Nàng thay một bộ y phục, ngồi xe ngựa đi đến Khang phủ.
Khang Thời Lâm cũng vừa từ bên ngoài trở về.
Khoảnh khắc vinh quang như vậy, lão nhân gia ngài mới sẽ không ngồi ở nhà buồn bực đâu. Vừa rồi mượn cớ đi xem khoa quan, ông ngồi trong trà lâu, nhận một trận nịnh nọt và tâng bốc thỏa thích, cho nên ở bên ngoài lâu như vậy mới về nhà.
Nghe Triệu Như Hi đến, ông còn cười nói: "Đứa nhỏ này, lúc này là qua báo tin vui cho ta sao?"
Khang An nói chêm vào: "Triệu cô nương không chỉ tranh khí, khiến lão nhân gia ngài kiếm đủ mặt mũi, còn hiếu thuận như vậy, có chuyện gì luôn là người đầu tiên nghĩ đến ngài."
Chọc cho Khang Thời Lâm cười lớn "ha ha".
Lúc này, Triệu Như Hi đi theo hạ nhân vào.
"Sư phụ." Nàng gọi một tiếng.
Khang Thời Lâm ở chung với tiểu đồ đệ hai năm, bình thường đứa nhỏ này luôn cười hì hì, lúc nào cũng một bộ dáng tính trước kỹ càng. Nhưng bây giờ trên mặt tuy mang ý cười, trong mắt lại mang theo lo âu, tim ông lập tức treo lên.
Ông đứng dậy nói: "Đi, vào thư phòng nói."
Khang An thấy thế, cho những hạ nhân khác lui ra ngoài, chỉ một mình hắn ở lại thư phòng; Thanh Phong đi theo Triệu Như Hi vào không nhận được sự phân phó của cô nương, đứng đó không động đậy.
Khang Thời Lâm tuy đã sáu, bảy mươi tuổi, nhưng ông cũng rất chú trọng chừng mực khi ở chung. Bất kể có chuyện cơ mật gì, khi ông nói chuyện với Triệu Như Hi, luôn giữ Khang An và Thanh Phong ở bên trong, để tránh người khác nhai lưỡi về Triệu Như Hi.
"Sao vậy?" Vừa ngồi xuống, Khang Thời Lâm liền nói, "Xảy ra chuyện gì? Có phải lại có người thấy con trúng Trạng nguyên bất mãn, giở trò xấu đối phó con không?"
"Sư phụ..." Triệu Như Hi có chút khó mở miệng.
Nàng tuy là đồ đệ của Khang Thời Lâm, nhưng chỉ ở chung với Khang Thời Lâm chưa đến hai năm. Mà Tiêu Cát lại ở chung với Khang Thời Lâm nửa đời người, tình cảm hai người thân như cha con.
Nàng nếu nói ra lo lắng, chẳng phải đang nói Tiêu Cát sẽ thấy sắc nảy lòng tham, nghi ngờ nhân phẩm của ông ấy sao? Sư phụ sẽ nhìn nàng thế nào?
Tính cách Triệu Như Hi cực kỳ phóng khoáng, có chuyện gì xưa nay đều nói thẳng thắn, chưa bao giờ giống như bây giờ, ấp a ấp úng, nhăn nhó, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nhăn lại thành một đoàn.
"Rốt cuộc có chuyện gì? Con cứ nói thẳng là được." Khang Thời Lâm là người tính nóng, ghét nhất người khác muốn nói lại thôi, "Con muốn làm ta gấp c.h.ế.t sao?"
Ông bỗng nhiên nghĩ đến điều gì: "Có phải là hôn sự của con không? Cũng đúng, con sắp mười sáu tuổi rồi, bây giờ công thành danh toại, thi đỗ Trạng nguyên, có người đến cầu thân là chuyện bình thường."
Ông nhoài người về phía trước, ân cần nhìn Triệu Như Hi nói: "Là ai?"
Triệu Như Hi dở khóc dở cười: "Sư phụ, người nghĩ đi đâu vậy."
Nàng đành phải nói thẳng: "Con vốn cầu xin sư phụ nói với Hoàng thượng, con không muốn làm Tiến sĩ nhất giáp, muốn ngoại phóng. Người đã nghe ngóng chưa, Tạ công công thật sự nói với Hoàng thượng rồi sao? Tại sao Hoàng thượng còn khăng khăng điểm con làm Trạng nguyên?"
"Bởi vì lúc đó thi Đình còn chưa thi, nói không làm nhất giáp chỉ làm nhị giáp, khó tránh khỏi khiến Hoàng thượng cảm thấy hai thầy trò chúng ta quá ngông cuồng. Cho nên ta nhờ Tiểu Tạ t.ử nói, bảo hắn đợi sau khi thi Đình kết thúc, Hoàng thượng xem qua bài thi một lượt rồi hãy nói." Khang Thời Lâm nói.
"Tiểu Tạ t.ử người này, ta hiểu rõ. Nhân phẩm không chê vào đâu được, hắn chỉ cần đã nhận lời, thì không có chuyện không làm. Lời đó hắn chắc chắn đã nói với Hoàng thượng rồi. Còn về nguyên nhân con được điểm Trạng nguyên, ta cũng nghe người ta nói rồi, thư pháp của con quá kinh diễm, văn chương cũng viết cực tốt, Hoàng thượng nổi lòng yêu tài, không muốn vì những cái có cũng được không có cũng được kia mà chôn vùi nhân tài, cho nên mới khăng khăng khâm điểm con làm Trạng nguyên. Những lời hôm nay ngài ấy nói trên triều, chắc hẳn con cũng nghe thấy rồi."
Triệu Như Hi đành phải gật đầu: "Nghe thấy rồi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vậy là được rồi." Khang Thời Lâm nói, "Theo ta thấy, con xứng đáng là Trạng nguyên."
"Vậy con không thể ngoại phóng được nữa sao?" Triệu Như Hi vội vàng hỏi.
"Con muốn ngoại phóng đến thế à?" Khang Thời Lâm nói, trong thần sắc có chút không tán đồng.
Triệu Như Hi ban đầu tuy thuyết phục được ông, nhưng trong thâm tâm ông vẫn luôn không tán thành lắm việc Triệu Như Hi ngoại phóng.
Ông là tâm thái của người cha già.
Yên ổn ở lại kinh thành không tốt sao? Có ông che chở, có mấy sư huynh bao bọc, ai cũng không dám làm Triệu Như Hi chịu ấm ức. Chạy đến nơi đất khách quê người, có kẻ không biết điều, không có mắt va chạm nàng, bọn họ muốn che chở cũng ngoài tầm với.
Đến lúc đó xảy ra chuyện gì, không chỉ lão nhân gia ông không chịu nổi hậu quả này, mà ngay cả Đại Tấn cũng mất đi một nhân tài. Tông sư hội họa, tông sư thư pháp, nữ Trạng nguyên đầu tiên, nhân tài như vậy trăm năm khó gặp, lẽ ra phải đặt dưới mí mắt bảo vệ cho tốt.
Thấy sư phụ như vậy, Triệu Như Hi cuống lên, bất đắc dĩ nói ra suy nghĩ trong lòng: "Sư phụ, người có nghĩ tới không, Tiến sĩ nhất giáp là phải vào Hàn Lâm viện. Con là một nữ t.ử trẻ tuổi, ngày ngày ra vào hoàng cung, ở bên cạnh Hoàng thượng. Đến lúc đó các phi tần trong cung coi con là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt, muốn trừ khử con cho sướng thì làm sao?"
"Người nhìn xem, con chẳng qua chỉ là đọc sách giỏi hơn một chút, toán học học tốt hơn một chút, đã vướng mắt Cẩn phi và Tương Dương Công chúa, các bà ấy đã giở bao nhiêu trò xấu nhắm vào con? Con lại đến bên cạnh Hoàng thượng ở, con còn mạng sao?"
Khang Thời Lâm sững sờ, thần sắc dần dần ngưng trọng.
Tiêu Cát cũng là người hơn bốn mươi sắp năm mươi rồi, nhân phẩm ông tin được, không phải là quân vương coi trọng sắc đẹp. So với sắc đẹp, ông ấy coi trọng nhân tài hơn. Cho nên Khang Thời Lâm bắt đầu không nghĩ về phương diện đó.
Bây giờ Triệu Như Hi nhắc tới, ông mới phát hiện đây quả thực là một vấn đề.
Tiêu Cát đối với Triệu Tri Vi, từ khi mua tranh của nàng, đã cực kỳ thưởng thức nàng; bây giờ thư pháp của nàng lại làm ông ấy kinh diễm, văn chương còn viết tốt như vậy, tài hoa như vậy, điều này khiến Tiêu Cát khăng khăng điểm nàng làm Trạng nguyên.
Triệu Như Hi lại xinh đẹp như vậy, cái miệng nhỏ nói chuyện lại ngọt, năng lực làm việc lại mạnh. Nữ t.ử như vậy, ai mà không thích?
Khang Thời Lâm tiếp xúc gần gũi với ba đời Hoàng đế, biết rõ nhất cái nết của những Hoàng đế này. Bọn họ cho rằng thiên hạ này đều là của mình, cho nên nữ t.ử tốt nhất trong thiên hạ cũng lẽ ra phải để bọn họ hưởng dụng.
Tiêu Cát tuy nhân phẩm tốt, tuy yêu tài hơn sắc đẹp, nhưng nữ t.ử vừa có tài vừa xinh đẹp ngày ngày lắc lư trước mắt, ông ấy có động tâm tư, muốn nạp nàng vào cung hay không?
Bây giờ hậu vị trong hoàng cung còn đang bỏ trống đấy.
Hôm nay Tiêu Cát có thể bất chấp sự phản đối của bá quan, khăng khăng khâm điểm Triệu Như Hi làm Trạng nguyên; vậy ngày mai có thể cũng bất chấp sự phản đối của người đời, khăng khăng muốn lập Triệu Như Hi làm Hoàng hậu hay không?
Khang Thời Lâm ngước mắt nhìn Triệu Như Hi.
Với mức độ xuất sắc của đồ đệ ông, làm một Hoàng hậu tự nhiên là đủ tư cách. Nhưng vấn đề là, nàng có nguyện ý không? Hơn nữa, tiểu đồ đệ nhà mình mới mười sáu tuổi, gả cho một lão già nhỏ nửa trăm, không nói nàng không nguyện ý, ông thân là biểu thúc của Tiêu Cát, cũng là không nguyện ý.
Đây không phải trâu già gặm cỏ non sao?
Xưa nay đế vương không sống thọ, ngộ nhỡ Tiêu Cát thọ mệnh không dài, tiểu đồ đệ nhà mình chẳng lẽ phải thanh đăng cô ảnh (đèn xanh bóng lẻ) sống nửa đời sau trong Thái miếu?
Ông hỏi: "Con lúc đầu năm lần bảy lượt nói với ta muốn ngoại phóng, không muốn điểm làm nhất giáp, có phải cũng đã cân nhắc đến yếu tố này không?"