Nữ Học Bá Ở Cổ Đại

Chương 735: Chân Tướng Sự Việc



"Hoàng gia tứ hôn, nào có đạo lý đổi ý?" Triệu Như Hi cười khổ một cái, "Cho dù con có cắt tóc đi làm ni cô, Triệu gia cũng phải chịu liên lụy."

Nghe lời này, Lão phu nhân và Chu thị liền xìu xuống.

Các bà thương Triệu Như Hi, nhưng cũng không thể không nghĩ cho Triệu Nguyên Huân và Triệu Tĩnh Thái.

Triệu Như Hi thấy hai người thở ngắn than dài, vội vàng nói đỡ vài câu cho Tiêu Lệnh Diễn: "Tuy nói hoàng gia tàn khốc, nhưng Tề Vương không có tâm tư đoạt đích, nếu không hôm nay chàng ấy cũng sẽ không bỏ lại hoàng thân quốc thích và đại thần ở phía trước, vừa nghe nói có người bắt nạt con liền chạy ra sau này. Con cảm thấy mối hôn sự này cho đến hiện tại, vẫn khiến con hài lòng. Gả cho nhà khác, cũng chưa chắc không có chuyện vì tranh đoạt tước vị gia sản mà huynh đệ tương tàn?"

Lão phu nhân và Chu thị nghe lời này, nhớ tới biểu hiện xuất sắc hôm nay của Tiêu Lệnh Diễn, cũng dẹp bỏ ý định đổi cháu rể (con rể).

Trong đại điện nữ quyến kia, có hai ba người đều đang mang thai. Nghe nói có tranh chấp, trượng phu của các nàng không những không tự mình đến, ngay cả phái hạ nhân hỏi thăm một câu cũng không có.

Tề Vương trước đó đã không yên tâm về các nàng, muốn phái người đến bảo vệ. Hôm nay vừa nghe nói có người bắt nạt Triệu Như Hi, lập tức đích thân tới, còn thay Triệu Như Hi trực tiếp đối đầu với Tam tẩu của mình, điều này đối với nam nhân mà nói, thật sự quá hiếm có, huống chi đó còn là một hoàng t.ử Vương gia kim tôn ngọc quý.

Người cháu rể (con rể) này, các bà chấm một trăm điểm.

Hơn nữa bao nhiêu hào môn đại tộc vì tranh đoạt tước vị và tài sản mà huynh đệ tương tàn, các bà ở kinh thành cả đời, thấy quá nhiều rồi. Không nói đâu xa, chỉ riêng Triệu gia các bà, chẳng phải cũng ra một Ngụy thị, một Triệu Nguyên Khôn sao?

Ngay cả hàn môn, còn có chuyện vì lợi ích mà đ.á.n.h nhau vỡ đầu chảy m.á.u nữa là.

Thiên hạ rộn ràng, đều vì lợi đến; thiên hạ nhốn nháo, đều vì lợi đi. Chỉ cần có lợi ích, ở đâu mà không có tranh chấp?

Ngược lại nam t.ử có tình có nghĩa mới là khó tìm. Bỏ lỡ Tề Vương, các bà biết gả Triệu Như Hi cho ai đây?

Nghĩ như vậy, hai người liền buông bỏ hết tạp niệm trong đầu.

Ba người trong hoàng cung vừa cầm đũa lên thì xảy ra chính biến, bụng vẫn còn rỗng tuếch. Lúc này Chu thị sai hạ nhân xuống bếp làm vài món ăn nhanh gọn ăn xong, lúc này mới vẻ mặt mệt mỏi ai về viện nấy.

Triệu Như Hi tắm rửa xong liền ôm lò sưởi tay ngồi trên ghế nằm bên cửa sổ, nhìn cảnh sắc tiêu điều bên ngoài ngẩn người.

Yến tiệc Vạn Thọ tiết bắt đầu sau khi tan sở vào buổi tối. Lúc này cũng mới khoảng năm, sáu giờ chiều, nhưng vì là mùa đông, trời đã tối đen như mực.

"Hệ thống, Nhị hoàng t.ử tại sao lại đi ngăn cản Thái t.ử? Sao hắn lại trùng hợp bị Thái t.ử c.h.é.m đứt ba ngón tay như vậy? Trong chuyện này có bàn tay của Tiêu Lệnh Diễn hay không?" Nàng hỏi trong lòng.

Không hỏi rõ chuyện này, trong lòng nàng bất an.

Ở hiện đại, nàng và Tiêu Khác tuy là đối thủ, nhưng khi nàng thật sự gặp rắc rối, Tiêu Khác miệng thì mỉa mai nàng, nhưng hành động lại âm thầm giúp đỡ nàng. Nàng vẫn luôn cảm thấy người đàn ông này tâm địa mềm yếu lương thiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng đến cổ đại, khi hắn quyết định đoạt đích, đối mặt với d.ụ.c vọng quyền lực to lớn, liệu có biến thành một người khác hay không?

Nàng tuy cùng Tiêu Lệnh Diễn quyết định tự mình đoạt đích, không để Tiêu Lệnh Phổ ngồi lên vị trí kia. Nhưng nếu Tiêu Lệnh Diễn lợi dụng sự kiện lần này nhắm vào Tiêu Lệnh Phổ, khiến Tiêu Lệnh Phổ bị thương, nàng cũng không chấp nhận được.

Dù sao Tiêu Lệnh Diễn cũng giống nàng, đều tiếp nhận ký ức của nguyên chủ. Tiêu Lệnh Diễn từng nói với nàng, trong ký ức của hắn, Tiêu Lệnh Phổ coi nguyên chủ như con trai mà nuôi lớn, đối xử cực tốt. Hắn xuyên qua cũng cảm nhận được sự ấm áp này, nếu không hắn ban đầu sẽ không nguyện ý giúp Tiêu Lệnh Phổ lên ngôi.

Tiêu Lệnh Phổ hiện tại tuy nghi kỵ Tiêu Lệnh Diễn, nhưng cho đến nay cũng chưa từng làm chuyện gì tổn hại đến hắn. Nếu Tiêu Lệnh Diễn lợi dụng chuyện lần này hãm hại Tiêu Lệnh Phổ, vậy thì liệu có một ngày, hắn cũng sẽ vì chuyện quyền lực mà hãm hại nàng hay không?

Cho nên Triệu Như Hi nhất định phải làm rõ chuyện này.

Vì Triệu Như Hi dặn dò, hệ thống lúc đó đã chia một phần cảm tri ở đại điện các hoàng t.ử, nó căn bản không cần đi tra cũng biết rõ ngọn ngành sự việc.

Nó nói: "Đây là sự trùng hợp, ngoại trừ Tam hoàng t.ử, không liên quan đến ai khác. Thật ra nói cho cùng, chuyện này cũng không liên quan trực tiếp đến Tam hoàng t.ử. Hắn chỉ là nhìn thấu và lợi dụng lòng người."

"Ký chủ cũng biết, Thái t.ử lòng phòng bị cực nặng, thời gian trước còn xảy ra chuyện có người lẻn vào phòng hắn khi hắn đang ngủ. Tuy lúc đó chỉ lấy đi vài văn thư và vật phẩm quý giá, nhưng lại khiến hắn ăn ngủ không yên. Hắn luôn cảm thấy lúc nào cũng có người lẻn vào phòng lấy đầu hắn."

"Tam hoàng t.ử liền lợi dụng điểm này, sai người dâng một con d.a.o găm c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn cho Thái t.ử. Thái t.ử có được như bắt được bảo vật. Vừa hay con d.a.o găm đó không lớn, giấu trong người rất thích hợp, cho nên hắn cả ngày d.a.o găm không rời thân. Lần này đi dự tiệc cũng mang theo."

"Trên yến tiệc, Tam hoàng t.ử hỏi Tứ hoàng t.ử, thời gian trước có phải thu nhận một diệu thủ thần thâu làm môn khách hay không? Hắn nói mình bị mất đồ, nghi ngờ là Tứ hoàng t.ử sai vị thần thâu kia làm. Tứ hoàng t.ử sống c.h.ế.t không nhận, cảm xúc có chút kích động. Thái t.ử thời gian này vẫn luôn bị hạ d.ư.ợ.c, chợt biết người vào phòng hắn trộm đồ là người của Tứ hoàng t.ử, rút d.a.o găm đ.â.m về phía Tứ hoàng t.ử."

"Tam hoàng t.ử biết uy lực của con d.a.o găm đó, tự nhiên tránh đi. Nhị hoàng t.ử tự phụ mình võ công cao cường, lại nghĩ trong trường hợp này cứu được Tứ hoàng t.ử, hành động quan tâm huynh đệ, lo toàn đại cục này chắc chắn sẽ khiến Hoàng thượng yêu thích, đại thần khen ngợi, so với Tam hoàng t.ử không màng huynh đệ, chỉ lo bản thân tránh né thì trọng tình trọng nghĩa hơn nhiều. Thái t.ử bị phế, Tam hoàng t.ử bạc bẽo, hắn lại có Sầm gia ủng hộ, vậy chắc chắn là hắn thượng vị. Cho nên hắn mới lao lên trước muốn đoạt lấy d.a.o găm trên tay Thái t.ử. Lại không ngờ d.a.o găm sắc bén, Thái t.ử lại mất lý trí, thấy người đưa tay ra ngăn cản liền vung d.a.o c.h.é.m tới, ba ngón tay của hắn cứ thế bị c.h.é.m đứt."

Triệu Như Hi nghe xong lời này, hồi lâu không nói gì.

Nàng nói: "Nhắm vào Tam hoàng t.ử, Tiêu Lệnh Diễn đã bố trí hậu thủ rồi chứ?"

Tam hoàng t.ử người này quá đáng sợ, không trừ không được.

"Yên tâm. Tiêu Lệnh Diễn đi đường vòng bố trí manh mối, Hoàng thượng lần theo manh mối này, rất nhanh sẽ tra ra d.a.o găm là do Tam hoàng t.ử sai người bán cho Thái t.ử, cũng sẽ tra ra là Tam hoàng t.ử hạ d.ư.ợ.c Thái t.ử. Mà Thái t.ử cho dù có vô tội đến đâu, hắn g.i.ế.c Tứ hoàng t.ử, là tuyệt đối không có khả năng tiếp tục làm Thái t.ử nữa, chỉ có thể bị giam cầm."

"Tra ra là Tam hoàng t.ử, Hoàng thượng không phải trực tiếp giam cầm Tam hoàng t.ử luôn sao? Cuộc chính biến thứ hai phía sau có phải sẽ không xảy ra nữa không?" Triệu Như Hi nói.

Tiêu Cát người này tật xấu duy nhất chính là mềm lòng. Cho dù Thái t.ử g.i.ế.c Tứ hoàng t.ử, Tam hoàng t.ử là kẻ chủ mưu đứng sau tất cả, nghĩ đến ông ấy cũng không nỡ xử t.ử hai đứa con trai này, chỉ sẽ giam cầm bọn họ cả đời.

Nhưng trong nguyên tác, Thái t.ử bị giam cầm còn có thể chạy ra phát động cung biến, Tam hoàng t.ử táng tận lương tâm còn có thể bị sự giam cầm của Hoàng thượng vây khốn sao? Người này vốn dĩ điên cuồng, một khi hắn quyết định cá c.h.ế.t lưới rách, ai có thể ngăn cản?