Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 684: Lưỡng Tình Tương Duyệt



Hắn quét mắt nhìn Lưu Hoành Vũ, Thái Diệu Tông và Lý Lợi vừa mới đi ra: “Ta nghe nói muội ở đây bị bắt nạt?”

Thấy ba người kia vẻ mặt xấu hổ, Triệu Như Hi cười nói: “Sư muội của huynh lợi hại lắm đấy, ai có thể bắt nạt được muội? Mấy vị đại nhân cũng không phải là người như vậy.”

Nghe được câu cuối cùng, ba người mới thở phào nhẹ nhõm.

Lưu Hoành Vũ giới thiệu Lý Lợi một chút, liền mời Ngô Tông vào nha môn.

Tiếp theo Ngô Tông làm việc công sự, nghe báo cáo của đám người Lưu Hoành Vũ, lại đích thân đi xem xét xung quanh khu vực, ăn xong cơm tối lúc này mới đến Triệu phủ, thỉnh an Chu thị.

Chu thị đã ngoài bốn mươi, lớn hơn Ngô Tông mười tuổi, bà và các trưởng bối nữ quyến trong gia tộc Ngô Tông cũng có quen biết, hai người gặp mặt cũng không cảm thấy lúng túng.

Nói chuyện một lát, Triệu Như Hi nói: “Sư huynh, huynh còn chưa xem qua tòa nhà mới muội mua này đúng không? Hay là để muội đưa huynh đi tham quan một chút?”

Có sức quan sát nhạy bén, cô không quên lúc sáng cô nhìn thấy Ngô Tông và nhắc đến đám người sư phụ, trên mặt Ngô Tông thoáng qua một tia không tự nhiên. Lúc này trái tim hóng hớt của cô đang hừng hực cháy, muốn bóng gió dò la tin tức của Ngô Tông và Tiêu Nhược Đồng.

Ngô Tông và Chu thị cũng không có bao nhiêu chuyện để nói, mục đích hắn đến Triệu phủ là để nói chuyện với Triệu Như Hi. Đề nghị này của Triệu Như Hi đúng ý hắn.

Hắn đứng dậy cáo từ Chu thị, cùng Triệu Như Hi ra khỏi viện, cùng cô đi dạo khắp nơi trong Triệu phủ.

“Tiểu sư muội, tòa nhà này mua được đấy, nhưng một mình muội ở có hết không?” Ngô Tông kinh ngạc trước sự rộng rãi của tòa nhà này.

“Mẹ muội mua cho muội, nói sư phụ, Nhược Đồng tỷ bọn họ đến có chỗ ở. Muội gọi sư phụ đến du ngoạn, cũng không thể để người ở khách sạn được đúng không? Nếu không phải cha và đệ đệ muội không ở đây, sư huynh huynh đến muội cũng phải giữ khách lại.”

Nói đến đây cô trách cứ: “Huynh nên chào hỏi trước với muội một tiếng, muội cũng tiện chuẩn bị cho huynh một tòa nhà.”

Ngô Tông xua tay: “Ta ở dịch trạm rất tốt, công vụ trong nha môn của ta bận rộn, cũng là tiễn sư phụ đi xong phát hiện hai ngày nay không có việc gì, nảy sinh ý định nhất thời mới qua đây. Ta cũng không ở lâu, ngày kia là về rồi.”

Trong nhà Triệu Như Hi hiện tại chỉ có cô và Chu thị hai người phụ nữ, Ngô Tông tự nhiên không tiện ở lại nhà cô. Tối nay hắn định ở tại dịch trạm.

Dịch trạm có phòng chuyên dành cho quan viên, đầu bếp và hạ nhân đầy đủ mọi thứ, ở đó cũng tiện. Chỉ ở hai đêm, cũng không cầu kỳ như vậy. Trước kia Ngô Tông xuống nông thôn tra án, miếu đổ nát cũng từng ở qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sư phụ bọn họ chơi có vui không? Huynh và Nhược Đồng tỷ…” Nói đến đây, Triệu Như Hi chớp chớp đôi mắt to, nhìn Ngô Tông không nói tiếp nữa.

“Muội đó.” Ngô Tông dùng ngón tay điểm hư không vào cô, “Ta nói bản thân muội còn chưa gả đi, lo lắng nhiều chuyện như vậy làm gì?”

“Bởi vì huynh và Nhược Đồng tỷ đều giống như người thân của muội, muội quan tâm mọi người mà.” Cái miệng nhỏ của Triệu Như Hi ngọt xớt.

Ngô Tông bất đắc dĩ nói: “Sư phụ bọn họ chơi rất vui, còn hẹn đợi đến mùa thu lại đến thăm muội và ta. Còn về Khánh Dương Huyện chủ…”

Hắn nhìn ánh hoàng hôn nơi chân trời, ánh mắt dần dần nhu hòa: “Yên tâm đi, ta đã hẹn với nàng ấy rồi, đợi nàng ấy trở về xin phép người nhà đồng ý, ta sẽ phái người đến cửa cầu thân.”

Triệu Như Hi trố mắt.

Tốc độ này cũng quá nhanh rồi chứ?

Thấy mắt tiểu sư muội trố lên tròn xoe, đáng yêu như con mèo nhỏ, hoàn toàn trái ngược với phong thái ngự tỷ thể hiện ở nha môn lúc nãy, Ngô Tông bật cười, nhịn không được vỗ nhẹ lên đầu cô một cái: “Muội đó là biểu cảm gì vậy?”

“Ngạc nhiên vui mừng đó, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.” Triệu Như Hi chỉ vào mắt mình, “Nhìn đôi mắt chân thành của muội này.”

Ngô Tông nhìn qua, liền bắt gặp một đôi mắt sáng lấp lánh viết đầy hai chữ hóng hớt.

“Mau nói mau nói, sư huynh huynh sao lại nghĩ thông mà thay đổi chủ ý vậy?” Triệu Như Hi hưng phấn hỏi.

Ngô Tông không tự nhiên quay mặt đi, nhìn đóa sen hàm tiếu trong ao nói: “Trước khi ta thành thân, đã cực kỳ thưởng thức linh khí trong thư pháp của Khánh Dương Huyện chủ. Sau này tình cờ gặp nàng ấy một lần, khi đó nàng ấy tuổi còn nhỏ, nhưng khí chất xuất trần, cực kỳ phù hợp với người viết thư pháp mà ta tưởng tượng. Lúc đó ta liền si tâm vọng tưởng, nếu đời này có thể có giai nhân tài mạo song toàn như vậy bầu bạn, cuộc đời liền viên mãn rồi.”

“Chỉ là ý nghĩ này của ta vừa mới nảy sinh, liền thấy một thiếu niên tuấn tú nói chuyện với nàng ấy, hai người khá xứng đôi. Ngay sau đó liền truyền đến tin tức nàng ấy đính hôn với Anh Quốc Công thế t.ử. Ta tự giễu mình si tâm vọng tưởng, lúc đó trong nhà muốn làm mai cho ta, ta liền buông xuống chút tình cảm này mà đồng ý.”

Hắn nhìn Triệu Như Hi một cái: “Chuyện sau đó, muội cũng đều biết rồi.”

Triệu Như Hi nghi hoặc: “Nhưng lần trước muội nói Nhược Đồng tỷ muốn cùng huynh kết tóc se tơ, tại sao huynh lại từ chối?”