Vài ngày sau, Chỉ Dao đi tới một thảo nguyên rộng lớn nằm xen giữa những cánh rừng, trên thảo nguyên ngoài lớp cỏ non xanh mướt, còn có rất nhiều đầm lầy ẩn giấu bên trong.
Bên cạnh các đầm lầy đa phần đều có những bụi rậm, nhờ vậy mà cũng khá dễ dàng để nhận biết.
Một bầy Mi lộc đang thong dong gặm cỏ, mà ở cách đó không xa, một con sư t.ử đang ẩn nấp, âm thầm quan sát con mồi.
Cảnh tượng này khiến Chỉ Dao nhớ tới những thước phim "Nhân và Tự nhiên", giữa các loài động vật luôn tồn tại quy luật đào thải khắc nghiệt, cũng giống hệt như giới tu chân hiện tại, người tu chân nhiều vô số kể, nhưng kẻ cuối cùng có thể phi thăng lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Đột nhiên, con sư t.ử lao v.út về phía bầy Mi lộc, nhắm chuẩn một con trong số đó mà c.ắ.n phập xuống. Bầy Mi lộc bị động tĩnh này dọa cho hoảng sợ chạy trốn tứ tán, có không ít con vấp ngã, rơi thẳng xuống đầm lầy.
Hỏa Long đang ngồi xổm trên vai Chỉ Dao, nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức hưng phấn đứng thẳng người dậy.
Nó há to cái miệng nhỏ, định hướng về phía mặt đất phun một ngụm lửa để góp vui.
Chỉ Dao sợ hãi vội vàng đưa tay bịt c.h.ặ.t miệng nó lại, ép ngụm lửa kia phải nuốt ngược vào trong.
Hỏa Long không hiểu vì sao Chỉ Dao lại ngăn cản mình, có chút tủi thân ngồi xổm trở lại trên vai nàng.
Bạch Hồ ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này liền lắc đầu liên tục, con Hỏa Long này quá không hiểu chuyện rồi, đâu có được tri kỷ và ngoan ngoãn như hắn.
“Long Long à, lửa này chỉ được phun khi gặp phải kẻ xấu thôi, biết chưa?” Chỉ Dao vội vàng nhân cơ hội này giảng đạo lý cho Hỏa Long, tên nhóc này còn quá nhỏ, bất kể gặp chuyện gì cũng thích phun lửa, thói quen này tuyệt đối không thể giữ.
Hỏa Long rũ cụp hai tai xuống, ủ rũ ngồi trên vai Chỉ Dao, ngay cả một ánh mắt cũng lười liếc nhìn nàng.
Phun lửa vui như vậy, tại sao lại không cho nó phun?
Chỉ Dao có chút bất đắc dĩ xoa xoa đầu nó, nó còn nhỏ như vậy xem ra vẫn chưa hiểu chuyện, chỉ có thể từ từ dạy bảo sau vậy.
Nàng đưa mắt nhìn xuống mặt đất, liền thấy con sư t.ử kia đã c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cổ một con Mi lộc, con Mi lộc đang liều mạng giãy giụa, nhưng sư t.ử vẫn kiên quyết không nhả miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những con Mi lộc khác đã sớm chạy trốn mất dạng, căn bản không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Chỉ Dao cũng không hề ra tay tương trợ, đây đều là quy luật của tự nhiên.
Ngay lúc nàng định mang theo bọn Bạch Hồ rời đi, mặt đất đột nhiên phun trào một cột nước khổng lồ, nhắm thẳng về phía linh chu của bọn họ.
Chỉ Dao kinh hãi, lập tức điều khiển linh chu né tránh, nhưng vừa mới tránh được, một nơi khác lại tiếp tục phun lên một cột nước.
Nàng còn đang suy nghĩ xem nên đi hướng nào để không va phải cột nước, thì bốn phương tám hướng lại lục tục phun trào vô số cột nước khác.
Linh chu của Chỉ Dao hoàn toàn bị vây hãm trong vòng vây của những cột nước, cuối cùng nàng đành phải lấy Vân Linh ra, thu hồi linh chu lại.
“Ầm ầm ầm!” Ngay khi Chỉ Dao vừa làm xong mọi việc, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, tựa như có thứ gì đó sắp sửa phá vỏ chui ra.
Chỉ Dao lấy Ly Uyên ra, ngự sử Vân Linh bay lên thật cao, cố gắng tránh xa thứ sắp trồi lên kia.
“Ầm ầm ầm!” Cuối cùng, thứ đó cũng lộ diện.
Lộ ra đầu tiên là một cặp sừng đen nhánh, dần dần, một cái đầu cũng từ từ hiện rõ.
Đến cuối cùng, một con yêu thú khổng lồ đen sì từ dưới lòng đất chui lên, chỉ là dưới chân nó vẫn còn bị trói buộc bởi hai sợi xích sắt đặc chế, gông cùm nó tại nơi này.
“Rống!” Yêu thú hướng về phía Chỉ Dao trên bầu trời gầm lên một tiếng giận dữ, trút bỏ sự bất mãn vì bị chôn vùi dưới lòng đất bấy lâu nay.
Chỉ Dao trong lòng chấn động, tu vi của con yêu thú này đã tương đương với tu sĩ Hóa Thần kỳ của nhân loại, tuyệt đối không phải là một kẻ dễ đối phó.
Và quan trọng nhất là, con yêu thú này mang đến cho Chỉ Dao một cảm giác vô cùng khó chịu.