Chỉ Dao lấy Khổn Tiên Sách ra trói gô tiểu gia hỏa kia lại, rồi giao nó cho Bạch Hồ.
Sau đó, nàng bắt đầu đi dạo trong rừng cây để hái những quả Tiêu quả đã chín mọng, còn bọn Bạch Hồ thì ở lại canh chừng tiểu gia hỏa đang ngủ say.
Hồ La Bặc nhảy phốc lên đỉnh đầu tiểu gia hỏa, dùng thân mình liên tục chọc chọc, ý đồ muốn đ.á.n.h thức nó dậy.
Tiểu Bạch Đoàn cũng tò mò về nó vô cùng, thỉnh thoảng lại vươn móng vuốt ra cào cào mấy cái.
Chỉ có Tiêu Hùng là ánh mắt bất thiện, bởi dẫu ngoại hình có đáng yêu đến đâu cũng không thể che đậy được sự thật là nó đã ăn trộm linh quả.
“Ô ô~” Tiểu gia hỏa rốt cuộc cũng tỉnh ngủ, nó vừa mới mở mắt ra đã nhìn thấy thân hình khổng lồ của Tiêu Hùng.
Tiểu gia hỏa bị dọa cho giật nảy mình, sợ hãi rụt người về phía sau.
“Mỹ thiếu nữ, nó tỉnh rồi.” Bạch Hồ thấy nó tỉnh lại, liền hưng phấn lớn tiếng gọi Chỉ Dao.
Chỉ Dao vừa nghe tiếng gọi liền lập tức đi tới bên cạnh Bạch Hồ, quả nhiên tiểu gia hỏa kia đã tỉnh.
Chỉ là lúc này trông nó có chút ngơ ngác, ngốc nghếch nhìn chằm chằm bọn họ, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.
Chỉ Dao vừa định lên tiếng hỏi chuyện, tiểu gia hỏa đã phát hiện ra bản thân đang bị trói c.h.ặ.t.
“Ô ô~” Tiểu gia hỏa nức nở hai tiếng, cố gắng vùng vẫy muốn thoát khỏi Khổn Tiên Sách, nhưng hoàn toàn vô ích.
Chỉ Dao nhìn bộ dạng liều mạng giãy giụa của nó mà trong lòng có chút mềm nhũn, đang suy nghĩ xem có nên thả nó ra hay không, thì tiểu gia hỏa đột nhiên bất động.
“Rống!” Nó đột ngột ngẩng đầu, hướng về phía đám người Chỉ Dao gầm lên một tiếng.
Chỉ Dao bị màn lật mặt bất ngờ này dọa cho giật mình, vội vàng mang theo bọn Bạch Hồ lui về phía sau.
Hồ La Bặc vốn dĩ đang nhảy nhót tưng bừng, bị tiếng gầm này của tiểu gia hỏa dọa cho ngây ngốc tại chỗ.
“Oa~” Hồ La Bặc òa khóc nức nở, nhảy vài cái đã chui tọt vào trong n.g.ự.c Chỉ Dao, tủi thân dùng lá cây che kín cơ thể mình lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ Dao một bên vuốt ve an ủi Hồ La Bặc, một bên quan sát tiểu gia hỏa đang nổi trận lôi đình. Tiếng gầm này của nó cực kỳ giống với con Hỏa Long mấy ngày trước, thế nhưng ngoại hình này nhìn kiểu gì cũng không giống một con rồng.
“Rống!” Ngay lúc Chỉ Dao đang hoài nghi suy đoán của chính mình, tiểu gia hỏa kia lại há miệng, hướng về phía Chỉ Dao phun ra một ngọn lửa.
Lúc này nó đã nhận ra khí tức của Chỉ Dao, quả nhiên là kẻ xấu, trói nó lại chắc chắn là để ăn thịt nó.
Chỉ Dao mang theo bọn Bạch Hồ né tránh ngọn lửa, đồng thời cũng triệt để xác định tiểu gia hỏa này chính là con Hỏa Long kia.
“Tên nhóc này sao lại biết phun lửa? Suýt chút nữa đã thiêu rụi y phục của tiểu gia rồi!” Bạch Hồ xót xa kiểm tra lại y phục trên người, tức giận mắng mỏ.
“Nó hẳn là con Hỏa Long kia.” Chỉ Dao lên tiếng giải thích cho Bạch Hồ, trong lòng thầm tính toán xem bước tiếp theo nên làm thế nào.
Bởi vì nơi này là tộc địa của nhất tộc Tiêu Hùng, Chỉ Dao không hy vọng Hỏa Long sẽ phá hủy nơi này.
“Cái gì? Ngươi nói tên nhóc này là rồng sao?” Bạch Hồ một phen hoài nghi có phải tai mình nghe nhầm rồi không, hắn cẩn thận đ.á.n.h giá tiểu gia hỏa một lượt, quả thực nhìn không ra nó có điểm nào giống rồng.
“Rống!” Tiểu gia hỏa dường như nhận ra sự khinh thường của Bạch Hồ, tức giận hướng về phía hắn phun ra một ngụm lửa, tựa như đang muốn chứng minh thân phận của mình.
“Ngươi! Ngươi!” Bạch Hồ bị thái độ khiêu khích của tiểu gia hỏa chọc tức đến mức nhảy dựng lên, nhưng lại nhát gan không dám xông lên đối đầu trực diện.
“Tiểu gia hỏa, cái này cho ngươi ăn, ngươi đừng phun lửa nữa có được không?” Chỉ Dao lấy ra một quả Tiêu quả, cầm trong tay dụ dỗ Hỏa Long.
Hỏa Long vừa nhìn thấy Tiêu quả liền sáng rực hai mắt, nhưng chớp mắt sau lại đầy cảnh giác nhìn Chỉ Dao, nhân loại này chắc chắn là muốn dùng đồ ăn để lừa gạt nó, sau đó sẽ ăn thịt nó.
“Lại đây lại đây, chúng ta không phải người xấu, ngươi đừng sợ.” Chỉ Dao ném Tiêu quả cho Hỏa Long, nở một nụ cười đầy thân thiện.
Khổn Tiên Sách vẫn còn trói trên người Hỏa Long, giữ nguyên thì sợ nó không thoát ra được lại phun lửa lung tung.
Mà cởi trói cho nó, cũng sợ nó chạy loạn khắp nơi phun lửa, quả thật làm thế nào cũng không ổn.