Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 1166: Linh Hy Bí Cảnh (45)



Trực giác của Chỉ Dao là bên trái, do đó nàng liền chọn bên phải.

“Được.” Thất Nguyệt gật đầu, nàng tin tưởng Chỉ Dao.

Nhưng Chỉ Dao lại không mấy tin tưởng bản thân mình, nàng đi trước Thất Nguyệt, vô cùng cẩn trọng quan sát hoàn cảnh.

Con đường này không có vấn đề gì, chỉ là quá mức dài dằng dặc, hai người đi ròng rã nửa tháng mới đi ra được.

Hoàn cảnh trong thông đạo khá u ám, khiến người ta cảm thấy vô cùng áp bách.

Rốt cuộc cũng ra khỏi thông đạo, Chỉ Dao thoải mái hít sâu một hơi.

Rời khỏi thông đạo, xuất hiện trước mắt các nàng là một bậc thang dài dằng dặc.

Trong lòng Chỉ Dao vui mừng, rốt cuộc cũng sắp đến rồi.

Trong nguyên tác, trước khi Thất Nguyệt giải khai phong ấn cũng đã leo lên bậc thang này.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, bậc thang này có tổng cộng hơn một vạn bậc, liếc mắt một cái không nhìn thấy điểm tận cùng.

“Nhất định phải cẩn thận.” Chỉ Dao dặn dò Thất Nguyệt, dù sao bây giờ có nàng gia nhập, cốt truyện đã có sự thay đổi, nàng lo lắng sẽ ảnh hưởng đến Thất Nguyệt.

“Ừm, ngươi cũng cẩn thận.” Thất Nguyệt thần sắc nghiêm túc đáp lời, trong lòng lờ mờ có một loại cảm giác, điểm tận cùng của bậc thang này chính là nơi nàng muốn đến.

Hai người liếc nhìn nhau, thi nhau bước lên bậc thang.

Tương tự, vừa bước lên bậc thang, linh lực của các nàng liền bị giam cầm, chỉ có thể dựa vào thể năng từng bước từng bước leo lên.

Mà càng lên cao, trọng lực càng mạnh, tốc độ của hai người cũng ngày càng chậm.

Dung Ly vừa ra khỏi thông đạo, liền nhìn thấy hai bóng người đang leo lên trên.

Hắn gần như trong nháy mắt đã nhận ra Chỉ Dao, trong lòng lập tức vui mừng.

Đồng thời, những ký ức không mấy tốt đẹp trước đây cũng ùa về, khiến tâm trạng Dung Ly trong lúc nhất thời vô cùng phức tạp.

Qua một lúc lâu, hắn mới rốt cuộc thuyết phục được bản thân, hắn sẽ cho Dạ Thập Thất thêm một cơ hội nữa.

Nếu nàng vẫn không nguyện ý kết làm đạo lữ với hắn, hắn sẽ ra tay g.i.ế.c nàng.

Lúc này hắn đã sớm quên mất còn có một Lưu Nhược Tịch vẫn đang đợi hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dung Ly nhìn chằm chằm bóng lưng Chỉ Dao, một bước bước lên bậc thang, bám theo phía sau Chỉ Dao.

Còn về Thất Nguyệt ở bên cạnh, hắn căn bản không để trong lòng, dù sao nàng ta cũng chỉ là một kẻ sắp c.h.ế.t, không đáng để hắn hao tâm tổn trí.

Ngay khoảnh khắc Dung Ly bước lên bậc thang, Thất Nguyệt và Chỉ Dao đã phát hiện ra.

Hai người quay đầu nhìn lại, không ngờ lại là Dung Ly sau khi đã ngụy trang.

Chỉ Dao lập tức âm thầm đề phòng, lo lắng hắn sẽ ngấm ngầm ra tay.

Dung Ly lúc này lại nở một nụ cười tiêu sái với Chỉ Dao, trong mắt dường như chứa chan thâm tình.

Chỉ Dao bị hắn nhìn chằm chằm đến mức nổi cả da gà, nàng quay người xoa xoa cánh tay, tăng tốc leo lên trên.

Thất Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn Dung Ly một cái, đã chuẩn bị sẵn sàng lên đến đỉnh sẽ tru sát hắn.

“Chỉ Dao, lát nữa đợi hắn vừa lên đến nơi, chúng ta liền ra tay.” Thất Nguyệt và Chỉ Dao cách nhau rất gần, thấp giọng nói.

“Được.” Chỉ Dao cũng có ý này, liếc nhìn Thất Nguyệt một cái, tăng tốc leo lên trên.

Dung Ly bám sát phía sau, hắn vẫn muốn tranh thủ thêm một lần cuối cùng.

Vừa rồi Dạ Thập Thất vừa quay đầu lại, khiến hắn nhớ đến lúc trước nàng đưa tay đưa đan d.ư.ợ.c cho mình.

Thực ra nàng là ái mộ mình đúng không? Nếu không sao lại làm như vậy?

Lúc trước nàng từ chối mình, nói không chừng là có nỗi khổ tâm gì đó khó nói.

Dung Ly vừa nghĩ đến đây, trong nháy mắt liền tràn trề hy vọng.

Hắn nhìn bóng lưng Chỉ Dao, chậm rãi nở nụ cười.

“Dạ Thập Thất, nàng là của ta.” Dung Ly lẩm bẩm tự ngữ, tăng tốc đuổi theo Chỉ Dao.

Ba người cứ như vậy liên tục leo lên bậc thang, ngươi đuổi ta chạy, mãi cho đến một tháng sau, Chỉ Dao và Thất Nguyệt rốt cuộc cũng leo lên đến đỉnh.

Chỉ Dao và Thất Nguyệt dừng lại, không ngừng thở dốc, càng về sau trọng lực càng mạnh, các nàng leo một bậc phải mất một hai canh giờ.