“Không có vấn đề gì, con chỉ là muốn tặng Thụy Phong Thú này cho Sư tôn, nhưng người cứ nhất quyết không nhận.” Chỉ Dao vội vàng mách lẻo với Kiếm Diệc Sơ.
“Hơn nữa, người vừa nãy còn hung dữ với con, suýt chút nữa thì động thủ đ.á.n.h con nữa.” Chỉ Dao nói xong liền giả vờ sợ hãi rụt cổ lại, liếc nhìn Kiếm Thương.
“Nha đầu nhà ngươi nói hươu nói vượn gì thế?” Kiếm Thương dở khóc dở cười trừng mắt nhìn Chỉ Dao một cái, nha đầu này đúng là càng ngày càng nghịch ngợm rồi.
“Vậy Sư tổ giúp con giáo huấn hắn.” Kiếm Diệc Sơ vậy mà cũng nghiêm trang phối hợp, khiến Chỉ Dao giật mình.
Vốn dĩ nàng chỉ là nói đùa, không ngờ lại nhìn thấy một mặt khác của Sư tổ.
“Được a được a!” Chỉ Dao lập tức cười hì hì gật đầu, nàng rất thích bầu không khí nói đùa giữa những người thân với nhau thế này.
“Tiểu t.ử Thương, qua đây.” Kiếm Diệc Sơ ngẩng đầu nhạt nhẽo nhìn Kiếm Thương một cái, trực tiếp ra lệnh.
Kiếm Thương nghe vậy ho khan một tiếng, nhưng vẫn đi đến gần Kiếm Diệc Sơ.
“Đây là một tấm lòng của nha đầu, ngươi cứ nhận lấy đi.” Kiếm Diệc Sơ một câu đã định đoạt quyền sở hữu Thụy Phong Thú, hắn có thể hiểu được dụng tâm lương khổ của nha đầu, cũng vui vẻ tác thành cho nàng.
“Ồ.” Kiếm Thương bất đắc dĩ chỉ đành nhận lấy, theo hắn thấy, tường thụy chi khí này đưa cho tiểu đồ nhi mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất, đưa cho hắn đúng là lãng phí rồi.
Nhưng đây là một phen tâm ý của tiểu đồ nhi, Kiếm Thương vẫn nhịn không được mà vểnh khóe môi lên.
“Được rồi, nói chuyện chính.” Kiếm Diệc Sơ kéo cánh tay Chỉ Dao, đỡ nàng cùng đứng lên.
“Sư tổ, vào trong rồi nói đi.” Chỉ Dao cảm thấy bên ngoài đông người nhiều miệng, có chuyện vẫn là vào trong động phủ nói thì tốt hơn.
“Ừm, được.” Kiếm Diệc Sơ gật đầu, đi theo vào trong.
Kiếm Thương đi theo phía sau, nhìn bóng lưng Sư tổ, phát hiện lúc hắn đối mặt với tiểu đồ nhi, góc cạnh của cả người đều phẳng đi rất nhiều.
Hơn nữa lời nói cũng nhiều hơn một chút, thái độ cũng ôn hòa hơn, hoàn toàn là hai dáng vẻ so với ngày thường đối xử với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiếm Thương lắc đầu, tiểu nha đầu nhà mình quả thực khiến người ta yêu thích, những vị tiền bối đại lão này đều thích.
“Sư tổ, Sư tôn, hai người uống trà.” Chỉ Dao hiếm khi lấy Ngộ Đạo Trà ra, chiêu đãi hai người.
Ngộ Đạo Trà trước đó nàng sắp uống hết rồi, cho nên số trà còn lại này nàng đều tiết kiệm để uống.
Kiếm Diệc Sơ và Kiếm Thương hai người đều biết đây là thứ gì, nhấp nhẹ một ngụm sau đó liền nhắm mắt lại, cảm ngộ những đạo ý ẩn chứa trong trà.
Một lúc sau, hai người mới mở mắt ra.
“Ở Bắc Vực có một nơi gọi là Tu La Thiên Thần Mộ, con có tìm hiểu qua chưa?” Kiếm Diệc Sơ nhìn Chỉ Dao hỏi.
“Con vẫn chưa rõ lắm về cái này.” Chỉ Dao lắc đầu, nàng vừa mới đến Tàng Thư Các mượn một cuốn điển tịch, hiện tại vẫn chưa kịp xem.
“Lát nữa con đọc sách nhiều vào.” Kiếm Diệc Sơ nghe vậy nhíu mày, những kiến thức cơ bản này nàng vẫn bắt buộc phải nắm rõ.
“Con đã mượn sách rồi, lát nữa sẽ xem.” Chỉ Dao ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng.
“Ừm.” Kiếm Diệc Sơ thấy thái độ nàng thành khẩn, giãn mày ra, tiếp tục nói: “Tu La Thiên Thần Mộ này là một bí địa, cứ cách ngàn năm mới xuất hiện một lần, lần này con vừa vặn gặp được.”
“Kiếm Tông cũng có một số danh ngạch, mà một trong số đó, Tông chủ đã dành cho con.” Kiếm Diệc Sơ nói rồi lấy ra một tấm mộc bài, đưa cho Chỉ Dao.
Hắn có thể nhận ra sự coi trọng của tông môn đối với Chỉ Dao, trong lòng cũng vui mừng thay cho Dao Dao.
Chỉ là bí địa này nguy hiểm trùng trùng, hắn cũng lo lắng cho an nguy của nàng?
Chỉ Dao nhận lấy mộc bài, liền thấy trên đó vẽ một bức chân dung người cực kỳ nguệch ngoạc.