Ngô Hoài Tự khó khăn lắm mới ngồi vững ở vị trí đó, Triệu Như Hi thật sự không tiện khuyên ông rời đi. Hơn nữa, sau khi cuộc chính biến mùa đông kết thúc, vị Lại bộ Thượng thư như ông còn phải phát huy tác dụng rất lớn. Nếu đổi người khác ngồi vào vị trí ấy, Tiêu Lệnh Diễn chắc chắn sẽ vô cùng đau đầu.
Cung Thành ở Công bộ, thuộc nhóm quan lại kỹ thuật, cũng không chia bè kết phái, cách xa vòng xoáy chính trị nên hẳn sẽ không bị ảnh hưởng. Cho dù có bị vạ lây, nghĩ lại cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Hiện tại, người mà Triệu Như Hi muốn kéo đi làm quan ngoại nhậm nhất chính là Ngô Tông. Không chỉ vì Tiêu Nhược Đồng, mà còn bởi vì hai kẻ mà Ngô Tông đắc tội trước đó chắc chắn sẽ không chịu để yên.
Nếu bọn họ mượn cơ hội chính trị biến động để hãm hại Ngô Tông, thì dù Ngô Tông có lợi hại đến đâu cũng không đỡ nổi những mũi tên ngầm khó phòng ấy, đến lúc đó lỡ trúng kế của bọn họ thì nguy to. Đây chính là chuyện liên quan đến tính mạng.
Vì vậy, Triệu Như Hi cảm thấy Ngô Tông đi ngoại nhậm để tránh né là tốt nhất.
Hơn nữa, tuy Triệu Như Hi không lăn lộn chốn quan trường, nhưng nàng cũng rất am hiểu con đường thăng quan tiến chức nhanh ch.óng.
Tân tiến sĩ mới thi đỗ thường được bổ nhiệm làm quan bát phẩm hoặc cửu phẩm. Đi ngoại nhậm làm việc ba năm, sau khi mãn hạn kỳ điều về kinh thành, thăng lên tòng thất phẩm là chuyện không thành vấn đề. Đợi ở kinh thành hai, ba năm, lại tiếp tục đi ngoại nhậm, lúc đó có thể trực tiếp được bổ nhiệm làm chính thất phẩm hoặc tòng lục phẩm; ba năm sau về kinh liền có thể lên đến ngũ phẩm.
Quan ngũ phẩm ở kinh thành đã có thể lên triều, bước vào trung tâm quyền lực. Nếu lại đi ngoại nhậm một lần nữa, trực tiếp có thể làm Tri phủ tứ phẩm.
Có kinh nghiệm làm quan kinh thành làm nền tảng, lại có kinh nghiệm cai trị địa phương, con đường đi lên tam phẩm sẽ thuận lý thành chương.
Nếu cứ ở lì một chỗ muốn thăng quan là chuyện khó càng thêm khó. Nhưng cứ lên xuống, ra vào như vậy, tốc độ thăng quan lại rất nhanh.
Ngô Hoài Tự có thể ở độ tuổi hơn bốn mươi mà leo lên vị trí nhất phẩm Lại bộ Thượng thư, tuy có liên quan đến năng lực và thành tích, nhưng cũng có quan hệ mật thiết với việc ông liên tục luân chuyển như vậy.
Ngô Tông hiện tại là chính tứ phẩm, vì không có kinh nghiệm ngoại nhậm nên muốn thăng lên đại viên tam phẩm là vô cùng khó khăn. Cho dù có Hoàng thượng thưởng thức và Ngô Hoài Tự ở phía sau đẩy lên cũng không dễ dàng, đây là điểm yếu chí mạng trên con đường làm quan của hắn.
Cho nên hiện tại đi ra ngoài làm quan địa phương, đối với hắn chỉ có lợi chứ không có hại.
“Tam sư huynh, huynh thấy thế nào?” Triệu Như Hi tha thiết nhìn Ngô Tông.
Trống tốt không cần gõ nặng, có những lời nàng không cần nói quá toạc móng heo. Nàng tin rằng Ngô Tông đều hiểu rõ.
Bây giờ chỉ xem bản thân Ngô Tông nghĩ thế nào, hắn có nguyện ý rời khỏi kinh thành hay không.
Ngô Tông nhìn Khang Thời Lâm một cái, gật đầu nói: “Được thôi.”
“Hả?” Triệu Như Hi không ngờ Ngô Tông lại đồng ý dứt khoát như vậy, nhất thời có chút ngẩn người.
Ngay sau đó nàng phản ứng lại, vui mừng nói: “Tam sư huynh, huynh đồng ý rồi sao?”
“Ừ.” Ngô Tông gật đầu.
Cung Thành lúc này mới cười rộ lên, nói với Triệu Như Hi: “Tam sư huynh của muội đã sớm bàn bạc với sư phụ rồi. Mọi người đều không yên tâm để muội một mình đi đến nơi đất khách quê người. Đám lại viên già đời ở những nơi đó không ai là kẻ dễ đối phó, chắc chắn sẽ bắt nạt muội. Cho nên cân nhắc tới lui, Tam sư huynh của muội quyết định vẫn là xin đi ngoại nhậm để tiện bề chiếu cố muội.”
Triệu Như Hi cảm động không thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hu hu, đây là sư phụ, sư huynh thần tiên gì vậy, sao có thể tốt đến thế chứ?
Khang Thời Lâm gật đầu: “Có điều quan giai của Tam sư huynh con và con - một người mới ra đời - chênh lệch quá xa. Cho dù nó đi ngoại nhậm cũng không cách nào trở thành cấp trên trực tiếp của con được. Điểm này con phải chuẩn bị tâm lý.”
“Con biết, con biết. Chỉ cần Tam sư huynh che chở con, thế nào cũng không thành vấn đề.” Triệu Như Hi xua tay, cười đến híp cả mắt, “Ái chà, sư huynh thật là quá tốt. Muội vui quá đi mất.”
Mọi người thấy nàng vui vẻ như một đứa trẻ, không khỏi đều bật cười.
“Được rồi. Gọi con tới chính là để hỏi chuyện này. Con cứ chuyên tâm tham gia thi Đình, những chuyện khác không cần lo lắng, đã có ta và mấy vị sư huynh của con rồi.” Khang Thời Lâm phất tay, lấy cuộn tranh ra, “Để ta xem tranh các con vẽ nào.”
Triệu Như Hi nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy cuộn tranh của mình, ôm c.h.ặ.t vào lòng: “Sư phụ, con bỗng nhiên có chút cảm ngộ mới. Bức tranh này vẽ chưa được ưng ý, hôm nay con không đưa cho người xem đâu. Đợi con về vẽ lại một bức khác rồi sai người mang đến biếu người.”
“Hửm?” Khang Thời Lâm không hiểu ra sao.
Tuy nhiên đồ đệ có cảm ngộ là chuyện tốt, tinh thần cầu toàn lại càng là điều ông đ.á.n.h giá cao, ông liền không nói thêm gì nữa, gật đầu: “Được, cũng không vội, con cứ nghiền ngẫm cho thấu đáo những gì ngộ được rồi vẽ cũng chưa muộn.”
“Vâng vâng.” Triệu Như Hi ôm bức tranh của mình, gật đầu lia lịa.
Tam sư huynh tốt như vậy, còn trở thành đại lão che chở cho nàng. Nàng vẫn nên giữ lại cách vẽ này để đợi hắn tự mình lĩnh ngộ thì hơn.
Sau khi Triệu Như Hi rời đi, ngày hôm sau Khang Thời Lâm gọi Ngô Hoài Tự đến bàn bạc một hồi lâu, chập tối lại vào cung một chuyến. Tuy nhiên ông không đề cập đến chuyện này, chỉ trò chuyện với Tiêu Cát một lúc, thưởng thức tranh sưu tầm của Hoàng thượng, rồi thong dong ra khỏi cung.
Chỉ là lúc ra về, khi Tạ công công tiễn ông ra cửa, ông đã thì thầm với Tạ công công vài câu...
Triệu Như Hi thi Hội đỗ thứ hai, Tiêu Lệnh Diễn vừa bất ngờ lại vừa không bất ngờ.
Nói bất ngờ, là vì Triệu Như Hi xưa nay luôn là học bá, trong tình huống hắn không cùng tham gia thi cử, nàng thi đỗ đầu bảng mới là kết quả bình thường.
Nói không bất ngờ, là vì văn phong của Triệu Như Hi vẫn khá rõ nét. Trong năm vị quan chấm thi tuy có ba người là Học chính từ các tỉnh dưới được điều lên, nhưng kiểu gì cũng có người nhận ra bài văn của nàng. Mọi người không muốn để một nữ nhân đè đầu cưỡi cổ đám nam nhân bọn họ là chuyện rất bình thường. Hắn và Triệu Như Hi đều không phải người coi trọng hư danh, chuyện này cũng cho qua.
Bình thường hắn muốn gặp Triệu Như Hi đều phải kìm nén bản thân, bây giờ khó khăn lắm mới có cái cớ, ngay tối hôm đó hắn đã chạy đến gặp Triệu Như Hi một lần.
Ân ái một hồi, hắn nói: “Tống Thanh Hà thi đỗ thứ ba, nhưng chưa đợi dán bảng đã bị gạch tên khỏi danh sách. Tương Dương vốn là đứa con gái Hoàng thượng yêu thích nhất, sau chuyện này, ông ấy cực kỳ thất vọng về Tương Dương, sai người mắng cho nàng ta một trận, lại đến cung Cẩn phi, quở trách Cẩn phi một hồi.”
Hắn cười nói: “Chuyện này Tương Dương không hề nói với Cẩn phi và Minh Vương, mà là tự mình làm chủ. Vốn dĩ Cẩn phi hiểu rõ tính khí Hoàng thượng nhất, biết cách chiều theo ý thích, thời gian qua thái độ của Hoàng thượng đối với bà ta đã dịu đi nhiều. Nhưng qua vụ Tương Dương quấy nhiễu này, Hoàng thượng lại lạnh nhạt với Cẩn phi, liên lụy đến cả Minh Vương dạo gần đây một lòng lấy lòng Hoàng thượng cũng bị ăn quở trách. Cẩn phi và Minh Vương đều cực kỳ bất mãn với Tương Dương.”
Hắn lo lắng Triệu Như Hi trong lòng uất ức, vuốt ve mái tóc đen mượt như lụa của nàng nói: “Hoàng gia chính là như vậy, bất kể là Hoàng t.ử hay Công chúa, phạm lỗi lầm, chỉ cần không làm ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết thì đều sẽ che đậy lại, dù sao bọn họ cũng đại diện cho thể diện Hoàng gia. Chuyện của Tương Dương cũng coi như kết thúc tại đây, nhưng nàng ta đã mất đi sự sủng ái của Hoàng thượng, Cẩn phi và Minh Vương cũng sinh oán hận với nàng ta, những ngày tháng sau này của nàng ta cũng sẽ không dễ chịu.”
Hắn nhìn Triệu Như Hi: “Hơn nữa, ta sẽ báo thù cho nàng. Chỉ là còn phải đợi thêm, thời cơ chưa đến.”