Khang Thời Lâm là người cực kỳ thông thấu, vừa nghe lời Triệu Như Hi nói, liền hiểu cô muốn làm gì.
Ông vuốt râu, hỏi: "Ý con là qua một vụ xuân, hai món nông cụ và thủy lợi triệt để phát huy hiệu quả. Hoàng thượng và Công bộ, Hộ bộ nhìn thấy giá trị của những thứ này, sẽ không nỡ để con ở nhà, mà sẽ chủ động tới cửa mời con ra làm quan?"
Triệu Như Hi gật đầu: "Tự mình chạy tới không phải là mua bán, càng không cần nói đến tình huống hiện tại của con. Nếu con chủ động xin ra ngoài làm quan, bất kể làm ra cống hiến thế nào, đều có người nói ra nói vào. Con hoàn toàn là tốn công vô ích."
"Cho nên thay vì con tự mình chủ động yêu cầu làm quan, chi bằng để triều đình khao khát, mời con xuất sơn làm quan. Trình tự này, vạn lần không thể đảo lộn."
Nói đến đây, Triệu Như Hi liếc nhìn Khang Thời Lâm: "Con nói lời này với người, là muốn người trong lòng hiểu rõ. Hoàng thượng vạn nhất nhắc tới việc này, người biết nên dùng thái độ gì để ứng đối."
"Ha ha ha ha..." Khang Thời Lâm không nhịn được cười lớn, vừa cười vừa chỉ vào Triệu Như Hi nói, "Cái con nha đầu này, trong bụng quanh co lòng vòng cũng nhiều thật, đúng là không hổ danh đồ đệ của Khang Thời Lâm ta. Tốt, tốt, việc này làm như vậy thật là quá tốt."
Ông gật đầu mạnh: "Con yên tâm, sư phụ hiểu phải làm thế nào rồi. Ta nhất định thay con làm giá với Hoàng thượng và đám rùa đen ghen ghét người tài trên triều đường."
Ông thừa biết lúc trước Triệu Như Hi được khâm điểm làm Trạng nguyên, lại đi Nam Dương nhậm chức, đám rùa đen kia sau lưng nói những lời nhảm nhí và chua ngoa thế nào.
Triệu Như Hi ân cần rót cho Khang Thời Lâm một chén trà, cười tươi như hoa: "Vậy làm phiền sư phụ rồi."
Đợi Khang Thời Lâm cầm trà uống một ngụm, Triệu Như Hi trở về chỗ ngồi của mình, hỏi: "Ba vị sư huynh gần đây vẫn tốt chứ ạ?"
"Khá tốt." Khang Thời Lâm nói, "Đại sư huynh con thời gian trước bận tối tăm mặt mũi, con cũng biết rồi đấy. Hiện tại chính cục bình ổn, nó cũng rốt cuộc có thể thở phào một hơi. Nhị sư huynh con..."
Ông nhìn Triệu Như Hi một cái: "Nhờ phúc của con, thăng chức Công bộ Thượng thư rồi."
"Hả?" Triệu Như Hi rất ngạc nhiên, cô còn không biết chuyện này.
"Chuyện khi nào vậy ạ? Sao con không biết? Còn nữa, cái gì gọi là nhờ phúc của con? Có liên quan gì đến con đâu?" Cô hỏi.
"Chính là thánh chỉ ban bố tại buổi chầu sớm hôm nay." Khang Thời Lâm nói, "Công bộ Thượng thư trước kia thuộc phe phái Sầm gia, Hoàng thượng lấy lý do ông ta tuổi cao, cho ông ta về hưu rồi. Đương nhiên, chuyện này không liên quan đến con. Ta nghe Đại sư huynh con nói, vốn dĩ ứng cử viên cho chức Công bộ Thượng thư có mấy người, ai cũng muốn đề cử người của mình. Đại sư huynh con tuy cũng đề cử Nhị sư huynh con, nhưng nó biết hy vọng không lớn."
"Dù sao bản thân nó là Lại bộ Thượng thư. Diên Niên sư huynh con là Hồng Lư Tự Khanh, trong Tam khanh Lục bộ, phe phái chúng ta đã chiếm hai người. Nếu thêm một người nữa, là phạm vào kiêng kị rồi."
Triệu Như Hi gật đầu.
Đế vương thuật nói trắng ra là thuật cân bằng. Cho dù Tiêu Cát muốn chèn ép dư nghiệt của mấy hoàng t.ử kia, cũng biết rõ Khang Thời Lâm không có d.ụ.c vọng quyền lực, ông ta cũng sẽ không thả lỏng cho người của phe phái Khang Thời Lâm lớn mạnh.
Dù sao phe phái này tuy lấy Khang Thời Lâm làm cầu nối, nhưng người dẫn đầu lại là Ngô Hoài Tự. Ngô Hoài Tự cũng không phải người đạm bạc danh lợi, nếu không cũng không leo lên được vị trí đó.
"Nhưng không ngờ, Đại sư huynh con vừa nhắc tới Cung Thành, Hoàng thượng liền vỗ bàn đồng ý. Mấy người khác còn tưởng Hoàng thượng nể mặt ta, cũng không dám nói gì. Nhưng Đại sư huynh con về nhà ngẫm nghĩ, nó cảm thấy có khả năng Hoàng thượng là muốn con làm việc nhiều hơn cho triều đình, nhưng lại không tiện sắp xếp cho con làm quan, cho nên mới đề bạt Nhị sư huynh con làm Công bộ Thượng thư."
"Hoàng thượng biết con trọng tình nghĩa, nể mặt ta, con sẽ không không giúp Nhị sư huynh con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thì ra là vậy." Triệu Như Hi nói xong, trầm tư suy nghĩ.
Khang Thời Lâm xua tay: "Nha đầu con đừng có nghĩ nhiều. Tuy nói Hoàng thượng có thể nghĩ như vậy, nhưng ta cũng không thể để Nhị sư huynh con mượn ánh sáng của con mà lại chắn đường con. Chuyện này, nếu Hoàng thượng không gây áp lực cho Nhị sư huynh con, nó cứ giả câm giả điếc; nếu Hoàng thượng gây áp lực, Nhị sư huynh con có thể đề nghị để con về Công bộ nhậm chức."
"Ở vị trí nào thì mưu tính chính sự đó. Không muốn cho chức vị lại muốn con làm việc, đâu ra chuyện chiếm hời như vậy? Cho dù con là Tề Vương phi, triều đình cũng không thể làm thế."
Triệu Như Hi gật đầu tán thành, lại giải thích: "Sư phụ, không phải con nhất định phải đi chiếm một cái chức vị. Người cũng biết, lúc đầu là Thượng Đức Trưởng công chúa và Thôi phu t.ử tốn bao nhiêu công sức khuyên bảo con, con mới nguyện ý chịu khổ đi thi khoa cử. Con gánh vác là hy vọng của nữ t.ử."
"Con đều đã thi đỗ Trạng nguyên làm quan, kết quả làm quan nửa năm vừa thành thân đã không làm nữa, còn làm sao làm gương cho nữ t.ử? Cho nên chức vị này, không phải chiếm cho con, là chiếm cho nữ t.ử trong thiên hạ."
Khang Thời Lâm liên tục gật đầu: "Ta biết, ta hiểu."
Lúc đầu ông cũng dạy học ở Bắc Ninh Nữ T.ử thư viện mà. Những việc Thôi Văn làm, ông đều biết.
"Làm quan là nên làm. Nếu không chẳng phải phụ một thân tài học của con sao? Tuy nói ở nhà cũng có thể vẽ tranh viết chữ, thiết kế nông cụ, nhưng đâu có danh chính ngôn thuận bằng làm quan?" Ông nói.
Thấy sư phụ có thể hiểu mình, trong lòng Triệu Như Hi rất vui vẻ.
Cô lại hỏi: "Tam sư huynh vẫn ổn chứ ạ?"
Ngô Tông tên này là phái hành động. Lúc trước hắn đến Nam Dương nói đã bày tỏ tâm ý với Tiêu Nhược Đồng, muốn đến Trấn Nam Vương phủ cầu thân, cách đó không lâu liền cầu thân thành công, lại chưa cách hai tháng đã thành thân. Ngày bọn họ thành thân là mùng mười tháng Chạp.
Sau khi thành thân, Tiêu Nhược Đồng liền theo Ngô Tông đi Lâm Giang phủ nhậm chức. Triệu Như Hi thành thân cô ấy cũng không kịp về.
"Tốt, tốt lắm." Nhắc tới chuyện này, trên mặt Khang Thời Lâm liền cười nở hoa, "Hôm qua ta còn nhận được thư của nó, nói Khánh Dương Huyện chủ m.a.n.g t.h.a.i rồi. Nó vui mừng không biết làm sao cho phải, lập tức viết thư sai người phi ngựa nhanh báo cho ta biết."
"Hả?" Triệu Như Hi kinh ngạc mở to mắt, ngay sau đó vui mừng vỗ tay hai cái, "Ái chà, thật là quá tốt rồi."
Một người là sư huynh thân thiết nhất với cô, một người là bạn tốt của cô. Vốn tưởng Tiêu Nhược Đồng không thể mang thai. Nhưng không ngờ mới thành thân ba tháng đã có tin vui.
"Chứ còn gì nữa." Khang Thời Lâm vuốt râu nói, "Đều nói Khánh Dương Huyện chủ không thể sinh, vì thế còn bị hưu. Không ngờ thế mà lại m.a.n.g t.h.a.i rồi. Tam sư huynh con bên đó ta cũng yên tâm."
Lúc trước Ngô Tông cưới Tiêu Nhược Đồng, Khang Thời Lâm cũng từng thay hắn lo lắng. Dù sao Ngô Tông chỉ có một con gái, không có con trai. Lúc trước Tiêu Nhược Đồng lại vì Anh Quốc Công thế t.ử muốn nạp thiếp mới muốn hòa ly. Hắn và Tiêu Nhược Đồng thành thân, tất nhiên là sẽ không nạp thiếp rồi.
Đợi con gái hắn gả đi, dưới gối vợ chồng họ không có mụn con nào, khó tránh khỏi cô đơn. Nếu một trong hai người đi trước, người còn lại thật sự cô độc một mình sống qua ngày.
Cho nên hôm qua nhận được thư của Ngô Tông, Khang Thời Lâm vui mừng khôn xiết, người vốn không thích uống rượu như ông, kéo con trai uống mấy chén ra trò.