Vì thế giới mà cam tâm tình nguyện hy sinh bản thân, tinh thần đại vô úy này, đáng để mỗi người khâm phục.
Người như vậy, mới là anh hùng thời đại chân chính, đáng được đời đời kiếp kiếp truyền tụng.
“Muội không sao, chuyện này đã qua rồi.” Chỉ Dao nặn ra một nụ cười, chuyện này đã xảy ra không thể thay đổi, nàng cũng chỉ là mỗi lần nhớ tới sẽ có chút buồn bã.
Nhưng điều này sẽ không trói buộc bước chân nàng, ngược lại còn khích lệ nàng nỗ lực hơn, nỗ lực trở nên ưu tú hơn.
Ít nhất, khi nàng lại trải qua nguy hiểm, sẽ không có cảm giác bất lực không thể làm gì.
Nam Cung Dục lại một lần nữa đưa tay xoa xoa đầu Chỉ Dao, sau đó đút một miếng thịt nướng đến bên miệng nàng.
Chỉ Dao há miệng nhận lấy đồ ăn, tâm trạng cũng từ từ tốt lên, tiếp tục kể cho hắn nghe về những thay đổi của Thần Phong Đại Lục sau đại chiến.
Phượng Linh ở một bên nhìn dáng vẻ trong mắt Chỉ Dao dường như chứa đầy sao trời, khẽ cong môi cười.
Ông hy vọng Tiểu Bát có thể vĩnh viễn tràn đầy sức sống như vậy, trong lòng tràn ngập tình yêu thương.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua trong cuộc trò chuyện của Chỉ Dao và Nam Cung Dục, màn đêm buông xuống, buổi tụ tập của mọi người cũng kết thúc.
Nam Cung Dục được sắp xếp đến khách viện nghỉ ngơi, còn Chỉ Dao thì về viện t.ử của mình.
Nàng nằm trên giường, nghĩ đến mọi chuyện xảy ra hôm nay, lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Nghĩ đến việc Nam Cung Dục vậy mà lại đút thịt nướng cho nàng ăn, Chỉ Dao ôm chăn xấu hổ nhưng lại ngọt ngào lăn lộn hai vòng trên giường.
Qua rất lâu, nhiệt độ trên má nàng mới hạ xuống.
Chỉ Dao đưa tay sờ sờ khóe miệng đã cười đến phát đau, trong lòng dâng lên nghi vấn, đây chính là cảm giác thực sự thích một người sao?
Cho dù đối phương chỉ nhìn thêm một cái, hay là một động tác, đều có thể cảm thấy trong lòng ngọt ngào, thậm chí còn vì thế mà trở nên ngốc nghếch?
Chỉ Dao mím môi, cảm giác này hình như cũng không tồi.
Vừa nghĩ đến sáng sớm ngày mai nàng lại có thể gặp lại Nam Cung Dục, Chỉ Dao lại một lần nữa không nhịn được mà bật cười.
Nàng kéo chăn lên trùm kín đầu, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bên kia, Nam Cung Dục cũng nằm lên giường, mở mắt nhìn màn giường trên đỉnh đầu.
Thực ra hắn rất ít khi ngủ, từ khi tu luyện, hắn gần như đều đả tọa nghỉ ngơi, do đó không quá quen với việc ngủ.
Nhưng hắn biết Dạ sư muội có thói quen ngủ, chỉ cần có cơ hội, nàng sẽ chọn ngủ một giấc.
Cho nên đêm nay, hắn cũng định ngủ một giấc, thể hội một chút cảm giác của Dạ sư muội.
Hắn lấy những cây linh trâm kia từ trong nhẫn trữ vật ra, vẻ mặt nghiêm túc vuốt ve linh trâm.
Dạ sư muội hẳn là sẽ thích chứ?
Nếu đều không thích, hắn sẽ chọn làm thứ nàng thích.
Hắn cất hết linh trâm đi, định ngày mai sẽ tặng cho Dạ sư muội, sau đó hắn liền nhắm mắt lại.
Chỉ là trước mắt lại đột nhiên hiện lên dáng vẻ cười tươi như hoa của Dạ sư muội.
Khóe miệng Nam Cung Dục lần đầu tiên hơi nhếch lên, cuối cùng chìm vào giấc ngủ say...
Sáng sớm hôm sau, Chỉ Dao đang ngủ say đột nhiên ngồi bật dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Nàng dùng sức vỗ vỗ mặt mình, tối qua trong giấc mơ, nàng vậy mà lại mơ thấy mình và Nam Cung sư huynh kết thành đạo lữ, nhưng hình ảnh lại đột ngột dừng lại lúc đưa vào động phòng.
Chỉ Dao khổ não vò vò mặt, nàng cảm thấy có chút tiếc nuối là chuyện gì thế này?
“Khụ!” Chỉ Dao chột dạ ho một tiếng, vội vàng rời giường rửa mặt một chút, sau đó thay một bộ y phục mà Phượng gia chuẩn bị.
Nàng lấy gương ra soi, bộ y phục màu trắng tiên khí phiêu diêu này, quả nhiên tôn lên vẻ đẹp của nàng thêm vài phần.
Nàng sắp bị chính mình làm cho mê mẩn rồi.
Chỉ Dao tự luyến ôm mặt cười cười, sau đó cất gương đi liền chạy về phía viện t.ử của Nam Cung Dục.