Dạ Chỉ Dao kiểm tra lại cơ thể một chút, quả nhiên phát hiện tu vi của mình đã thuận lợi tiến giai lên Phân Thần trung kỳ. Mà Sinh t.ử ý cảnh cũng có sự đột phá, đã chạm đến ngưỡng cửa của Sinh t.ử kiếm vực. Chỉ cần lĩnh ngộ thêm một chút nữa, chắc chắn sẽ sớm chính thức nắm giữ được Kiếm vực.
Nàng cúi đầu, nhìn về phía hộp ngọc trong lòng, lại thấy trái tim bên trong đã có sự biến hóa, ngay chính giữa vậy mà lại mọc lên một mầm cây nhỏ. Dạ Chỉ Dao chớp chớp mắt, viên Thế Giới Chi Tâm này vậy mà thực sự có thể hoán phát sinh cơ sao?
“Chủ nhân.” Thiên Thư thấy Dạ Chỉ Dao tiến giai thành công, cũng vui mừng thay cho nàng.
“Thư Thư, viên Thế Giới Chi Tâm này, có phải chính là Thế Giới Chi Tâm của Thần Khuyết Đại Thế Giới không?” Dạ Chỉ Dao nhìn Thế Giới Chi Tâm đang không ngừng đập trong lòng, dự cảm trong lòng mãnh liệt vô cùng.
“Rất có khả năng này, dù sao Thế Giới Chi Tâm cũng quá mức hiếm thấy.” Thiên Thư hùa theo. Bởi vì thứ này quá hiếm, nên rất có thể đây chính là Thế Giới Chi Tâm của Thần Khuyết Đại Thế Giới. Sau trận đại chiến năm xưa, không ai còn biết tin tức gì về Thần Khuyết Đại Thế Giới nữa, rất có thể nó đã trốn vào trong phương trung đẳng thế giới này.
“Vậy ngoài khí thể đen trắng ra, ta còn có thứ gì có thể giúp được nó không?” Dạ Chỉ Dao nhớ lại khí tiết thà ngọc nát đá tan của Thần Khuyết Đại Thế Giới vào phút cuối cùng, có chút đau lòng vươn tay vuốt ve Thế Giới Chi Tâm, cất tiếng hỏi.
“Cái này ta cũng không rõ, bất quá, đáp án hẳn là nằm ngay trong bí cảnh này.” Thiên Thư cũng không hiểu rõ suy nghĩ của Thế Giới Chi Tâm, nhưng chắc chắn là có liên quan đến bí cảnh này.
“Ừm.” Dạ Chỉ Dao thấy Thiên Thư cũng không biết, đành phải tạm gác chuyện này lại.
Nàng đứng dậy, cử động thân thể có chút cứng nhắc, sau đó liền cất bước đi ra ngoài cửa động.
“Đạo hữu?” Tư Đồ Hoa Liên nhìn thấy Dạ Chỉ Dao bước ra từ trong sơn động thì sửng sốt. Vốn dĩ nàng nghe nói sơn động bên này có điểm kỳ lạ, nên định qua đây dò xét một phen. Không ngờ vừa đến nơi, nàng đã phát hiện linh khí ở đây đều biến mất sạch. Nàng đang mừng rỡ định xông vào, thì lại nhìn thấy Dạ Chỉ Dao đi ngược chiều bước ra.
Quan trọng nhất là, trong n.g.ự.c đối phương vậy mà lại đang ôm chiếc hộp ngọc kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tư Đồ Hoa Liên vừa nhìn thấy chiếc hộp ngọc đó liền cảm thấy da đầu tê dại, gượng gạo mỉm cười với Dạ Chỉ Dao.
“Hửm?” Đột nhiên, nàng phát hiện vị đạo hữu này vậy mà lại tiến giai rồi!
Cũng chính lúc này nàng mới hiểu ra, ở đây căn bản chẳng có bảo bối gì cả, mà là vị đạo hữu này đang đột phá.
Dạ Chỉ Dao cũng nhìn thấy Tư Đồ Hoa Liên, mỉm cười với nàng ta xem như chào hỏi.
“Đạo hữu, mau, chúng ta rời khỏi đây trước đã.” Tư Đồ Hoa Liên bị nụ cười của Dạ Chỉ Dao làm cho ngẩn ngơ một thoáng, sau đó vội vàng xua tay, ra hiệu hai người cùng rời đi trước.
Dạ Chỉ Dao thấy thần sắc nàng ta căng thẳng, trong lòng cũng thắt lại, bước nhanh vài bước ra khỏi sơn động, đi theo hướng của nàng ta bay về phía khác. Mặc dù hai người tiếp xúc không nhiều, nhưng ấn tượng của Dạ Chỉ Dao về nàng ta khá tốt. Dù vẫn giữ một khoảng cách nhất định, nhưng cũng không tỏ ra thiếu tín nhiệm.
“Phù~ Bây giờ có thể dừng lại được rồi.” Sau khi bay được một đoạn khá xa, Tư Đồ Hoa Liên mới dừng lại.
“Cô không biết đâu, mấy năm nay vẫn luôn có người đến sơn động của cô để dò xét tình hình, ai cũng tưởng bên trong có bảo bối gì đó.” Tư Đồ Hoa Liên vẻ mặt nghiêm túc nói với Dạ Chỉ Dao. “Vòng xoáy linh lực này vừa biến mất, chắc chắn sẽ có rất nhiều kẻ chạy đến kiểm tra. Đến lúc đó mà nhìn thấy hai chúng ta thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.”
“Đa tạ đạo hữu đã nhắc nhở.” Dạ Chỉ Dao nghe vậy chân thành nói lời cảm tạ. Bản thân nàng bận rộn bế quan tiến giai nên hoàn toàn không hay biết những chuyện này, may mà đối phương đã nhắc nhở, nếu không e rằng lại rước họa vào thân.