Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 1433: Quần Hùng Hội Tụ, Chờ Đợi Dị Biến



“Bạch sư huynh, mọi người đến đây bao lâu rồi?” Nguyệt Mạnh Bạch vừa bước tới gần đã lên tiếng hỏi Bạch Hủ, xem chừng những người này có vẻ đã đợi ở đây một khoảng thời gian khá dài.

“Cũng chưa lâu lắm, những người kia có lẽ đến sớm hơn một chút.” Giọng điệu của Bạch Hủ không nhanh không chậm, âm thanh nghe vào khiến người ta có cảm giác như mộc xuân phong.

Dạ Chỉ Dao đứng bên cạnh nhịn không được nhìn Bạch Hủ thêm vài lần. Vị Bạch Hủ sư huynh này xét về ngoại hình quả thực không giống một kiếm tu chút nào, mang tính lừa gạt cực kỳ cao.

Bạch Hủ nhận ra ánh mắt của Dạ Chỉ Dao, vừa nghiêng người cúi đầu xuống, ánh mắt liền chạm phải ánh mắt của nàng. Tức thì, mặt hắn đỏ bừng lên. Hắn cố gắng giữ vẻ trấn định mỉm cười với Dạ Chỉ Dao, sau đó liền quay mặt đi hướng khác.

Dạ Chỉ Dao có chút bất ngờ nhướng mày. Đã lâu lắm rồi nàng chưa gặp nam tu nào da mặt mỏng đến thế. Những nam tu nàng từng gặp, đa phần đều giống như Nam Cung Triệt thuộc kiểu "ngốc nghếch", hoặc là như Thượng Quan Nam Huyền thuộc kiểu "lạnh lùng". Quả nhiên, gặp qua bao nhiêu người, vẫn là Nam Cung sư huynh nhà nàng đặc biệt nhất, là kiểu "khiến nàng rung động".

Nghĩ đến Nam Cung sư huynh, khóe mắt nàng liền cong lên ý cười. Đợi đến khi bí cảnh kết thúc, nàng nhất định phải cùng Nam Cung sư huynh đi ra ngoài lịch luyện. Đến lúc đó, nàng phải nghĩ cách lừa Nam Cung sư huynh về tay mới được. Cho dù công pháp của huynh ấy không cho phép, nàng cũng phải biến bản thân trở thành tồn tại đặc biệt nhất đối với huynh ấy.

Nguyệt Mạnh Bạch thấy Dạ Chỉ Dao cứ nhìn chằm chằm Bạch Hủ cười tít mắt, có chút cạn lời nhíu mày. Cái tên này, quả nhiên là không có tiền đồ. Bạch Hủ sư huynh đúng là ưu tú thật, nhưng làm gì có ai cứ nhìn người ta rồi cười ngây ngốc như vậy chứ. Hắn bước lên vài bước, che khuất tầm nhìn của Dạ Chỉ Dao.

Dạ Chỉ Dao cũng thu lại nụ cười, khôi phục lại dáng vẻ cao lãnh, khiến Nguyệt Mạnh Bạch một phen hoài nghi không biết có phải ban nãy mình nhìn nhầm hay không. Hắn chằm chằm nhìn Dạ Chỉ Dao thêm vài lần, đổi lại là một cái lườm nguýt từ nàng.

“Hừ!” Nguyệt Mạnh Bạch hừ lạnh một tiếng, tức tối quay sang nhìn những người khác.

“Ầm ầm ầm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lại có một cánh cửa đá nữa nâng lên, nhưng lúc này mọi người đều đã thấy mãi thành quen, không có phản ứng gì quá lớn. Cửa đá hoàn toàn mở ra, quả nhiên lại là tu sĩ.

“Bạch sư huynh, những người ở đây đều thông qua cửa đá mà tiến vào sao?” Dạ Chỉ Dao hạ giọng hỏi Bạch Hủ.

“Đúng vậy, mọi người đều đi qua cửa đá mà đến, cho nên chúng ta nghi ngờ, có một thế lực thần bí nào đó đang cố ý tập trung tất cả chúng ta lại nơi này.” Bạch Hủ ngại ngùng không dám đứng quá gần Dạ Chỉ Dao, chỉ đành giữ một khoảng cách nhất định mà trả lời.

Dạ Chỉ Dao nghe vậy gật đầu, ban nãy nàng cũng nghĩ như thế. Hơn nữa Nguyệt Mạnh Bạch từ khi bước vào đây, nhịp tim cũng đã khôi phục lại bình thường, giống như đã đến đúng nơi cần đến vậy.

Lần này tiến vào là vài vị tu sĩ của Đan Tông. Dạ Chỉ Dao nhìn quanh một lượt, e rằng vẫn sẽ còn người tiếp tục tiến vào. Đợi đến khi người đến đông đủ, thế lực thần bí kia hẳn sẽ lộ diện.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, khoảng hai canh giờ sau, trong sơn động lại có thêm hơn một trăm người tiến vào. Cho đến hiện tại, toàn bộ sơn động đã tụ tập hơn sáu trăm người. Cũng may sơn động này đủ rộng, nếu không e rằng thực sự phải chen chúc nhau.

Dạ Chỉ Dao mím môi, không biết còn tu sĩ nào tiến vào nữa không. Nếu không còn ai, e rằng những người chưa đến đều đã vẫn lạc rồi.

Tư Đồ Hoa Liên cũng vừa mới bước vào sơn động cách đây không lâu. Nàng ta vẫn luôn bị kẹt lại ở ván cờ tàn kia, ngạnh sinh sinh kéo dài mất mấy canh giờ. Cuối cùng vẫn là nhờ nàng ta mèo mù vớ cá rán mới vào được đây. Xem ra sau khi trở về, nàng ta nhất định phải đi học đ.á.n.h cờ mới được.

Nàng ta vừa bước vào sơn động liền tự động đi về phía đội ngũ của Vọng Thiên Tông. Sau khi phát hiện ra Dạ Chỉ Dao, nàng ta còn nháy mắt với nàng một cái. Dạ Chỉ Dao mỉm cười đáp lại, chỉ cần nàng ta không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.