Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 532: Trà Cố Chử Tử Duẫn, Thử Thuốc Thần Kỳ



Tuy rằng thời gian hai người bọn họ nói chuyện không nhiều, đa phần là gặp mặt nhìn nhau hai cái, hắn liền rời khỏi Tuy Bình Bá phủ. Nhưng con người không nhất thiết phải dùng ngôn ngữ mới có thể bày tỏ tình ý.

Để bày tỏ tâm ý, thỉnh thoảng hắn sẽ mang cho Thanh Phong chút quà nhỏ. Thanh Phong cũng không từ chối hắn, mà lặng lẽ nhận lấy quà. Có thể thấy nàng cũng vừa mắt hắn.

Đợi đến khi Ngũ hoàng t.ử và Triệu ngũ cô nương thành thân, hắn cũng sẽ lập tức thành thân. Hề hề...

Nghĩ đến đây, Vương Thông nhóm lửa xách nước càng thêm hăng hái.

Tiêu Lệnh Diễn thấy Vương Thông đi rồi, Thanh Phong chưa nhận được lệnh của Triệu Như Hi vẫn còn đứng ngây ra đó, hắn không khỏi có chút ghét bỏ, ra lệnh cho Thanh Phong: “Ngươi đi xem xem, Vương Thông chưa biết chừng ngay cả lửa cũng không nhóm được đâu.”

Vừa rồi dáng vẻ đỏ mặt xấu hổ của Thanh Phong, Triệu Như Hi cũng nhìn thấy. Nàng đang nhớ lại chuyện của Thanh Phong và Vương Thông đây, lúc này nghe thấy lời của Tiêu Lệnh Diễn, nàng vội vàng nói với Thanh Phong: “Đi đi.”

Thanh Phong hành lễ một cái, lúc này mới đi vào bếp.

Nàng vừa đi, tay của Triệu Như Hi đã bị Tiêu Lệnh Diễn nắm lấy.

Đem bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm trong lòng bàn tay to lớn của mình, Tiêu Lệnh Diễn thỏa mãn vô cùng.

Hắn nói: “Đợi hai ta vừa thành thân, liền cho hai người bọn họ thành thân.”

Triệu Như Hi kinh ngạc nhìn hắn: “Chàng sớm biết hai người họ có ý với nhau?”

“Hừ. Mỗi lần đưa thư hoặc lấy thư về, Vương Thông đều mang vẻ mặt rạo rực...” Tiêu Lệnh Diễn bất mãn nói.

Điều hắn không muốn nói là, mỗi lần nhìn thấy bộ dạng đó của Vương Thông, trong lòng hắn rất khó chịu.

Hắn và Hứa Hi ở bên nhau thời gian đủ nhiều rồi chứ? Đã hai kiếp rồi. Nhưng hắn đều chưa thể chiếm được trái tim của Hứa Hi.

Vương Thông và Thanh Phong mới gặp mặt mấy lần, ngay cả lời nói cũng chưa nói được hai câu, vậy mà đã ôm được mỹ nhân về rồi. Quả thực là không có thiên lý.

Có lẽ đây chính là sự khác biệt trong cách theo đuổi của người cổ đại và người hiện đại đi.

Người cổ đại đều là vì nối dõi tông đường; chỉ có hắn và Hứa Hi, theo đuổi sự hòa hợp về tinh thần.

Nhớ tới những điều này, Tiêu Lệnh Diễn liền không thỏa mãn với việc chỉ nắm tay nhỏ nữa.

Người của hắn đã sớm bị hắn an bài ra ngoài rồi. Triệu Như Hi vào sân thứ hai chỉ mang theo một mình Thanh Phong. Lúc này hai người kỳ đà cản mũi đã đi, trong sân thứ hai chỉ còn lại hắn và Triệu Như Hi, thích hợp nhất để làm chút gì đó.

Hắn nhìn Triệu Như Hi đình đình ngọc lập, nói: “Hi Hi, ta muốn ôm nàng một cái.”

Triệu Như Hi liếc xéo hắn: “Ôm xong rồi, có phải còn muốn hôn một cái không?”

Tiêu Lệnh Diễn lập tức gật đầu như gà mổ thóc: “Đúng đúng đúng.”

“Xê ra.” Triệu Như Hi đẩy đầu hắn sang một bên, tự mình đi vào nhà chính ngồi xuống, “Ta có chính sự muốn nói với chàng.”

Tiêu Lệnh Diễn đành phải đi vào, ngồi xuống ở phía bên kia, chờ Triệu Như Hi nói chính sự.

Triệu Như Hi mở tay nải mang theo ra, lấy bộ trà cụ bên trong đặt lên bàn. Lại lấy ra một hũ trà.

“Trà ngon gì mà đáng để nàng trịnh trọng như vậy?”

Tiêu Lệnh Diễn tò mò mở nắp hũ, nhìn thoáng qua lá trà bên trong. Ngay sau đó hắn liền nhướng mày.

“Đây không phải là trà ta tặng nàng sao?” Hắn hỏi.

Hắn thân là Ngũ hoàng t.ử, đồ ăn cái mặc tự nhiên là tốt nhất. Kiếp trước hắn đã biết Triệu Như Hi thích uống trà, cho nên thỉnh thoảng lại sai Vương Thông đưa chút lá trà trong cung cho Triệu Như Hi.

Cũng không phải hắn không nỡ tặng nhiều một lúc, mà là trà thứ này, mùa xuân mới chế biến xong là ngon nhất; mùa thu muốn uống được trà ngon, thì phải bảo quản thỏa đáng.

Nội Vụ Phủ trong cung bảo quản lá trà tự nhiên tốt hơn Tuy Bình Bá phủ. Cho nên hắn mỗi tháng sai người đến Nội Vụ Phủ lĩnh một ít, rồi đưa một nửa đến chỗ Triệu Như Hi.

Kiếp trước hắn thích uống cà phê. Sau này vì Triệu Như Hi thích trà, hắn liền cũng bắt đầu uống trà, còn chuyên tâm bỏ công sức nghiên cứu văn hóa trà một phen.

Đến cổ đại, không có thứ như cà phê, lại vì muốn tìm trà ngon cho Triệu Như Hi, hắn nghiên cứu về trà càng sâu hơn. Cho nên vừa liếc mắt một cái hắn đã biết trong hũ của Triệu Như Hi đựng chính là trà hắn tặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đúng, chính là Cố Chử T.ử Duẫn chàng tặng.” Triệu Như Hi nói.

Tiêu Lệnh Diễn không hiểu nhìn nàng: “Chẳng lẽ muốn biểu diễn cho ta xem trà nghệ của nàng?”

Triệu Như Hi khóe miệng giật giật: “Không phải. Là một cô gái khối tự nhiên, ta không có loại thiên phú biểu diễn đó.”

Cũng may Vương Thông và Thanh Phong hai người phối hợp, nước đun cực nhanh. Lúc này Thanh Phong đã đun nước xong, đổ vào ấm xách tới.

“Được rồi, các ngươi đều ra ngoài canh giữ ở ngoại viện đi.” Triệu Như Hi nói.

Thấy hai người đều đã ra ngoài, tuy rằng không thể thành công ôm ôm hôn hôn, nhưng Tiêu Lệnh Diễn vẫn rất hài lòng.

Hắn nhìn về phía Triệu Như Hi.

Chỉ thấy Triệu Như Hi hư không điểm hai cái vào không trung, giữa không trung trống rỗng bỗng nhiên từ từ hiện ra một viên t.h.u.ố.c.

Triệu Như Hi đón lấy viên t.h.u.ố.c trong tay, đưa đến trước mặt hắn: “Ăn đi.”

“Cái, cái này là...” Tiêu Lệnh Diễn chỉ chỉ chỗ vừa xuất hiện viên t.h.u.ố.c, lại chỉ chỉ viên t.h.u.ố.c trong tay Triệu Như Hi.

“Đừng nói nhảm, ăn trước đi đã.” Triệu Như Hi nói.

Tiêu Lệnh Diễn tuy không biết thứ trong tay Triệu Như Hi là gì, nhưng nghe lời vợ, đi theo Đảng, luôn luôn không sai.

Hắn nhận lấy viên t.h.u.ố.c, không chút do dự bỏ vào miệng nuốt xuống.

Hắn vốn định rót một cốc nước để chiêu t.h.u.ố.c, ai ngờ viên t.h.u.ố.c lại tan ngay trong miệng. Hắn còn chưa kịp phản ứng, trong miệng đã không còn gì nữa.

Triệu Như Hi vừa xách nước tráng rửa trà cụ, vừa cười híp mắt hỏi hắn: “Chàng không sợ ta hạ cổ d.ư.ợ.c gì cho chàng sao?”

“Không sợ. Ta sớm đã trúng tình cổ của nàng rồi, thêm chút nữa cũng không sợ.” Tiêu Lệnh Diễn vỗ n.g.ự.c nói.

Triệu Như Hi: “...”

Tên này, miệng lưỡi trơn tru!

Cố Chử T.ử Duẫn là lục trà, rất dễ pha, không có quy trình pha trà phức tạp như Phổ Nhĩ hay Ô Long.

Triệu Như Hi rửa sạch ấm trà, bỏ trà vào rồi châm nước, một lát sau rót một chén vào chén trà, đưa cho Tiêu Lệnh Diễn: “Chàng nếm thử xem?”

Tiêu Lệnh Diễn không hiểu ra sao. Nhưng không hiểu thì không hiểu, việc Triệu Như Hi bảo hắn làm, chưa bao giờ là vô nghĩa. Cho dù không có ý nghĩa, cũng phải nghe lời, làm bạn trai thì phải có sự tự giác của bạn trai.

Hắn cầm lấy chén trà thổi thổi, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Ngay sau đó hắn liền trừng lớn hai mắt.

“Cái, cái này là...” Hắn chỉ vào chén trà, kinh ngạc hỏi, “Đây là trà ta đưa cho nàng?”

“Đúng.” Triệu Như Hi cũng có chút tò mò, hỏi hắn, “Chàng uống thấy có gì khác so với bình thường?”

“Rất khác.” Tiêu Lệnh Diễn nhíu mày, nhìn chén trà trong tay nói, “Ta bình thường uống trà, chỉ biết phân biệt ngon và không ngon. Còn như thế nào là ngon, như thế nào là không ngon, thật sự không nói ra được.”

“Nhưng bây giờ, ta cảm giác trà trong miệng, tươi mát, đắng chát, sinh tân hồi cam hơi ngọt, mỗi một chút tư vị đều có thể phân biệt rõ ràng rành mạch.”

Triệu Như Hi lại rót một chén trà nữa, đưa cho Tiêu Lệnh Diễn: “Chàng xem lại chén này xem.”

Tiêu Lệnh Diễn nhận lấy, thổi thổi, tỉ mỉ nhấm nháp, ngay sau đó hắn liền nhíu mày: “Cái này là thêm... lá sen?”

Nói đến đây, hắn nghi hoặc nhìn mặt bàn.

Trên mặt bàn chỉ có một hũ trà, chỉ có một ấm trà Triệu Như Hi vừa mới pha ngay trước mặt hắn. Chén trà cũng chỉ có hai cái. Vốn dĩ Triệu Như Hi và hắn mỗi người một cái, bây giờ cả hai chén trà đều bị hắn dùng rồi.