Thời gian và tiền bạc đều là chi phí. Đầu tư nhiều, hiệu quả chậm và không lớn. Dựa dẫm vào gia đình nuôi dưỡng lâu dài, không nói đến dễ nảy sinh mâu thuẫn, mà Hứa Tuyết và các con ở trong nhà cũng không có tiếng nói.
Nhưng Triệu Tĩnh An biết cân bằng giữa việc học và kiếm tiền, còn làm ra chút thành tích, thái độ sống tích cực, người này có thể gả.
"Tớ đã nói với huynh ấy là không được nạp thiếp, nếu không hôn sự này coi như bỏ. Huynh ấy cũng đồng ý rồi." Hứa Tuyết nói.
Triệu Như Hi cười rộ lên, vỗ cánh tay Hứa Tuyết nói: "Không tồi không tồi, sau này phải quản c.h.ặ.t một chút, đừng để huynh ấy có tâm tư khác."
Cô lại hỏi: "Vậy hiện tại cậu có gặp khó khăn gì không? Mẹ cậu không đồng ý?"
Chu thị sau khi về kinh thành, Tạ thị thỉnh thoảng đến Tuy Bình Bá phủ ngồi chơi, từng phàn nàn với Chu thị không ít về vấn đề hôn sự của Hứa Tuyết.
Triệu Như Hi biết những nhà cầu cưới Hứa Tuyết, có tú tài có cử nhân. Có người điều kiện thật sự không tồi. Dù sao Hứa Tuyết xinh đẹp, có tài hoa, gia cảnh cũng sung túc. Những người đọc sách có yêu cầu về tố chất cá nhân của thê t.ử rất để mắt đến nàng.
"Cũng không phải." Hứa Tuyết ngẩng đầu lên, "Trong lòng tớ không phải có chút không yên tâm sao? Cho nên đến hỏi cậu, hôn sự này có được không."
"Vậy nếu tớ cảm thấy không được thì sao?" Triệu Như Hi vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
"Hả?" Hứa Tuyết trừng lớn mắt, "Chỗ nào không được?"
Triệu Như Hi nhịn không được "phì" một tiếng bật cười: "Xem ra trong mắt cậu, hôn sự này chỗ nào cũng tốt?"
Hứa Tuyết lúc này mới biết Triệu Như Hi đang trêu mình, nàng nhịn không được đ.ấ.m yêu Triệu Như Hi một cái: "Sao cậu xấu xa thế hả?"
Triệu Như Hi cười ha ha tránh né đòn tấn công của nàng, nói: "Cậu cảm thấy tốt thì tự nhiên là không có vấn đề gì rồi."
Cô chỉnh lại biểu cảm: "Nếu đại đường tẩu của tớ không đáng tin, hoặc hai kẻ chuyên gây chuyện kia còn chưa xuất giá, hôn sự này còn có chút tì vết. Nhưng hiện tại thật sự là không thể tốt hơn. Điểm thiếu sót duy nhất có lẽ là nhị ca tớ vẫn chưa thi đỗ công danh."
Hứa Tuyết biết hôn sự này trong mắt cha mẹ tuy không tính là đặc biệt tốt, nhưng cũng rất thích hợp. Dù sao nhị phòng nhà họ Triệu là hoàn toàn biết rõ gốc rễ. Nàng gả cho Triệu Tĩnh An, cha mẹ không cần thay nàng lo lắng. Cho nên chỉ cần nàng muốn, cha mẹ sẽ không phản đối hôn sự này.
Nhưng đây dù sao cũng là chuyện cả đời, nếu không đến hỏi Triệu Như Hi, nàng luôn cảm thấy trong lòng không chắc chắn. Hiện tại Triệu Như Hi nói như vậy, tâm nàng liền an định.
Nàng nói: "Thi không đỗ cũng không sao. Bản thân tớ chỉ là một cô gái bình thường xuất thân nhà nông, chỉ cầu ăn no mặc ấm, bình bình ổn ổn sống qua ngày là được, chưa bao giờ cầu phu quân của tớ kiếm được tước hầu."
Nàng cười cười: "Lúc trước cũng có một cử nhân từng đích thân tới tìm tớ, bày tỏ ý muốn cầu cưới với tớ. Lúc đó nhị ca cậu còn chưa bày tỏ tâm ý với tớ. Tớ lúc đó đã trực tiếp từ chối cử nhân kia."
"Hắn không tốt hay nhà hắn không tốt sao?" Triệu Như Hi hỏi.
"Cũng không phải." Hứa Tuyết lắc đầu, "Cha mẹ tớ phái người đi tìm hiểu, cảm thấy các phương diện cũng khá ổn. Nhưng trong lòng tớ không chắc chắn, dù sao không có tìm hiểu sâu, bề ngoài khá ổn, ai biết bên trong thế nào, sau này lại thế nào chứ? Hắn nếu thi đỗ tiến sĩ làm quan, nạp tiểu thiếp nuôi ngoại thất, tớ phải làm sao?"
Nàng nhìn Triệu Như Hi một cái: "Huống hồ, tớ luôn nghi ngờ hắn sở dĩ muốn cưới tớ, là nhắm vào cậu. Chính là muốn kéo quan hệ với cậu."
Lúc đó Triệu Như Hi còn chưa đính hôn với Tiêu Lệnh Diễn. Nhưng quan hệ của cô với Khang Thời Lâm, Ngô Hoài Tự là ai ai cũng biết.
Với mức độ thân thiết của Triệu Như Hi và nhà họ Hứa, Hứa Tuyết cầu tới cửa, muốn Triệu Như Hi tìm cho trượng phu nàng một công việc, Triệu Như Hi nghĩ đến cũng không tiện không đồng ý.
Triệu Như Hi vỗ vỗ tay Hứa Tuyết, không nói gì.
Chuyện này không thể tránh khỏi. Nhưng Hứa Tuyết có thể nhìn rõ điểm này, chủ động tránh né những toan tính này, cô rất an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cái khác không nói. Sau này nhị ca tớ nếu bắt nạt cậu, tớ là người đầu tiên tới cửa mắng huynh ấy." Cô vỗ n.g.ự.c nói.
Hứa Tuyết gật đầu nói: "Được. Nếu huynh ấy bắt nạt tớ, tớ là người đầu tiên nói cho cậu biết."
Hai chị em nhìn nhau, nhịn không được cười rộ lên.
Vương phi, Tạ công công trong cung tới. Một nha hoàn chạy vào bẩm báo.
"A, vậy tớ về đây. Mấy ngày nữa lại đến thăm cậu." Hứa Tuyết đứng dậy nói.
"Cũng được." Triệu Như Hi không biết Hoàng thượng phái Tạ công công tới có việc gì, liền cũng không giữ Hứa Tuyết, để nàng rời đi từ cửa hông.
Mau mời. Cô nói với nha hoàn.
Một lát sau Tạ công công đi tới, đem chuyện Tề Hư Cốc mời cô đến Hộ bộ nhậm chức, Hoàng thượng bảo ông tới mời Triệu Như Hi làm quan nói ra.
Toán học của Triệu Như Hi tuy tốt, nhưng đối với việc đi làm công tác tài chính hoàn toàn không có hứng thú, vì vậy từ chối không chút do dự.
"Ông thay ta đa tạ ân điển của Hoàng thượng." Cô hành lễ về hướng hoàng cung, "Nhưng Vương gia đang bệnh, ta không thể rời đi, đành phụ ân điển của Hoàng thượng và ý tốt của Tề đại nhân rồi."
Tề Vương phủ vốn cách hoàng cung không xa, lúc Tạ công công từ Tề Vương phủ trở lại đại điện, Tiêu Cát vẫn đang cùng mấy vị đại thần bàn bạc chính sự.
Thấy Tạ công công trở về, ông ngẩng đầu hỏi: "Thế nào? Tri Vi nói sao?"
Tạ công công vội vàng tiến lên: "Bẩm Hoàng thượng, Vương phi nương nương nói Vương gia đang bệnh, người không thể rời đi, chỉ đành phụ ân điển của Hoàng thượng và ý tốt của Tề đại nhân."
Mấy vị đại thần đang ngồi sắc mặt khác nhau, có tiếc nuối, cũng có khinh thường hoặc thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Cát và Ngô Hoài Tự, Cung Thành thu hết sắc mặt của mọi người vào trong mắt.
"Hoàng thượng, tình huống này của Tề Vương phi nương nương, quả thực không thích hợp đến nha môn làm việc. Nhưng tài hoa của nàng cao như vậy, là người thần bình sinh hiếm thấy. Thần cảm thấy nương nương cứ ở nhà như vậy thật sự quá đáng tiếc." Cung Thành đứng dậy hành lễ nói.
"Ái khanh có suy nghĩ gì?"
"Thần cảm thấy chi bằng mời nương nương đến Công bộ nhận một hư chức, không cần nàng đến nha môn điểm danh. Chỉ cần nàng đưa ra chỉ điểm nhất định trên các phương diện nông cụ, thủy lợi hiện có. Nàng có ý tưởng gì, có thể triệu quan viên Công bộ đến, nói ý tưởng ra, do quan viên Công bộ phò tá nàng hoàn thành."
"Này, ta nói Cung đại nhân, ông như vậy là không phúc hậu rồi. Mời Tề Vương phi nương nương ra ngoài làm quan là lão phu đề xuất, sao ông lại chen ngang cướp người chứ? Cho dù nhận hư chức, cũng nên đến Hộ bộ chúng ta nhận, không cần đến Công bộ các ông." Tề Hư Cốc vừa nghe liền cuống lên, vội vàng trừng mắt nhìn Cung Thành nói.
Cung Thành cũng không tranh với ông, cười nói: "Tề đại nhân đừng vội mà. Vương phi nương nương có nguyện ý làm quan hay không còn chưa chắc đâu, hai ta ở đây cãi nhau có ý nghĩa gì? Chi bằng để Vương phi nương nương chọn đi. Nàng nguyện ý đi đâu thì đi đó. Chỉ cần nàng nguyện ý ra ngoài làm việc, chính là chuyện tốt lợi nước lợi dân, đúng không? Đi đâu thì có quan hệ gì?"
Tề Hư Cốc bị lời này của Cung Thành chặn họng không nói nên lời.
Ông chỉ vào Cung Thành nói: "Tiểu t.ử ngươi, trước kia lão phu cảm thấy ngươi là người thành thật nhất trong mấy sư huynh đệ các ngươi. Hiện tại xem ra cũng là kẻ trơn tuột. Khô Mộc tiên sinh mắt nhìn tốt thật, đồ đệ nhận không có ai là đèn cạn dầu."
"Này, Tề đại nhân. Ông nói hắn thì nói hắn, kéo ta xuống nước làm gì? Ta chính là người thành thật nhất đấy." Ngô Hoài Tự nói.