Lập ở tiền viện sẽ bị quấy nhiễu.
Nếu nàng ta thỉnh thoảng đàn một chút thì cũng thôi. Mọi người tuy cảm thấy ồn, nhưng cũng trong phạm vi có thể chịu đựng. Dù sao tiếng đàn cũng khá du dương.
Nhưng Triệu Như Ngữ từ sáng sớm tinh mơ dậy đã đàn liên tục đến tối, giữa chừng mệt cũng chỉ nghỉ ngơi một chút rồi lại đàn tiếp, điều này rất quấy nhiễu người dân.
Triệu Tĩnh An khi biết Triệu Như Hi và Hứa Sùng Văn thi đỗ Tú tài đã chịu kích thích, thề sang năm nhất định phải thi đỗ Tú tài, xoa tay hăm hở muốn dụng công. Ngặt nỗi thời gian này tiên sinh của tộc học Triệu gia vì con trai phải tham gia thi Hương, cho tộc học nghỉ. Triệu Tĩnh An đành phải ở nhà tự học, không thể đi học.
Bây giờ ngày ngày bị Triệu Như Hi làm ồn đến mức không xem được sách, bao dung Triệu Như Ngữ đến mấy cũng không chịu nổi.
Viện của Triệu Như Nhụy ngay sát vách Triệu Như Ngữ, đã sớm không chịu nổi rồi.
Nàng ta góp ý với Triệu Như Ngữ mấy lần, Triệu Như Ngữ đều không để ý, nàng ta liền chạy đến trước mặt Triệu Nguyên Lương và Triệu Tĩnh Lập nói chuyện này.
Ngặt nỗi Triệu Nguyên Lương là kẻ không quản việc, ba phải vài câu rồi thôi.
Triệu Tĩnh Lập thích sự tài giỏi độc lập của Triệu Như Hi, không thích cái não yêu đương của Triệu Như Ngữ. Bây giờ Triệu Như Ngữ hiếm khi có lòng cầu tiến, bản thân Triệu Tĩnh Lập không phải đi quản lý cửa tiệm, trang trại, thì là đi theo Cam Luân học toán học, không mấy khi ở nhà, cũng không cảm nhận được sự k.h.ủ.n.g b.ố khi bị tiếng đàn chi phối. Vì vậy hắn nói Triệu Như Ngữ hai câu bâng quơ rồi xong chuyện.
Triệu Như Ngữ liền vẫn làm theo ý mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bây giờ nghe thấy Triệu Tĩnh An bao dung Triệu Như Ngữ nhất cũng không chịu nổi rồi, Triệu Như Nhụy nghe tiếng chạy tới hóng hớt đứng ở ngạch cửa, hả hê bĩu môi nói: “Ta đã sớm nói với Như Ngữ rồi, nhưng nó cứ như bị ma làm ấy, để ý cũng chẳng thèm để ý ta, cứ đàn không ngừng nghỉ, cũng không biết phát cái điên gì.”
Nói rồi nàng ta lại bảo: “Như Ngữ à, muội đi Kinh thành Nữ t.ử thư viện là tốn không ít học phí của trong nhà đấy. Lúc này lại nói không đi nữa, ở nhà đàn không ngừng, muội đây không phải là lãng phí tiền sao? Trong nhà không so được với trước kia đâu, không dung túng được muội phá gia như vậy đâu.”
Nghe thấy lời này, Triệu Tĩnh An lúc này mới nhớ ra Triệu Như Ngữ cũng phải đi học. Không phải lễ tết, Kinh thành Nữ t.ử thư viện cũng không giống như học đường của bọn họ còn cho nghỉ. Triệu Như Hi không đi học, ở nhà từ sáng đến tối đàn đàn, quả thực là không bình thường.
Lần này hắn từ trách cứ chuyển thành lo lắng, đi vào trong phòng ngồi xuống, hỏi Triệu Như Ngữ: “Muội gặp phải chuyện gì sao?”
Triệu Như Ngữ nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười mệt mỏi: “Muội không sao, thật đấy. Muội là muốn phu t.ử dạy âm luật của thư viện chúng muội nhận muội làm đồ đệ, lúc này mới cần cù luyện tập. Chỉ một thời gian này, một thời gian này thôi. Nhị ca, muội sẽ đàn nhỏ một chút, không làm ồn các huynh, được không?”
Nàng ta lộ ra vẻ mặt cầu xin.
Triệu Tĩnh An vừa nhìn bộ dạng này của nàng ta liền mềm lòng.
Hắn gật đầu nói: “Được, vậy muội nhỏ tiếng một chút. Còn nữa, đừng đàn từ sáng đến tối, muội không cần thân thể nữa à? Không cần cánh tay nữa à? Quá đà thì không tốt hiểu không? Muội có thiên phú về âm luật, trong cuộc thi âm luật còn được hạng ba, chỉ cần muội cầu xin một chút, phu t.ử của các muội chắc chắn sẽ nhận muội làm đồ đệ thôi. Bà ấy xem chẳng qua là sự kiên trì của các muội. Đừng vội, từ từ thôi.”
“Vâng.” Triệu Như Ngữ ra vẻ rất nghe lời.
Triệu Tĩnh An đứng dậy: “Được rồi, ta về xem sách đây.”
Đi tới cửa, hắn nhìn về phía Triệu Như Nhụy: “Tứ tỷ, tỷ cũng nên học tập Ngũ muội muội. Cái khác không thành, tỷ học chút nữ công cũng tốt, tránh cho cái gì cũng không biết, sau này bị người ta ghét bỏ.” Đối với việc Triệu Như Nhụy từ chối mối hôn sự Triệu Tĩnh Lập lo liệu, hắn cũng rất bất mãn.
Thấy Triệu Như Ngữ vài câu đã trấn an được Triệu Tĩnh An không nói, Triệu Tĩnh An còn quay sang chỉ trích mình, Triệu Như Nhụy lập tức tức giận không thôi.
“Nhị đệ đệ có lương tâm không hả? So với việc Triệu Như Ngữ cả ngày ồn ào, quấy rầy đệ đọc sách, ta luôn yên yên tĩnh tĩnh, còn hầm canh rót trà quan tâm các đệ, bây giờ ngược lại thành lỗi của ta rồi? Đệ làm cho rõ ràng, ta mới là con gái Triệu gia. Nó là cái thá gì, đáng để đệ bảo vệ như vậy?”
Nói rồi, nàng ta chỉ vào Triệu Như Ngữ mắng: “Ngươi đúng là hồ ly tinh. Mê hoặc Nhị công t.ử Bình Nam Hầu phủ đến đầu óc choáng váng không nói, Tĩnh An bảo vệ ngươi cũng bảo vệ ra cái dạng gì rồi. Ta xem ngươi đắc ý đến bao giờ!”
Nói rồi, nàng ta vung khăn tay xoay người rời đi.
Triệu Tĩnh An mười bốn năm trước đều coi Triệu Như Ngữ là em gái song sinh của mình mà thân thiết, yêu thương. Thói quen thành tự nhiên, cho dù nổ ra thân thế, hắn gặp chuyện vẫn theo bản năng bảo vệ nàng ta.
Lúc này bị Triệu Như Nhụy nói như vậy, hắn cả người không thoải mái. Tự kiểm điểm lại mình, cảm thấy hai người đã không có quan hệ huyết thống, Triệu Như Ngữ cũng đến tuổi bàn chuyện cưới gả, hắn vẫn nên xa một chút thì tốt hơn, cũng tránh bị người ta nói ra nói vào.
Hắn không nói thêm gì với Triệu Như Ngữ nữa, xoay người cũng đi luôn.